Tình nguội

29/08/202309:01:00(Xem: 3581)
MUAXUANYEU_EM
Minh họa Đinh Trường Chinh

 


Lửa rừng cháy xa, hai trăm dặm

khói về, ôm ngang sườn núi

phối hợp tình cờ

 

Nghĩ tới những khuôn mặt nóng, những bàn chân

nghĩ tới lời khuyên của cựu tổng thống, dọn lá rừng theo gương Phần Lan

cười, không mai mỉa

nghĩ tới người kia

khuôn mặt nguội. da trộn đá

khôn ngoan của thời gian trộn muối cảm xúc từ biển cả

bực mình

 

Lá khô gom hết ngọt ngào

xếp chồng lên nhau những lớp úa vàng theo luật muôn đời của bất biến trong thay đổi

tan vào đất, nuôi mùa thu mới

hay khi dại

cháy rực lên và thổi khói

về nơi đây làm rối beng suy nghĩ của người này

 

Tâm trí muốn gì

khi trộn bất ngờ

những ý tưởng lạc lõng, không liên quan vào buổi chiều cuối hạ

 

Những tương phản

chiều sâu và bề mặt

hai bên của đồng tiền không nhìn thấy nhau, là một nhưng xa lạ

 

Cháy lên hay tan vào đất

lá đơn sơ chỉ có hai chọn lựa

 

Người này và người kia: động vật cấp cao

 

 

***

 

Lukewarm love

 

Wildfires burning, two hundred miles away

smoke hugs the mountainside

random marriage

 

Thinking about panicked faces, hustling feet

thinking about the former president’s advice ‘clean your floors’, follow example of the Finnish

   smile, not sarcastic

thinking about the other person

calm face, skin mixed with stone

time’s wisdom and ocean salt emotion mixed

   annoyed

 

Dried leaves gather all sweetness

stacking layers of yellow following the eternal law of immutability in changes

melt into the ground, feed the new autumn

or when foolish

burn up and blow smoke over here, confusing this person's thinking

 

What’s the mind trying to do

mixing unexpectedly

into this late summer afternoon scattered, unrelated thoughts

 

The contrast

​​depth and surface

not seeing each other, the two sides of a coin strangers and one

 

Burning up or melting into the ground

simple leaves have only two choices

 

This person and that person: high-class animals

 

kc Nguyễn

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Vắng vẻ công viên đìu hiu quán xá / Những con đường rưng rức gọi nhau / Chờ tiếng chân đi. Như bờ đê chực vỡ / Có tiếng nhạc về rung hoa hè phố / Ai một mình đứng hát thánh ca / Trước giáo đường im lìm khép cửa*
Nhánh mặt trời hừng đỏ / Lung linh trên cánh hoa / Hai ta trên cánh hoa / Mà chẳng hề thấy mặt
Tưởng nhớ nhạc sĩ: Lam Phương - Anh đã biết, chuyến tàu thống nhất / Chiều Tây Đô, chiều thu ấy nghẹn ngào / Nửa đời yêu em, nửa đời gian khổ / Sầu ly hương, gác vắng đơn côi. Chiều hành quân, chuyến đò vĩ tuyến Chỉ có em, con chim nhỏ, mắt người tình Đêm tiền đồn, tình như mây khói Tháng tư buồn, như giấc chiêm bao
Hỡi mặt trời, hãy chiếu sáng hơn thêm / Và cơn mưa, hãy vì tôi đổ xuống / Những giọt sương trên cánh đồng buổi sáng / Làm dịu dần vầng trán đẫm mồ hôi. / Hỡi bão tố, xin hãy thổi lên tôi / Cho tôi bay qua bao nhiêu vùng đất / Hãy mang tôi đi về miền xa nhất / Thêm một lần được nằm xuống nghỉ ngơi.
Giáng sinh 2020 thế giới ghi nhận chuyện lạ kỳ. Hầu hết các ông già Noel đều bịt mặt. Lần đầu tiên trong lịch sử, ông già thân ái bị cách ly. Mỗi năm, ông ấy mặc áo quần đỏ, mang râu trắng. Ngồi trong thương xá dưới gốc cây thông. Hô hô hô... Merry christmas ...
Mời đọc nhân ngày sinh nhật thứ 190 của Emily Dickinson (12/10/1830-05/15/1886). Bài "We grow accustomed to the Dark/Quen cùng bóng tối" được sáng tác trong khoảng thời gian nhà thơ trải qua những mất mát tàn khốc trong đời.
Lịch sử luôn luôn có loài chim bay ngửa. Mỗi trăm năm xuất hiện một lần. Bị ép bay sấp, chúng cùng quẫn rồi chết. Chim bay ngửa hót không âm thanh.
Vó ngựa cuồng rông đường thiên lý / theo về bụi đất rợp đồng hoang / mắt xanh đã mờ dấu kim-cổ / tự tình rớt lại những bâng khuâng.
ngồi đây tóc rối bời bời / xuân đông thu hạ gọi mời thiên thu / cảm lòng một chút sương mù / thấm lưng nghe mỏi tiếng ru chợt buồn.
Khi còn nhỏ, mẹ thường nhắc đi cầu tiêu vì tôi ham chơi. Nơi đó trở thành quen thuộc. Khi đi tu, trong nhà dòng, tôi thích vào nhà cầu, ngồi rất lâu. Khi đã quen không khí, yên tĩnh, không ai quấy rầy.