TRANG THƠ THỨ BẨY

30/12/202310:36:00(Xem: 2369)
nghieu-de
Tranh Nghiêu Đề.

 

 

LÊ HƯNG TIẾN

 

 

1. Sự viết hoa

Chân chim viết hoa
Sự đời mệt lử những cô hồn con chữ
Đường lên gân tái nhợn

Ý niệm viết hoa
Bản thể đã nhiều lần đánh cắp tư cách
Đêm lẩm nhẩm cái lục lạc leng keng

Bài thơ viết hoa
Đám mây rủ rỉ bầy trâu tơ về làm mưa
Mỗi hạt lúa hoang hoải chờ mùa

Người ta viết hoa
Mỗi khi thổi hồn em bằng giao cảm tích tịch tình tang
Trầm ca mênh mang tìm nguyên chất

Không ai viết hoa
Trần gian chẳng có huyền thoại Adam và Eva
Lịch sử chỉ là nguyên thuỷ

Ai không viết hoa
Những viên Cuội đè nặng giấc hôm
Bình minh rối rít thở hồng hộc hồng hộc.

 

 

2. Chữ ký

Những giọt sương vắt kiệt mồ hôi
Cơn mê nào bấn loạn
Nắng mai đóng dấu bàn chân khô khốc
Chú bé lượm lặt mẫu chữ tàn canh
Và gạch xiên con đường cô quạnh.

Cái hồ ao ước như là định phận
Con kiến lận đận tìm quên cái tên
Có nghe hơi đất thở phào phào ngụ ngôn
Vòng vo đường tinh khiết
Kiến con tận tụy ký vào dấu lưng lửng...

Nhiều khi chân lý buộc đường kẽ tay
Những giọt sương vắt kiệt mồ hôi
Hơi đất thở phào phào ngụ ngôn
Chú bé hâm hẩm dòng suy tưởng bằng nước mắt mùa xanh
Con kiến con leo vào giấc mơ ù tai chú bé.


3. Chuyện của mấy người

Cây bàng lổ đổ nắng
Dấu vết mốc meo lưng sóng
Mỗi ngày chêm chêm tí lửa
Vàng cánh gió làm con tim hổn hển.

Có bà già nọ dắt trưa lên đồng
Đem câu thơ gãy ngồi hong quê mùa

Thằng bé ngó đăm đẳm bầy sẻ ngô
Thổi trắng cái sáo diều đăm chiêu

Cô gái nọ cũng vắt vẻo phần trong trắng
Thổi hồn làm tinh chất
Bỏ vào lọ điểm trang

Bên kia cây bàng vẫn lổ đổ nắng
Mấy tàn lá phủ xanh thời không tuổi
Ai đó gọi tên mình bằng cái nhìn khiếm thị
Chằm chằm chăm chắm suy tư

Lẽ nào bà già lên đồng giặt nắng
Lẽ nào thằng bé tắm trắng thời xanh
Lẽ nào cô gái hao hao hờ nhạy cảm
Ai đó ngồi chò hỏ cặm cụi ước ao.

—Lê Hưng Tiến

 

*

 

THY AN

 

Những ô cửa

 

những ô cửa tháng mười đóng lại

vì gió thổi qua tóc em

lạnh lòng kẻ ngóng trông

lung lay cái đầu

hất ra ngoài bao nhiêu ý tưởng

rồi ô cửa tháng mười một cũng đóng lại

những nỗi niềm lăn theo con dốc

nghe tâm thức thật trơn

 

nhớ mùa hạ đi qua không từ giã

rồi mùa thu hoa tàn và tiếng nói cũng tắt

bài thơ quá ngắn không tả hết cô đơn

buổi chiều trên chiếc xe điện tân kỳ

thành phố giấu đi đâu nỗi buồn

để những chiếc bóng đeo đời

dài ra rồi ngắn lại nhân sinh

 

bài thơ níu chân người vội vã

chạy về trốn dưới hiên

phố đêm hôi mùi rác

không giống như rơm rạ thơm lòng

thuở xa xưa vỗ về của biển

dù chỉ là mơ ước trống không

 

những ô cửa lần lượt đóng lại

mùa đông mỉm cười

chỉ còn trái tim mở ra

nhân hậu bao la…

 

-- thy an

 

*

 

HOÀNG XUÂN SƠN

 

Chuỗi hạt nêm

 

Thức dậy khản đặc

Vũng đàm vón vén kinh thiên

Ngứa gai từ bụi bờ thổ tả

Trào ngược đời váng vất cầu bơ

 

Đừng cố nhìn vào cuống họng

Bọn viêm xoang cắm chốt ngã ba

Hít thở hít thở

Lụi

Tàn

 

May còn chiếc áo treo gió trên một

nhành phong

Để mặc bán cầu ca bài dạ lan nghẹn ngào tiếng hát

Leng keng leng keng

Tuyến trời phi lô

Đọc kinh tuyệt tự

 

Thức dậy con hoang

Sám hối màu a-di-đà

Đi.  đi mãi như chưa bao giờ đi

Qua vũng lầy trí tưởng

Rồi như hình nộm quăng quật vào

Rôm rả những trận liên hoan cuối năm

Cầu nghinh nước mặn

Nàng vỡ ngầm chiếc bánh bông lan

 

Madeleine hụt lưỡi

Đú đớ hát

Đêm thánh vô cùng

 

 

Nụ hôn

 

chiếc giuờng đỏ. [thẫm].  ngoạn đen

nụ hôn tử biệt

miếu đền lung lay

nàng cứ ôm chiếc gối ngày

đi đêm lõ mắt

bàn tay chực chờ

áo xống

đời

chợt bơ vơ

chiếc cằm chẻ muộn

môi ngờ vực                      trao

hôn đi

phún đã xuất

trào

hồng hoang thảo dã mùa nao

tự trầm

 

– h o à n g x u â n s ơ n

Xmas Day 23

 

*

 

TRẦN YÊN HÒA

 

Xuân thì đêm

 

Mùa xuân về bên gối thơm
em tô môi màu mận chín
ơi ngát nồng hương thủy tiên
anh trườn mình lên. lính quýnh

Cũng là hương da ngày cũ
mà sao anh thấy mùi say
ngất ngư cơn mơ tháng chạp
thơm nồng dạ hương giêng hai

Làn da nâu như khô hạn
tuôn tràn qua hồng thủy đêm
ơi em quách thành xiêu tán
say khướt trong đêm gió mềm

Tưởng em về với xuân ca
tưởng em ra giêng ngày cũ
tưởng em dạo phố cùng hoa
mà sao hoa còn trổ nụ

Anh đón mùa xuân tưởng em
năm xưa qua căn nhà đó
nay ôm giấc mộng cũ mèm
chỉ còn mình anh đứng ngó

Em qua chưa tuổi xuân tươi
có cơn dậy thì réo gọi
rồi như gió hú cùng người
em vẫn im lìm tiếng nói


Xuân Mơ

 

Em ơi cơn mộng dữ qua chưa
từ khi người bỏ đi biệt xứ
bỏ lại ta cùng cơn gió dữ
mái nhà tranh run bật giữa mùa

Cơn gió xuân tình chao nghiêng em
cành xanh sà thấp xuống bên mình
là lúc trời mưa dầm tháng chạp
mưa chập chùng theo bước tháng năm

Gió giật mùa xuân em đi qua
Anh quờ quạng tưởng chừng em đến
Mùa tháng giêng anh đang nhớ nắng
Có em về bên bến hoàng hoa

Nghĩa là xuân anh đang mơ tưởng
Gió đưa em về cùng anh lưu vong
Không ngờ anh qua ngày mưa nắng
Gió một chiều sao bỗng rỗng không


Xuân Tưởng

 

Em đi biệt một chỗ nằm
Ngàn năm ngó mãi dáng trầm hương xưa
Cúc tần nở muộn ngày mưa
Quan san xưa cũ giao mùa chợt qua

Mùa xuân rụng rớt quanh ta
Đóa hoa thương nhớ cũng xa nghìn trùng
Phượng rơi ngoài cõi mịt mùng
Em đi đâu mất lạnh lùng hở em

Mai về gói kín hương đêm
Ủ hong giấc mộng bên thềm nhớ nhau
Rửa tay gác mộng xuân nhàu
Về ôm cổ độ "thương hoài ngàn năm"

 

– Trần Yên Hòa

 

*

 

HOÀNG THỊ BÍCH HÀ

 

Hết năm

 

Giật mình… thôi đã hết năm

Làm phu câu chữ kiếp tằm nhả tơ

Gối đầu dăm bảy câu thơ

Đường đời sấp ngửa… bến bờ gian nan

 

Trăng tròn rồi khuyết… lại rằm

Hoàng hôn theo hạt sương nằng nặng rơi

Nắng mưa quanh quẩn tại trời

Soi mình vào mắt người đời thử coi

 

Buồn như con nắng lẻ loi

Đôi mắt ai chứa sông ngòi thế gian

Đâu rồi ai đó bạn bè

Đâu rồi tri kỷ trúc tre đã từng

 

Ngoảnh mặt còn lại người dưng

Em chờ ai để đi cùng tháng năm?

Gánh gồng tình nặng sắt son

Chất đầy dâu bể vẫn còn Tình Yêu.

 

 

Giấc mơ trưa

 

Thiếp đi một lúc giấc trưa

Cơn mơ chợt tới chỉ vừa nhớ nhung

Tuổi thơ hồi ức về cùng

Ra vườn với Nội tung tăng chơi đùa

 

Hoa cà, hoa cải, me chua

Con chuồn chuồn ớt giỡn đùa cỏ non

Nội trồng rau trái xanh ngon

Tôi bên chân Nội với con chuồn chuồn

 

Vô tư nên chẳng biết buồn

Cổ tích, kho truyện, ngọn nguồn ca dao

Một hôm ngắt ngọn cỏ gà

Mừng rơn như thể ngọc ngà kim cương

 

Chạy quanh xóm, bạn chơi cùng

Cỏ gà chiến trận trùng trùng thắng to

Thế rồi từ đó cỏ gà

Trở thành vật báu của bà Nhỏ-tôi

 

Hôm sau cây cỏ đâu rồi!

Bâng khuâng tôi tiếc cả miền tuổi thơ

Đi qua chớp bể mưa nguồn

Trong vòng tay Nội một trời bình yên

Cho dù binh biến liên miên

Giấc mơ thuở nhỏ – chốn tiên êm đềm.

 

– Hoàng Thị Bích Hà

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
máu trăng rằm loang mây nằm võng / người nhợt nhạt đi về bên cỏ cây / xõa tóc hoa râm hớp thời gian / từng ngụm hả hê từng lời buồn bã / từng ngụm kêu réo đất trời tháng hạ / nghe tiếng ve rì rầm gọi tên không ngừng...
xô ngã một rừng ký ức / tìm ra một nhánh cây xanh / thấy như mùa xuân vừa thức / đâu đây hoa lá dỗ dành...
Ngày của Cha, con chào đời bằng tiếng khóc / Những đêm dài Cha lặng lẽ đưa nôi / Con ngủ say, nhoẻn miệng cười bé bỏng / Như thần tiên, chấp cánh giấc bình yên...
Chúng ta đều biết rằng Belarus là một nhà nước toàn trị, tuy mức độ cai trị không khắc nghiệt như ở Nga nhưng vẫn là độc tài hơn hầu hết các nước ở Châu Âu. Tuy nhiên văn học Belarus lại là một lĩnh vực không liên hệ bao nhiêu tới những cam kết chính trị của nhà nước Belarus trong nỗ lực hỗ trợ cuộc chiến của Putin tại Ukraine. Những bài thơ được dịch từ tiếng Belarus sang tiếng Anh đang phổ biến trên nhiều mạng trong học giới Hoa Kỳ cho thấy một khuôn mặt văn học Belarus rất mực thơ mộng của một dân tộc đang tìm tới chân, thiện, mỹ. Belarus có khoảng 9 triệu dân, thủ đô là Minsk, từng là một phần của Liên Xô cho tới năm 1991 tới tách ra, được cai trị bởi Tổng Thống Alexander Lukashenko từ năm 1994 (quá lâu, tới 28 năm nắm quyền tối cao). Biên giới Belarus vây quanh bởi Nga, Ukraine, Ba Lan, Lithuania và Latvia. Hơn 40% trong 207,600 cây số vuông (80,200 dặm vuông) là rừng. Belarus bị Thế Chiến 2 tàn phá, mất 1/3 dân số và hơn ½ tài nguyên kinh tế.
Tôi muốn lượm sau một thời chinh chiến / Nắm xương tàn vùi giữa bụi thời gian / Cũng như lượm dưới chân đài công lý / Những mảnh đời như cát bụi mênh mang...
chữ nghĩa nổi trôi theo sóng biển / ngày ươm nắng trên cánh chim thiên thần / da trời màu xanh đem lại bình an / thời gian như dừng lại / một khoảng không gian lắng đọng...
Người xa, để lại hương đời / Giấc mơ chốn cũ hồn vời vợi trông / Bóng đa, cánh bướm, dòng sông / Mở trang nhạc cũ, ngút lòng ca dao...
tàn. một mùa hè | chỉ còn xác. ve | nụ hôn. ngã vào. quá khứ | mùa thu. trang điểm vàng. khô | ngôn ngữ. ẩn mật lặng. câm
buổi chiều nào se lạnh / mưa đổ muộn xuống mùa hè miền đông bắc / như trận mưa ở saint paul năm nào / ngày thanh tâm tuyền chết./ buổi chiều tôi biết muộn / cái chết của cung tiến...
ở đâu | đôi. đôi bờ. tịch lặng |vẫn còn. tiếng hát |và hoài cảm. khôn nguôi
để dạy lắng nghe bên kia bờ để dạy lắng nghe bên kia tiếng nhạc khi anh buông tay đàn mỉm cười, nằm xuống, ngủ yên.
Di sản nghệ thuật của nhạc sĩ Cung Tiến không nằm ở số lượng, mà đầy ở phẩm chất. Ngoài những ca khúc, tấu khúc thuần tuý giá trị về âm nhạc, ông còn để lại những bài viết, tiểu luận dưới nhiều đề tài văn học, kinh tế, và truyện dịch. Chúng ta đã đọc, đã nghe khá nhiều về tài hoa và khả năng sáng tác của Cung Tiến từ tuổi 15 cho đến những năm tháng sau cùng. Trong những quà tặng ông để lại tôi đặc biệt yêu thích nghệ thuật phổ thơ thành nhạc của ông, chẳng những cho chúng ta thưởng thức giai điệu bán cổ điển tây phương, ngủ âm đông phương, mà còn mang thơ Thanh Tâm Tuyền, một trong vài thi sĩ hàng đầu trong thời đại của ông đến giới thưởng ngoạn nhạc nghệ thuật và lưu trữ vào kho tàng âm nhạc Việt. Thơ Thanh Tâm Tuyền không dễ phổ thành nhạc.
Như những tiếng cầu xin cứu vớt linh hồn chúng tôi / ngoài khơi bí mật đến tự một con tàu biển; / qua những mảnh danh từ dệt nên hồn mầu nhiệm / em vẫn chỉ là tóc mây cổ nõn và môi./ Sau áo len danh từ là thế giới xa vời, / là đêm không trăng sao là trùng dương thăm thẳm; / qua những chuỗi ngọc cười, em vui nước mất đẫm / vai anh, em buồn. Đêm hồn anh dài không nguôi.