Lục bát Huỳnh Liễu Ngạn

9/21/202407:22:00(View: 1905)
DTChinh_4
Tranh Đinh Trường Chinh.


GẶP LẠI MÙA THU

tôi về gặp lại mùa thu
gặp lại một đám cỏ mù bên sông
mẹ tôi đã bỏ cánh đồng
theo mây lên núi hóa rồng mà bay

mẹ tôi có dặn thế này
khi nào con mỏi cánh bay thì về
từ khi chân sạm màu quê
tôi đi chẳng giữ lời thề được lâu

đời tôi buồn đã ăn sâu
vào trong tim phổi nghìn câu thơ rồi
có đêm tôi ngó lên trời
thấy sao tưởng mắt mẹ ngời dõi theo

làng tôi vạt nắng cũng nghèo
ao bèo chỉ có lèo tèo giậu leo
tôi về lòng thấy hắt heo
hồn con chó mực lèo đèo theo sau

nhớ thương gởi lại bên cầu
tôi đi nữa - tôi đi lâu - lần này.

8.9.2024

NGÀN DÂU

một tôi, với một hình hài
bay nghiêng vòm lá ra ngoài dặm sông
em về, có thấy hư không
rơi trên da thịt bâng khuâng thuở nào

một tôi, với một ngõ vào
thân trơ tróc vảy hỏi chào ai nghe
em về, xin lượm lên che
để mai rồi mốt chín hoe sợi lòng

một tôi, với một cánh đồng
gió như gởi hết mùa đông xuống đường
em về, nhớ đừng vấn vương
cho tôi khỏi tiếc má hường ngây thơ

một tôi, với một bến bờ
chờ nhau chỗ nọ mịt mờ chỗ kia
em về, sông núi cách chia
dấu chân để lại mộ bia mà tìm

một tôi, với một con tim
đã tan chảy đã lặng chìm vực sâu
em về, chớ vội đi đâu
cho tôi gởi mộng ngàn dâu theo cùng.

23.8.2024

CHỞ EM

chở em qua hết đồi sim
thấy sim chưa chín nên tim anh buồn
buổi chiều bên nội mưa tuôn
bờ tre rụng lá nằm luôn ngoài vườn

chở em lên hái cau buồng
về têm trầu ngọn má hường đỏ hây
tay anh run rẩy thật đầy
níu theo một giải lụa bày che thân

chở em tắm suối tẩy trần
chờ da thịt thắm bần quân ngọt tình
anh làm chè nụ vối đình
lót vai em chỗ hư linh miếu đền

chở em thăm đọt bông dền
nấu canh bỏ chút lâu bền mà chan
vào gan vào phổi tập tàng
đêm hôm năm mộng thấy làng sốt ho

chở em thăm bãi ruộng cò
không tôm tép không cua bò dưới chân
anh làm một bác nông dân
chở em thăm ruộng bón phân rồi về.

16.8.2024

HUỲNH LIỄU NGẠN

Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)
Ngày mai, tôi ra đi. | Đêm nay ngồi một mình với thức. | Tự hứa với lòng, sẽ im lặng từ đây. | Sẽ vô ích, sẽ thất vọng, sẽ gây thêm thù oán.
Từ từ thôi ba của sắp nhỏ ơi! | Vì ngoài sông phù sa đang hoài thai. | Ôi sự dịu dàng | Có thể biển sư tử thành nai. | Thiếu sự dịu dàng | Con nai trong nhà ta có khi thành sư tử.
có lẽ nơi này gỗ đã mục | lâm chung một thân cây
Ở Gaza | người già, thai phụ và trẻ em | Họ…được mời như thế | ngồi chung trong một bàn tiệc chiến tranh
không phải vì thiếu vắng điều gì | mà là có quá nhiều thứ từng là cần thiết | giờ không là gì cả
Làm thơ là một hành trình, với nhiều người, có khi rất là tình cờ bất chợt như làn gió mát buổi sớm chúng ta gặp mà không hề mong đợi. Thơ của chị Lê Phương Châu có phong cách như thế, khi thơ đọc như là những dòng chữ tình cờ, nơi đây chị có vẻ như không cố ý tìm chữ, tất cả chỉ là tự nhiên như ca dao. Trên từng dòng chữ, chị hiện ra như các hơi thở của tỉnh thức, để tự quán sát đời mình tan rã từng ngày, từng giờ, từng khoảnh khắc trong dòng sông vô thường. Và từ đó, thơ của chị khởi dậy trên các trang giấy.
Chẳng ai biết tận, thế giới bên ngoài bí mật. Thế giới bên trong càng bí mật hơn. Thế giới trí óc vô cùng khó hiểu. Thế giới con tim càng nhiều chuyện bất ngờ. Chẳng ai biết được chuyện gì sắp xảy ra, sao lại ngạc nhiên khi chuyện xảy đến?
trốn nắng, những con bồ câu về | đậu trên bao lơn, sự thanh thản không làm sao hiểu nổi | bay đi, thứ hoà bình giả dối | em xua tay và tức thì xấu hổ về sự ngu ngốc của mình
Yêu được hồi nào cứ yêu. | Một hôm tự nhiên: hết. | Như còi cứu thương: tắt, | Như sấm sét: câm | Gió sẽ thối tất cả biệt tích.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.