marfa

16/11/202418:54:00(Xem: 3028)
IMG_4060_resized
Ảnh tác giả gửi

 

 

tôi (giả bộ) xin quá giang vào phố

không một ai dừng xe

không một ai quan tâm

 

sáng nay tôi vô ý lọt tõm xuống đáy giếng

hố đen vô tận nuốt chửng một lèo

không để lại tiếng vang

 

marfa nằm an nhiên trong hơi thở cạn

cơn mưa cuối tháng mười đã qua

đôi khi nàng thì thầm như gió

 

đôi khi thời gian đàn hồi

tôi  ̶ ̶ ̶  tứ chi ngột ngạt thịt da râm ran

nhớ màu môi tái tím dưới ánh nến trắng

 

nhớ chiếc áo khoác sắc không quá khổ

lung linh bay trên nền trời phủ bụi

và tiếng nhạc giao hưởng bầm dập nhạt nhòa

 

tôi ngoái đầu nhìn lại

những tấm phông hình nghệ thuật sắp đặt phim giant còn đó

người đã đi xa  ̶ ̶ ̶  rất xa 

 

đời chuyển động không ngừng

ở ngã tư tôi chưa hề có dịp nghĩ suy

ở ngã tư ai người đứng chỉ đường?

 

Quảng Tánh Trần Cầm

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hai bài thơ của nhà thơ Trần Hoàng Vy...
mùa thu bỏ đi khi khu rừng không còn lá đỏ / ước mơ tan theo sương / xin ngôn ngữ viết lên lời yêu thương man mác / như con chim trên cành cất tiếng kêu thật nhẹ...
"Rơi" là một bài thơ trích trong tuyển thơ Tháng Năm Là Mộng Đang Đi của nhà thơ Nguyễn Thị Khánh MInh, xuất bản nay mai. Chỉ trong một bài thơ ta có thể có cái nhìn trải rộng bao quát về kiếp người, từ lúc "Rơi vào bụng mẹ đầu thai," cho đến lúc "Hóa thân sương hạt chơi vơi cõi ngoài." Và giữa hai mốc điểm đến và đi đó, là: Tan sương bao kiếp giấc mơ / Trôi đi bao nỗi ngẩn ngơ kiếp lời / Dường như là tôi đang rơi… Việt Báo trân trọng giới thiệu.
Tim giờ đây đã mỏi. Đập mãi cả triệu lần. Còn một chút phân vân. Nhớ hồn nhiên tuổi ấy. Thời tình yêu trang giấy. Vẽ biết bao hình hài. Tóc lượn, tà áo bay. Còn chăng? Trơ thân hạc...
hình bóng xa xa bên trái, em chỉ tôi | nụ cười cô lập | những tòa nhà gắng sức cào bầu trời mà không gây thương tích | vẻ đẹp, tay người | giấc mơ vô tận, những con số chồng chất lên nhau
Thơ của ba người: Nguyễn Hàn Chung, Lê Hưng Tiến & Trịnh Y Thư...
Một chút gì gợn lên nơi mùi cà phê sáng, nơi tách trà nhâm nhi buổi xế chiều, nơi ly vang đỏ nồng đêm tối, làm cồn cào nhớ đến câu thơ đã đọc từ lâu lắm, thơ xưa chăng, nhưng sao cái rung động hôm nay về nó vẫn làm ta xao xuyến đến vậy.
khuôn trăng gần đầy, rất sáng / vỏn vẹn một mảnh tình che đậy / cơn ái ân vụt tắt / hừng hực thanh âm / rồi những giấc mơ thì thầm...
Bài thơ của nhà thơ Trần Mộng Tú được đọc tại tiệc mừng Thượng Thọ và Vinh Danh Nhà Văn/Giáo Sư Doãn Quốc Sỹ do nhiều hiệp hội tổ chức (gồm Hội Cựu Giáo Chức, Hội Hùng Sử Việt, Viện Việt Học...)