xin đừng quên tôi

17/04/202420:37:00(Xem: 1736)
man-with-his-head-full-of-clouds (1936) - Salvador Dali (1904-1989)
Man With His Head Full of Clouds (1936) của Salvador Dali (1904-1989).


Love is so short, and forgetting is so long
  ̶  Pablo Neruda
 

tháng này chợt ho khan tưởng chừng vỡ ngực

lê từng bước ngả nghiêng

đầu óc chấp chới trong cõi lặng

đâu đây nghe từ tận cùng xa vắng

lũ đười ươi cười buốt não thắt tim

 

trong cơn ho khan rũ rượi

cố lục lọi ký ức tổn thương

chỉ thấy lớp lớp những rễ phụ chỉ địa lòng thòng

cùng những dây leo rối rắm đan xen chằng chịt

mơn trớn hoài nghi

che lấp mặt người

 

và mặt trời 

để lại bóng tối nhật thực

hằn trên những bậc thềm đá thô ráp chông chênh

không rõ dẫn đến điểm đầu hay điểm cuối

của hành trình vô định  ̶ ̶ ̶ 

thoi thóp hơi thở cạn

trong mùi biển mặn tanh nồng

 

nỗi đau bật dậy đôi khi thật tình cờ

tưởng như lời chiêu hồn đêm không trăng

lướt thướt những bóng người về trùm trong vải liệm

đây bát cơm đầy

giàn giụa nước mắt

tình nghĩa sao quá mong manh

 

tháng tư về

forget-me-not không chỉ là tên một loài hoa

mà là tiếng kêu than

là lời nhắc nhở

vụt thoát từ kẽ hở vô thức trong những ngày đợi mưa.

 

– Quảng Tánh Trần Cầm

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Ngày mai, tôi ra đi. | Đêm nay ngồi một mình với thức. | Tự hứa với lòng, sẽ im lặng từ đây. | Sẽ vô ích, sẽ thất vọng, sẽ gây thêm thù oán.
Từ từ thôi ba của sắp nhỏ ơi! | Vì ngoài sông phù sa đang hoài thai. | Ôi sự dịu dàng | Có thể biển sư tử thành nai. | Thiếu sự dịu dàng | Con nai trong nhà ta có khi thành sư tử.
có lẽ nơi này gỗ đã mục | lâm chung một thân cây
Ở Gaza | người già, thai phụ và trẻ em | Họ…được mời như thế | ngồi chung trong một bàn tiệc chiến tranh
không phải vì thiếu vắng điều gì | mà là có quá nhiều thứ từng là cần thiết | giờ không là gì cả
Làm thơ là một hành trình, với nhiều người, có khi rất là tình cờ bất chợt như làn gió mát buổi sớm chúng ta gặp mà không hề mong đợi. Thơ của chị Lê Phương Châu có phong cách như thế, khi thơ đọc như là những dòng chữ tình cờ, nơi đây chị có vẻ như không cố ý tìm chữ, tất cả chỉ là tự nhiên như ca dao. Trên từng dòng chữ, chị hiện ra như các hơi thở của tỉnh thức, để tự quán sát đời mình tan rã từng ngày, từng giờ, từng khoảnh khắc trong dòng sông vô thường. Và từ đó, thơ của chị khởi dậy trên các trang giấy.
Chẳng ai biết tận, thế giới bên ngoài bí mật. Thế giới bên trong càng bí mật hơn. Thế giới trí óc vô cùng khó hiểu. Thế giới con tim càng nhiều chuyện bất ngờ. Chẳng ai biết được chuyện gì sắp xảy ra, sao lại ngạc nhiên khi chuyện xảy đến?
trốn nắng, những con bồ câu về | đậu trên bao lơn, sự thanh thản không làm sao hiểu nổi | bay đi, thứ hoà bình giả dối | em xua tay và tức thì xấu hổ về sự ngu ngốc của mình
Yêu được hồi nào cứ yêu. | Một hôm tự nhiên: hết. | Như còi cứu thương: tắt, | Như sấm sét: câm | Gió sẽ thối tất cả biệt tích.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.