Tâm Tình Mùa Đại Dịch

10/06/202015:15:00(Xem: 4160)

Xin trân trọng giới thiệu với quí vị độc giả yêu thơ của Việt Báo một bài tám chữ

 của nhà thơ Duy Nhân.  Đào Như-Chicago June-9-2020

  

TÂM TÌNH MÙA ĐẠI DỊCH 


Một mai đây đất nước này trở lại

Đón bình minh, trong ánh sáng chan hòa,

Chúng ta cùng nối lại bản tình ca

Khi Cô Vi đã lui vào dĩ vãng.


Thơ tám chữ vẫn muôn đời lãng mạn,

Vẫn mượt mà, tươi trẻ với thời gian.

Gửi cho em, với một chút nồng nàn

Khi thế giới đang vào mùa đại dịch.


Thuở hồng hoang đất trời còn mờ mịt

Vũ trụ này sỏi đá biết tương tư

Cho đến khi thế giới có loài người

Sống thân thiện trong yên bình, thịnh trị.


Trong một phút cuồng si và mộng mị

Với mưu đồ làm bá chủ thế gian,

Nên ai kia  đã không tính kỹ càng                         

Thả virus tấn công toàn thế giới.


Năm triệu người tưởng chừng như nghẹt thở.

Mấy trăm ngàn đã vĩnh viễn ra đi.

Không tiễn đưa, phúng điếu lúc chia ly.

Người ở lại xin dâng lời cầu nguyện.


Người ra đi, đã đi rồi- vĩnh viễn

Tội cho người ở lại, giống điên khùng:

Khi gặp nhau không tay bắt mặt mừng. 

Giữ khoảng cách, nhìn nhau như xa lạ !


Sợ chưa đủ nên phải đeo mặt nạ

Che mặt  mình giống như kẻ bất minh

Nhưng thật ra chỉ để bảo vệ mình 

Và cũng giữ an toàn cho thiên hạ


Mới mười chín, CôVi  lộng hành quá !

Thế giới này dễ đổ dưới chân cô ?

Mấy trăm năm mới xây dựng cơ đồ,

Chỉ vài tháng đã trở thành sương khói ?


Cả loài người có làm chi nên tội 

Nỡ lòng nào cô nhất quyết không tha?

Từ trẻ con cho đến những người già,

Và tất cả đều cùng chung số phận.



Từ cùng đinh tới quyền cao, chức trọng

Cũng vô thường, cũng bình đẳng như nhau.

Vé đồng hạng khi lên chung chuyến tàu,

Về âm cảnh cũng như miền cực lạc.



Kiếp con người mang tấm thân lưu lạc

Sinh khác giờ sao định mệnh như nhau ?

Đức Chúa Trời và Đức Phật trên cao

Có ngó xuống cũng đành cam bất lực !



Đau thương nào mà không là bài học

Cám ơn cô đã nhắc nhở cho đời :

Kiếp con người như chiếc lá vàng rơi

Hãy cố gắng yêu thương nhiều hơn nữa !


Một mai đây đất nước mình mở cửa

Anh sẽ về thăm lại xóm làng xưa

Việt Nam ơi ! Thương biết mấy cho vừa

Đã chiến thắng nỗi kinh hoàng đại dịch.



Chicago, Tháng 5 năm 2020

Duy Nhân


blank

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Nhà thơ Huy Tưởng đã bắt đầu tập thơ mới "Đêm vang hình tiếng chuông" của mình bằng một bài thơ lục bát phá cách rất hàm súc.
Người đàn ông / đứng trên balcon hút thuốc / anh ta thả những cái vòng tròn khói
Cứ chia hai phe tàn hại, nguyền rủa nhau, chém thương tích vào hồn dân tộc. Yêu nước nào sao không yêu nước mình?
Còn chút lương tâm nào không, sao nhởn nhơ, hưởng thụ, bỏ thí dân tộc? Học nhiều làm gì, chỉ phát huy ganh tị, muốn hơn người, sắc diện âm u, chải lóc, mang gương, thắt cà vạt, gọi là nhân phẩm?
Tháng lạnh, / Em chưa về cuối đông / Hỏi thăm lối sỏi, bụi gai hồng / Sỏi ngây ngô gội sương đêm trắng / Mai, thấy trồi xanh ngọn cỏ bồng
Con đường ven biển, mưa sa / Bỗng dưng thổn thức nhạt nhòa lệ rơi!? / Mưa hay lệ, / Hỡi tôi ơi! / Vầng trăng ngày ấy đầy vơi nỗi niềm / Đã xa? Hay vẫn hiện tiền? Đã quên?
Chuyện ngày xưa tự bến bờ / Phải rằng ngẫu nhĩ tình cờ gặp nhau / Mở ra một bến giang đầu / Khởi dòng tộc Việt quả bầu trăm con
Em mất một trăm ngày / Hương còn đầm khăn áo / Chị tung áo khắp nhà / Nỗi buồn không tiếng động
Không có khoảng cách không có khẩu trang lồng ngực không thở tim vẫn bang hoàng Tóc xanh tóc trắng nghiêng đầu vào nhau tuổi trẻ tuổi hạc cùng chia sợi sầu
Tôi vàng không trắng được đâu / cha con cháu chắt cũng màu đó thôi / trắng làm sao được hỡi ơi / vàng đen cũng đức Chúa Trời thai sinh