Văn Tế Chiến Sĩ Trận Vong

09/06/202015:18:00(Xem: 4878)
Hôm nay Ngày Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa
Nữa vòng trái đất, bên này đại dương
Quân dân nước Việt lưu vong
Hướng về tổ quốc, đốt nén hương lòng
Nhớ linh xưa!
Anh hùng chiến sĩ quốc gia
Vì dân chiến tử sa trường
Đánh đông, dẹp bắc, lẫy lừng tuổi tên
Ngày săn giặc, ngoại biên tây tiến
Đêm Hạ Lào, tác chiến viễn phương
Ba lô, súng trận, sa trường
Tiếng quân reo, dấy biên cương ngút ngàn
Một lòng Bảo Quốc An Dân
Cổ Thành chiếm lại, toàn quân đã thề
Nam chinh, Bắc chiến, chẳng nề
Sáng lên Ái Tử, chiều về Tây Nguyên*
Hải Lục Không Quân, Thiên Thần Mũ Đỏ
Cọp Ba Đầu Rằn, Hắc Báo, Kình Ngư
Chiến xa cày nát mật khu
Thiện Ngôn, Mõ Vẹt, giặc thù khiếp oai
Đường số một chiều dài đất nước
Bao chiến công, đời trước, đời sau
Giang san đẫm ướt máu đào 
Đồi cao Thượng Đức, chiến hào Charlie 
Vào Krek, quân đi diệt giặc
Chốt Sa Huỳnh, giử chặt miền Trung
Cửa vào Xuân Lộc khóa lưng
Thủ đô quyết tử, cuối cùng, xuôi tay
Than ôi!
Chí lớn chưa thành, đại bàng gãy cánh
Một lần bức tử, tổ quốc suy vong
Giặc cộng nhuộm đỏ non sông
Nghiến răng thống hận, thù trong, giặc ngoài
Tướng tuẫn tiết, lòng ai như cắt
Dân nghẹn ngào, nước mắt tràn dâng
Sanh vi tướng, tử vi thần 
Dẫu có thác, vẫn ngàn năm xanh sử
Anh hùng tử, khí hùng nào tử
Giửa sa trường chiến sử còn ghi
Quân lực ta
Một đời trung liệt, ái quốc thương dân
Hy sinh vì nước, Tổ Quốc Tri Ân
Dẫu có thác đi
Thiên cổ lưu danh, ngàn thu bất diệt
Đời đời Thương Tiếc, hậu thế soi chung
Nén hương, hoa trái, chứng giám lòng thành
Anh hồn chiến sĩ hiển linh
Về đây……thượng hưởng!

Mũ Đỏ Nguyễn văn Lập cẩn lập

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Nhà thơ Huy Tưởng đã bắt đầu tập thơ mới "Đêm vang hình tiếng chuông" của mình bằng một bài thơ lục bát phá cách rất hàm súc.
Người đàn ông / đứng trên balcon hút thuốc / anh ta thả những cái vòng tròn khói
Cứ chia hai phe tàn hại, nguyền rủa nhau, chém thương tích vào hồn dân tộc. Yêu nước nào sao không yêu nước mình?
Còn chút lương tâm nào không, sao nhởn nhơ, hưởng thụ, bỏ thí dân tộc? Học nhiều làm gì, chỉ phát huy ganh tị, muốn hơn người, sắc diện âm u, chải lóc, mang gương, thắt cà vạt, gọi là nhân phẩm?
Tháng lạnh, / Em chưa về cuối đông / Hỏi thăm lối sỏi, bụi gai hồng / Sỏi ngây ngô gội sương đêm trắng / Mai, thấy trồi xanh ngọn cỏ bồng
Con đường ven biển, mưa sa / Bỗng dưng thổn thức nhạt nhòa lệ rơi!? / Mưa hay lệ, / Hỡi tôi ơi! / Vầng trăng ngày ấy đầy vơi nỗi niềm / Đã xa? Hay vẫn hiện tiền? Đã quên?
Chuyện ngày xưa tự bến bờ / Phải rằng ngẫu nhĩ tình cờ gặp nhau / Mở ra một bến giang đầu / Khởi dòng tộc Việt quả bầu trăm con
Em mất một trăm ngày / Hương còn đầm khăn áo / Chị tung áo khắp nhà / Nỗi buồn không tiếng động
Không có khoảng cách không có khẩu trang lồng ngực không thở tim vẫn bang hoàng Tóc xanh tóc trắng nghiêng đầu vào nhau tuổi trẻ tuổi hạc cùng chia sợi sầu
Tôi vàng không trắng được đâu / cha con cháu chắt cũng màu đó thôi / trắng làm sao được hỡi ơi / vàng đen cũng đức Chúa Trời thai sinh