Thơ Xuân Cao Tiêu (1929-2012)

28/01/202516:17:00(Xem: 3007)
Cao Tieu 2000
Thủ bút Thi Sĩ Ất Tỵ



cao tieu

Từ nhiều năm qua, cứ mỗi độ Xuân về chúng ta lại được đọc câu đối hay thơ chúc Tết bằng chữ Hán cùng thủ bút đầy nét tung hoành phóng dật của thi sĩ Cao Tiêu.

Sinh năm Kỷ Tỵ 1929, nhà thơ của chúng ta là Đại tá Hoàng Ngọc Tiêu, Cục trưởng cục Tâm lý chiến, Tổng cục Chiến tranh Chính trị của Quân lực Việt Nam Cộng Hoà. Thi sĩ Cao Tiêu đã giã từ chúng ta vào năm Nhâm Thìn, ngày 14 Tháng Tư năm 2012.

Người đã mất, bút chẳng còn, nhưng thơ Xuân và tấm lòng đôn hậu của Cao Tiêu với Pháp danh Thi Phúc vẫn ở mãi với chúng ta. Như một tưởng nhớ với lòng tri ân, Việt Báo Thơ Xuân đăng lại Thơ Xuân Cao Tiêu từ tập Thi Tuyển của ông, với lời giải và phần dịch thơ của chính tác giả. Mong câu kết của bài Xuân Tận Mỹ, "ngậm sương cỏ đất, bạc rơi khắp miền", cũng là lời tiên báo điềm lành cho năm mới.

________


Xuân Tận Mỹ

Mai đầu hoàng điệp vũ
Hiên ngoại phức lan hương
Trúc đào xuân tận mỹ
Mãn địa thảo hàm sương.

Diễn nghĩa: Bướm vàng múa lượn trên đầu nhánh hoa mai. Hương thơm của hoa lan toả ngát ngoài hiên. Xuân đẹp tuyệt vời trong dáng trúc vẻ đào. Cỏ xanh đầy mặt đất còn ngậm sương lóng lánh như bạc.

Xuân Đẹp Tuyệt Vời

Trên mai, múa cánh bướm vàng
Đó đây ngan ngát hương lan mái ngoài
Trúc đào xuân đẹp tuyệt vời
Ngậm sương cỏ đất, bạc rơi khắp miền.
______________________________

Xuân Bút

Ly quốc tâm băng tuyết
Mỗi xuân hựu kiến mai
Tư quân phong hải giác
Cảm ngã vũ thiên nhai


Lăng vân hồng dục khứ
Kỳ ký khởi quy lai
Thừa chu giang hạ nguyệt
Hoa tiên xuân bút khai


Diễn nghĩa: Xa nước vẫn giữ lòng trong trắng như băng như tuyết. Mỗi độ Xuân về lại thấy hoa mai nở. Nhớ đến bạn phải trải bao gió cát. Cảm thương ta nơi chân trời dầu nắng dãi mưa. Vượt mây ngàn trượng, chim hồng muốn cất cánh bay đi. Ngựa kỳ ngựa ký bắt đầu tung vó quay về. Cưỡi thuyền lướt sóng đêm trăng. Mở giấy hoa tiên khai bút đầu Xuân.

Bút Xuân


Xa quê lòng một niềm băng tuyết
Mỗi thấy xuân về lại nở mai
Nhớ bạn gió sương ngoài góc biển
Thương ta mưa nắng tận chân trời
Chim hồng muốn vượt mây tầng rộng
Ngựa ký về bon vó dặm dài
Trăng thức sông khuya thuyền tách bến
Tờ hoa tiên mở bút xuân khai.

_______________________

Xuân Cầm


Xuân cầm, tư diệu thủ
Tư diễm phát, hoa y
Thuyền tụ thanh giang độ
Sương lung bích liễu ty
Cảm quân ca chúc tửu
Thôi ngã túy đề thi
Tùy dương xuân nhập mộng
Thùy ảnh nguyệt lưu ly

Diễn nghĩa: Nghe khúc đàn xuân, gợi nhớ đến đôi bàn tay người đẹp khi lướt trên phím tơ. Và nhớ đến mái tóc óng ả buông dài xuống tấm áo hoa. Thuyền về tụ họp nhộn nhịp đầy bến xuân xanh. Trời sương, lồng những tơ liễu biếc rủ xuống mặt nước. Cảm vì nàng cất lên tiếng hát bài ca chuốc rượu. Như giục cho ta say hứng đề thơ. Vần điệu theo khúc dương xuân đi vào cõi mộng. Ánh nước lung linh phản chiếu bóng trăng sáng như vầng ngọc lưu ly.


Khúc Đàn Xuân

Đàn xuân rung, nhớ điệu tay ai
Nhớ áo hoa, buông mướt tóc dài
Thuyền thả sông xanh, neo bến hội
Liễu chùng tơ biếc, rủ sương lơi
Ngâm say bút múa, niềm thơ gửi
Nghe ấm hơi ca, hứng rượu mời
Theo khúc dương xuân vào cảnh mộng
Trăng lồng ánh nước, bóng chơi vơi.
______________________________

Xuân Ý


Thanh thiên vân đạm sắc
Nghinh nhật, náo điểu ca
Hiểu phong dao trúc diệp
Xuân ý mãn đào hoa.


Diễn nghĩa: Trời xanh xanh lờ lững vài chòm mây bạc. Tiếng chim ca náo nhiệt đón chào rạng đông của một ngày mới. Làn gió sớm nhẹ lay lá trúc. Và ý xuân nở đầy trong sắc ửng hoa đào.



Ý Xuân


Xanh xanh mây nhạt trời cao
Tiếng chim đon đả đón chào bình minh
Trúc nghiêng gió, lá rung rinh
Đào khoe hoa thắm, ý tình đầy xuân.

________________________

Xuân Ngâm


Sơn thanh thủy tú tương như họa
Điểu khiếu truyền ca đoạn tục giao
Đối cảnh hứng ngâm văn thạch hưởng
Tâm tùy phong lãng, ý vân cao.



Diễn nghĩa: Cảnh xuân nước biếc non xanh đẹp như bức tranh. Tiếng chin hót xen tiếng suối reo khi dứy khi nối tạo thành một khúc nhạc giao hưởng. Khách du đứng trước cảnh, cao hứng ngâm lên, nghe tiếng dội vào vách đá vọng lại. Lòng lâng lâng cất lên theo cánh gió, ý vươn tới mây cao.



Khúc Ngâm Mùa Xuân


Cảnh như vẽ, non xanh nước biếc
Chim đón chào suối tiếp reo vui
Hứng ngâm nghe đá dội lời
Lòng thênh gió lộng, ý ngời mây cao.

Cao Tiêu


Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Đọc thơ Nguyễn Xuân Thiệp, nhất là trong tập Tôi Cùng Gió Mùa, nếu cho là chủ quan, tôi vẫn nói rằng, Khí thơ của Nguyễn Xuân Thiệp là khí thu. Trăng ở thơ đó là trăng thu. Gió ở thơ đó mang cái hắt hiu thu. Không biết tại sao, chỉ thấy Khi đọc thơ Nguyễn Xuân Thiệp tôi lại liên tưởng đến cảm xúc của Trương Trào trong U Mộng Ảnh xưa: “Thơ và văn được như cái khí mùa thu thì là hay.”. Nguyễn Xuân Thiệp, xuất hiện lần đầu tiên trên dòng thơ của văn học miền Nam Việt Nam vào năm 1954 trên Thẩm Mỹ Tuần Báo với bài thơ Nhịp Bước Mùa Thu. Bài thơ tính đến lúc này là 71 năm -tiếng thở dài một đời người-, hôm nay tôi đọc lại, cảm xúc vẫn bị lay động bởi hình ảnh u buồn của lịch sử vào thời gian xa xăm đó.
Qua khu rừng lau chiều rất ốm cọng dài ôm cọng ngắn hấp hiu làm sao ngắt được lùm hoa sóng níu ngọn thương thân bãi dập dìu
Cây xanh trên miễu đình | Hưởng bốn mùa cúng vái | Quỳ lạy những hình nhân | Thấm đẫm mùi nhang khói
Ngày 17 tháng 9 năm 2025, thi sĩ “Công giáo” Lê Đình Bảng đã bước vào độ tuổi thượng thọ. Ông đã chính thức đạt 83 tuổi Tây và 84 năm tuổi ‘Mụ’. Một độ tuổi cần nghỉ ngơi, an dưỡng tuổi già. Song với tình yêu văn chương, chữ nghĩa và đặc biệt là niềm tin vào tôn giáo, ông vẫn như một thanh niên tráng kiện, đầy đức tin và nhiệt huyết, khi cho ra mắt thi phẩm thứ 25, sau rất nhiều tác phẩm nổi tiếng với nhiều thể loại khác nhau như văn xuôi, nghiên cứu lịch sử, tôn giáo...sáng tác kể từ năm 1967 miệt mài cho đến nay...
Thật sự chúng ta có cần/ Dựng lên hình ảnh của một người lính miền Bắc / bị người lính miền Nam thiêu sống / Mới nói lên được nỗi đau / Của cuộc nội chiến 20 năm / Chúng ta chưa đủ đau đớn / Cảnh người một dân tộc cùng màu da cùng tiếng nói / Cùng mang họ Nguyễn,họ Trần / Truy cùng đuổi tận / Căm thù,chém giết nhau / Bằng tất cả chồng chất oán hờn / Để nhân danh một chủ nghĩa nào đó
có lúc ngồi bên cửa sổ | tâm hồn lâng lâng | anh đưa em tách trà
... Thơ Trần Hạ Vi là sự hòa quyện giữa triết lý hiện đại, cảm xúc nữ tính và nhịp điệu đời sống, nơi mỗi câu chữ đều vừa biểu đạt, vừa phân tích, vừa soi chiếu – để người đọc vừa thấy mình trong đó, vừa ngỡ ngàng trước phát hiện mới về bản thân và thế giới. Phong cách này không chỉ làm nổi bật những xúc cảm đời thường được khúc xạ qua trí tuệ và ngôn từ, mà còn tạo nên một không gian thi ca nơi con người và thời đại, thân xác và ngôn từ, tình yêu và tự do cùng nhảy múa, vừa thật vừa mơ, vừa gần vừa xa, vừa dịu dàng vừa sắc sảo....
ở bên tả ngạn sương mù | áo em dính hạt mù u đến giờ | nhớ chờ anh nhé ngu ngơ | tàn cây cơm nguội đôi bờ còn thương
sau cùng thì Ba không cần nó nữa | cái thẻ có hiệu lực | hai năm hay ba năm | để được tạm trú trên đất nước của mình