Thơ Nguyễn Viện: Một Chương Của Tiểu Thuyết

8/26/202513:35:00(View: 1578)
cogaisuongmai
Tranh Đinh Trường Chinh

 

 

MỘT CHƯƠNG CỦA TIỂU THUYẾT

 

Nàng và tôi, đôi khi xa lạ

trên con đường không dẫn tới chung một địa chỉ

 

Chúng tôi lạc nhau ở một ngã rẽ

mà chưa hề buông tay

nụ hôn vẫn còn đó

mùi lữ thoa vẫn nồng đượm

nhưng không còn tiếng nói

con đường không trở về nhà

 

Bãi cỏ xanh phia trước

tôi không thể nằm xuống và chết như một ảo ảnh

(1/7/2025)

 

*

SÁCH CŨNG CHỈ LÀ
CHỮ IN TRÊN GIẤY

 

Tất cả sách

cũng chỉ là một câu hỏi

không phải lúc nào cũng cần thiết

cho sự tồn tại của con người

 

Tất cả sách

đôi khi vô ích

trên một bàn nhậu đầy tiếng cười

hay một cái nắm tay dưới gầm bàn

 

Tất cả sách

chẳng mang lại điều gì

khi hấp hối

 

Tất cả sách

đều đáng vất đi

khi chúng ta đói

 

Tất cả sách

cũng không ý nghĩa hơn cái nhìn dịu dàng của em mỗi lần gặp mặt

(5/7/2025)


 *

MÙA HÈ CUỐI

 

Khi cơn băng giá đi qua

ngọn gió đứng im và quắt lại

những đám mây cũng khô đi và rơi xuống

những cánh chim ủ rũ dưới mái ngói và im tiếng hót mặc niệm bầu trời

 

Ở một thế giới khác

khi cơn băng giá đi qua

tôi nằm trong thung lũng của một người đàn bà quá vãng

mùi lữ thoa đọng lại như mù sương

và tôi không thở được

cho đến khi một cơn băng giá khác đến phủ ngợp tôi trong mùa hè

tôi gọi tên em

và biết mình không thể được cứu vớt

(9/7/2025)




BUỔI SÁNG CỦA TÔI

 

Và một ổ bánh mì xíu mại rau giấp cá

nụ hôn mùi café

chiếc điện thoại thủ dâm thằng Mark xoắn.

(30/7/2025)

 

Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)
Đọc thơ Nguyễn Xuân Thiệp, nhất là trong tập Tôi Cùng Gió Mùa, nếu cho là chủ quan, tôi vẫn nói rằng, Khí thơ của Nguyễn Xuân Thiệp là khí thu. Trăng ở thơ đó là trăng thu. Gió ở thơ đó mang cái hắt hiu thu. Không biết tại sao, chỉ thấy Khi đọc thơ Nguyễn Xuân Thiệp tôi lại liên tưởng đến cảm xúc của Trương Trào trong U Mộng Ảnh xưa: “Thơ và văn được như cái khí mùa thu thì là hay.”. Nguyễn Xuân Thiệp, xuất hiện lần đầu tiên trên dòng thơ của văn học miền Nam Việt Nam vào năm 1954 trên Thẩm Mỹ Tuần Báo với bài thơ Nhịp Bước Mùa Thu. Bài thơ tính đến lúc này là 71 năm -tiếng thở dài một đời người-, hôm nay tôi đọc lại, cảm xúc vẫn bị lay động bởi hình ảnh u buồn của lịch sử vào thời gian xa xăm đó.
Qua khu rừng lau chiều rất ốm cọng dài ôm cọng ngắn hấp hiu làm sao ngắt được lùm hoa sóng níu ngọn thương thân bãi dập dìu
Cây xanh trên miễu đình | Hưởng bốn mùa cúng vái | Quỳ lạy những hình nhân | Thấm đẫm mùi nhang khói
Ngày 17 tháng 9 năm 2025, thi sĩ “Công giáo” Lê Đình Bảng đã bước vào độ tuổi thượng thọ. Ông đã chính thức đạt 83 tuổi Tây và 84 năm tuổi ‘Mụ’. Một độ tuổi cần nghỉ ngơi, an dưỡng tuổi già. Song với tình yêu văn chương, chữ nghĩa và đặc biệt là niềm tin vào tôn giáo, ông vẫn như một thanh niên tráng kiện, đầy đức tin và nhiệt huyết, khi cho ra mắt thi phẩm thứ 25, sau rất nhiều tác phẩm nổi tiếng với nhiều thể loại khác nhau như văn xuôi, nghiên cứu lịch sử, tôn giáo...sáng tác kể từ năm 1967 miệt mài cho đến nay...
Thật sự chúng ta có cần/ Dựng lên hình ảnh của một người lính miền Bắc / bị người lính miền Nam thiêu sống / Mới nói lên được nỗi đau / Của cuộc nội chiến 20 năm / Chúng ta chưa đủ đau đớn / Cảnh người một dân tộc cùng màu da cùng tiếng nói / Cùng mang họ Nguyễn,họ Trần / Truy cùng đuổi tận / Căm thù,chém giết nhau / Bằng tất cả chồng chất oán hờn / Để nhân danh một chủ nghĩa nào đó
có lúc ngồi bên cửa sổ | tâm hồn lâng lâng | anh đưa em tách trà
... Thơ Trần Hạ Vi là sự hòa quyện giữa triết lý hiện đại, cảm xúc nữ tính và nhịp điệu đời sống, nơi mỗi câu chữ đều vừa biểu đạt, vừa phân tích, vừa soi chiếu – để người đọc vừa thấy mình trong đó, vừa ngỡ ngàng trước phát hiện mới về bản thân và thế giới. Phong cách này không chỉ làm nổi bật những xúc cảm đời thường được khúc xạ qua trí tuệ và ngôn từ, mà còn tạo nên một không gian thi ca nơi con người và thời đại, thân xác và ngôn từ, tình yêu và tự do cùng nhảy múa, vừa thật vừa mơ, vừa gần vừa xa, vừa dịu dàng vừa sắc sảo....
ở bên tả ngạn sương mù | áo em dính hạt mù u đến giờ | nhớ chờ anh nhé ngu ngơ | tàn cây cơm nguội đôi bờ còn thương
sau cùng thì Ba không cần nó nữa | cái thẻ có hiệu lực | hai năm hay ba năm | để được tạm trú trên đất nước của mình