Trang Thơ Thứ Bẩy

03/02/202408:38:00(Xem: 2044)

artwork 1
Tranh Jonathan Dunn.

THY AN

 

Tháng giêng 2024

 

đi qua những đồi núi khát khao

con ngựa hoang trở về từ biên ải

rung lên tiếng nhạc đam mê

người con gái xưng tụng

bầu ngực cài đóa hoa dị thảo hương vàng

 

trong nguồn vô tận

kẻ làm thơ hát ca sáng tối

thấm lòng giọng thơ văn

mùa mưa nắng

nghe ướt vai giọt ngắn giọt dài

 

khung cửa hẹp mở ra hạnh phúc

đãi một đêm trần tửu mê say

trên chặng đường còn lại

vọng âm những pho tượng đồng dằn vặt

chuyện cổ xưa ký ức xanh gầy

 

tháng giêng thao thức những điều khó tả

thơ vất vả trên nẻo đường băng tuyết

tóc bạc cúi đầu

tay vẽ những vòng tròn thanh khiết

chữ nghĩa lặng im theo nỗi nhớ mùa đông

 

(đêm tuyết tháng 01-2024)

 

*

 

HOÀNG XUÂN SƠN

 

Rất mới, cửa

 

Cửa,

rất mới

năm. cũ mèm

thì em hãy cứ nhem thèm

tân xuân

tết lan man. [lộn]

năm rồng

ừ thôi nhầm lỡ

vào xông đất người

bình bằng bềnh bồng bời blời

chưa say chưa chịu đất

ngồi chiếu riêng

rất mới, cửa. chốt. [bưng biền]

cùng nhau bịt mắt

niềm thiêng rực rờ

 

(29 tháng 12 năm 2023)

 

*

 

LÊ HƯNG TIẾN

 

Bạn tôi

Nằm mê hoang dã
Tôi hùa phận mình vào cõi xa
Hốc sợi tình lên phiến đá
Cho tàn thu rêu xanh

Nghe nao nao đời con gái
Vùi chớm giấc hoa bên thánh giá
Chuyến xe chiều ôi phiền muộn
Chở ngả đau chín tầng mây.

Bóng ác ngửa ngửa nghiêng nghiêng
Heo may gió
Heo may cát và hoa...
Thằng bạn tôi trần trụi rẻo buồn
Và nung nấu từng sợi heo may

Dường như mối tình ấy
Bao nhiêu cho đủ sương đủ khói
Mà bạn tôi mỗi khi chỉ thiên vào ký ức
Ký ức tuôn ra máu mủ xô bờ.

Tôi đánh thức im lặng
Sợi dây bấn bíu trên đường chỉ tay
Có lẽ bạn tôi níu sợi tình chưa dài hơn tay ba bốn bảy gì đó
Nên sóng gió cuồn cuộn ú a ú ớ

Nhưng sớm mai
Ai biết được khói thơm phần mộ
Hồn con gái độc thoại trong tâm tưởng bạn tôi
Giọt nắng lại trong trẻo và nguyên vẹn bao ngày
Ai biết được.


Lên Đà Lạt nhớ về Huế

Chút gì trên môi
Sương giăng phủ đồi
Giọt nhớ xưa cũ
Tìm lại hoang vu.

Tôi qua miền cỏ
Hỏi cao nguyên xanh
Vườn hoa ngày đó
Tím đã long lanh.

Tôi qua thung lũng
Tìm thấy hoa sim
Hỏi mênh mông gió
Tím về Huế thơ!

Giấc mơ gãy cánh
Trắng cò nào bay
Sương giăng tơ mành
Chút Đà Lạt say...

Để mơ thành Huế
Sương giăng tôi về...

 

 

Ngọn lửa bốn mùa

 

Ngọn lửa anh nhen trái tim em

Hừng hực cháy đỏ miền thương nhớ

Tha thiết nhiều khi hoa phượng nở

Anh say cuồng như cơn rượu khát thèm.

 

Ngọn lửa anh nhen trái tim em

Thao thác mấy mùa lá cội nguồn rơi rụng

Em bỏ con đường in dấu chân xa thẳm

Chốn thiên không không thấy mặt trời thung lũng.

 

Ngọn lửa anh nhen trái tim em

Cho đêm sâu sưởi ấm buốt ô rèm

Cho máu hồng thắp viên ngọc bích

Cho cây sầu đông thôi dã trụi lá

Cho em trở lại bằng trái tim chân tình.

 

Anh nhen ngọn lửa nơi trái tim em

Rằng trái tim em đỏ bừng ngọn lửa

Cây nến vô thức vẫn sáng nơi khe cửa

Vẫn vườn mai ấy mỏi dấu chim xanh bay tìm.

 

Anh nhen ngọn lửa nơi trái tim em

Ngọn lửa bốn mùa khôi nguyên...

 

 

Em cho anh một thiên đường

 

Em cho anh một thiên đường

Đỉnh của tâm hồn sâu thẳm

Đáy của dại dương là bản ngã của trái tim và lý trí

Nơi thức nhận tình yêu ở giữa bốn bề vũ trụ.

 

Em cho anh một thiên đường

Những nấc thang không có cung bậc di chuyển

Anh tự vịn cuộc đời bằng những ngọn nến linh thiêng!

Thắp muôn vì sao khuya trong bóng tối lầm lỗi

Cho thiên đường chỉ có một tình thương...

 

*

 

LÊ CHIỀU GIANG

 

Cách khác

Đời thay đổi. Khi

Ta thôi đẩy.

Cứ tưởng như

Ngã mãi sẽ quen

Nhưng không phải

Ta . Đang muốn thoát

Đang vật vờ giữa

Nhớ.

Cùng quên

 

Hắt cafe.

Tưới trà.

Đổ rượu.

Hát mãi, chẳng ra lời trăm năm

Chút khói thuốc. Đốt nhà?

... Không cháy

Trắng xóa đời nhau

Chẳng nợ, duyên.

 

Hay ta thay đổi?

Đời.

Thôi đẩy

Nhẹ bước thênh thang. Một chữ

Thiền.

 

*

 

NGUYỄN HOÀN NGUYÊN

 

Bài tháng Hai

 

mây trời thôi vần vũ
mở cánh cửa vào tháng hai
bụi trúc vườn nhà vươn lên như nét họa
bầy chim sẻ còn trốn lạnh
chờ mùa lên ân sủng

em trượt ngả trên băng
hay nổi buồn rơi rụng
đứng dậy cùng nụ cười tinh khôi nắng tháng hai
chạm vào mai vàng và băng giá
đôi môi gần hay thế giới cách xa
trong viễn du bào ảnh
đâu là hai lúc cùng tận xuân tàn

khe khẽ vén màn nhện rêu phong
thoảng mùi ẩm mốc
mực tàu khô bên giấy bản mục rã rời
ủ vào sương khói chiêm bao
thoáng dáng người ngồi bên ấm bình độc ẩm
tay nâng chén nhỏ lường hư không
thắp nén hương trầm

chào tháng hai
thôi mỏi cổ ngoái đầu nhìn lại
như dáng chim xoải cánh
bay xuyên qua vùng đỏ thắm vuông tròn
cứ nương theo mùa hoa nở nguyên xuân
cùng lời chúc phúc
ngỗn ngang gai gốc nhọn trên đường
hóa vương miện hào quang

 

 

Bước vào Xuân


hái một cành đào trong mùa đông
pha chút hồn nhiên cắm vào bình
bên ngoài tuyết đổ vừa trắng đất
cành nụ vươn mời xuân hiển linh

đường của biển về nơi em chọn
nắng xuân nào thêu áo em vàng
tin yêu lướt qua thời trăn trối
trăm năm giăng mắc những dịu dàng

trái đất cũng đã từng bật khóc
và đất ngân nga lời xuân khai
thôi bận lòng khi đá ngừng hát
về nghe tiếng vỗ một bàn tay

buông rủ xuống buổi chiều tràn bờ
phố đông người lòng rất riêng tư
niềm thinh lặng xếp thành khăn đóng
em áo dài nguyên dáng quỳnh như

 

Kampen, đầu tháng hai 2024

*

 

KIM LOAN

 

Xin cứ mãi Giao Thừa

 

Anh đến thăm em buổi chiều cuối năm

Bên lò sưởi, ngoài trời tuyết lấp lóa

Nhớ vô vàn một quê hương xa quá

Mùa Xuân xưa giây phút đón giao thừa

 

Có vườn nhà ai thao thức sương khuya

Xôn xao dâng đời những cành lộc biếc

Nói đi anh lời tình yêu tha thiết

Em ngại ngùng lưu luyến tuổi thanh xuân

 

Đêm ba mươi đôi mắt anh thật gần

Em ao ước thời gian hãy dừng lại

Để phút giây này sẽ là mãi mãi

Hai trái tim chung giấc mộng rộn ràng

 

Không cần pháo đỏ, cũng chẳng mai vàng

Kìa mắt em trong mắt anh, bối rối

 (Ai cũng có một thời yêu nông nổi

Những mùa xuân đời vội đến vội đi!)

 

Một thời em chênh vênh phố phường kia

Ồn ào thế vẫn thấy mình cô độc

Một thời anh đã là người lữ khách

Bước mỏi mòn trên hè phố khô khan

 

Một nửa đời nhau, ai mãi đi tìm?

Để xao xuyến những lần mình gặp gỡ

Em đã quên rồi xuân tàn mấy độ

Lòng tinh khôi như mới bước xuống đời

 

Sao mắt anh thăm thẳm đêm ba mươi

Khi nhìn em dịu dàng và âu yếm

Em bỗng muốn đừng bao giờ là Tết

Mắt tình ơi, xin cứ mãi giao thừa!

 

(Edmonton, Xuân Giáp Thìn 2024)

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Gió nồm thổi rát mặt | Đấy cát chảy kinh niên | Nước nước nước tù đọng | Nhà trôi như bóng thuyền
Thiên Lý Độc Hành, là tựa một tập thơ của Thầy, và cũng là bốn chữ được viết treo trên hương án của Thầy tại chùa Phật Ân, huyện Long Thành, nơi Thầy ở vào những năm tháng cuối đời. Thiên lý độc hành, hình ảnh biểu trưng nhất về Thầy Tuệ Sỹ, muôn dặm cô lữ dằng dặc nỗi ưu tư phận nhà vận nước…Và, khó làm sao để tường tận cái chấp chới của vạt áo tỳ khưu đẫm ánh trăng đêm, thấp thoáng ẩn hiện Người và cõi thơ tịnh tĩnh. Từ núi lạnh đến biển im muôn thuở/ Đỉnh đá này và hạt muối đó chưa tan... Hỏi, tại sao, vì đâu, lòng muối kiên định... để bất khuất chưa tan?
Collage là một nghệ thuật. Hay chỉ là một thao tác thủ công? Có người cho cắt dán ( thơ ) mang tính nghệ thuật vì có sự suy nghĩ và đồng cảm của tác nhân. Có người cho đấy là một trò chơi lắp ráp trẻ con vì sự dễ dàng của cắt xén. Có người cảm nhận thơ cắt dán là một hình thức của họa thơ tân thời. Thử nghiệm xem
Mời đọc ba bài thơ: 1. Thảnh Thơi Đường Ngộ của Hoàng Xuân Sơn. 2. Nhẫn Nại của Thy An. 3. Buổi Trưa Ấy của Trần Yên Hòa
Có ai lật dùm pho Sử Việt | 50 năm máu vẫn thấm từng trang | Có ai cầm khăn thấm hộ | 50 năm sao lệ vẫn chứa chan.
Em là con cá Hồi | mấy chục năm sống nhờ biển khác | suối nào đợi em về | cho em trầm mình gửi nắm xương da | ôi những con suối quê hương
Hãy sống thêm một ngày nữa / Tới trước cánh cửa em chưa bao giờ mở ra / Hãy đọc lời ai điếu trên mộ chúng ta / Hãy đi qua / Dòng sông mùa lũ / Đặt tâm hồn / Vào trong tay một người khác / Hãy bắt đầu / Ngồi xuống / Giữa kẻ thù / Hãy để mưa / Rơi trên nghĩa địa / Hãy để tự do làm thành trí nhớ / Của quê hương chúng ta, hãy để người thiếu nữ / Đã chết trở thành hoa, hãy bắt tay một người .
Tháng tư nắng quái trên tàng lá / Ngày nóng rang, khô khốc tiếng người / Nước mắt ướt đầm trên mắt mẹ / Nghìn đêm ai khóc nỗi đầy vơi? / Tháng tư em dắt con ra biển / Hướng về nam theo sóng nổi trôi / Thôi cũng đành, xuôi triều nước lớn / Làm sao biết được, trôi về đâu?
Em biết không, khi em chết trước. Giường ngủ sẽ chết theo. Toàn thể căn nhà đều bệnh nặng.
Dù đứng bên bờ vực của tận diệt, con người vẫn có thể cứu chuộc chính mình bằng ngôn từ và ký ức, đó là tinh thần của giải Nobel Văn Chương năm nay. Trong ánh sáng của niềm tin, Việt Báo đăng lại bài thơ “Hãy để nước Mỹ lại là nước Mỹ” của Langston Hughes – một khúc ca vừa đau đớn vừa thiết tha, viết gần một thế kỷ trước, mà như viết cho thời đại ngày nay. Giấc mơ Hughes gọi tên lại vang lên – giấc mơ về một xứ sở nơi lời hứa của nước Mỹ là hơi thở chung của những người cùng dựng lại niềm tin vào công lý, vào tự do, vào chính con người.