Ca Khúc Tủi Thân

26/10/202215:47:00(Xem: 2305)

299501250_6115052725177482_983161646666317578_n
Minh họa: Huỳnh Lê Nhật Tấn


  

Cổ bị xích dẫn đi như chó

mỗi ngày theo chân ông.

Hứng khởi chạy nhanh phía trước, bị giật lại.

Chán nản thụt lùi phía sau, bị kéo đi.

Thấy chó cái, vui mừng nhảy cỡn.

“Đứng lại. Ngồi xuống.”

Thấy chó đực, cạnh tranh sủa vang.

“Im đi.”

Cổ bị xích dẫn đi như chó.

Con chó tôi dòng sói rừng hoang.

 

Đêm ông ngủ. Nằm dưới chân giường.

Nghe tiếng động, canh phòng gian ác.

Chống cự bất lương dù chủ bất lương.

Khác với chó, tôi không tin chủ.

Rồi ngủ lơ mơ tìm cảnh núi rừng.

 

Ông đó là ai?

Chân tay dài thòng, đầu cao đến mây.

Chưa ai thấy mặt thật.

Tay xích cổ hàng tỷ con chó dẫn đi.

Đám chó hỗn loạn chờ tranh giành ăn uống.

Rồi dần dần tắt thở bên đường.

Đúng là ngu như chó.

 

Tại sao chó sủa?

Vì có điều uất ức.

Khi ở rừng, chúng tru.

Tại sao bị xiềng xích?

Vì chúng quy phục ông chủ.

Khi ở rừng, chúng tự tại ung dung.

Con chó tôi dòng sói hoang thất thế

bị xích cổ dẫn đi như người.

 

Ngu Yên

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Ngày mai, tôi ra đi. | Đêm nay ngồi một mình với thức. | Tự hứa với lòng, sẽ im lặng từ đây. | Sẽ vô ích, sẽ thất vọng, sẽ gây thêm thù oán.
Từ từ thôi ba của sắp nhỏ ơi! | Vì ngoài sông phù sa đang hoài thai. | Ôi sự dịu dàng | Có thể biển sư tử thành nai. | Thiếu sự dịu dàng | Con nai trong nhà ta có khi thành sư tử.
có lẽ nơi này gỗ đã mục | lâm chung một thân cây
Ở Gaza | người già, thai phụ và trẻ em | Họ…được mời như thế | ngồi chung trong một bàn tiệc chiến tranh
không phải vì thiếu vắng điều gì | mà là có quá nhiều thứ từng là cần thiết | giờ không là gì cả
Làm thơ là một hành trình, với nhiều người, có khi rất là tình cờ bất chợt như làn gió mát buổi sớm chúng ta gặp mà không hề mong đợi. Thơ của chị Lê Phương Châu có phong cách như thế, khi thơ đọc như là những dòng chữ tình cờ, nơi đây chị có vẻ như không cố ý tìm chữ, tất cả chỉ là tự nhiên như ca dao. Trên từng dòng chữ, chị hiện ra như các hơi thở của tỉnh thức, để tự quán sát đời mình tan rã từng ngày, từng giờ, từng khoảnh khắc trong dòng sông vô thường. Và từ đó, thơ của chị khởi dậy trên các trang giấy.
Chẳng ai biết tận, thế giới bên ngoài bí mật. Thế giới bên trong càng bí mật hơn. Thế giới trí óc vô cùng khó hiểu. Thế giới con tim càng nhiều chuyện bất ngờ. Chẳng ai biết được chuyện gì sắp xảy ra, sao lại ngạc nhiên khi chuyện xảy đến?
trốn nắng, những con bồ câu về | đậu trên bao lơn, sự thanh thản không làm sao hiểu nổi | bay đi, thứ hoà bình giả dối | em xua tay và tức thì xấu hổ về sự ngu ngốc của mình
Yêu được hồi nào cứ yêu. | Một hôm tự nhiên: hết. | Như còi cứu thương: tắt, | Như sấm sét: câm | Gió sẽ thối tất cả biệt tích.