Tâm Trạng Cuối Năm

31/01/202109:33:00(Xem: 2952)
Dem Thap Nhang Ngoai Troi Mu Suong
Tranh Đinh Cường - "Đêm Thắp Nhang Trời Mù Sương"

 


mệt nhoài ho hen ngày cuối năm

dựa lưng vào bức tường

rong rêu bám lên ngón tay gầy guộc

những hoa vàng mọc lên từ đá

nói với chúng ta lời thì thầm

năm mới sắp đến

những niềm vui lóe lên

như ngọn nến dưới hiên

bàn tiệc vui vỏn vẹn hai người

lửa thắp lên từ những phiêu du con chữ

 

biết đâu chúng ta sẽ thiết tha hơn

im lìm với trái tim dừng lại

phong tỏa những mối tình quá khứ

núp sau cánh cửa mùa đông

thế giới thiếu những khuôn mặt hiền từ

mang lời an ủi cho những cành hoa nở muộn

 

kể cho nhau chuyện thần thoại hoang sơ

và trăm ngàn cổ tích

con người có lúc trầm ngâm không muốn nói

ngậm ngùi như tượng đá

nhớ lại những thất bại và thành công

người này, kẻ khác, bè bạn xa gần

thân thương, thù nghịch

những đau lòng mất mát

những ganh ghét tỵ hiềm

ngày cuối năm

chia sẻ

rơi rớt như hạt gạo…

 

thy an

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Ngày mai, tôi ra đi. | Đêm nay ngồi một mình với thức. | Tự hứa với lòng, sẽ im lặng từ đây. | Sẽ vô ích, sẽ thất vọng, sẽ gây thêm thù oán.
Từ từ thôi ba của sắp nhỏ ơi! | Vì ngoài sông phù sa đang hoài thai. | Ôi sự dịu dàng | Có thể biển sư tử thành nai. | Thiếu sự dịu dàng | Con nai trong nhà ta có khi thành sư tử.
có lẽ nơi này gỗ đã mục | lâm chung một thân cây
Ở Gaza | người già, thai phụ và trẻ em | Họ…được mời như thế | ngồi chung trong một bàn tiệc chiến tranh
không phải vì thiếu vắng điều gì | mà là có quá nhiều thứ từng là cần thiết | giờ không là gì cả
Làm thơ là một hành trình, với nhiều người, có khi rất là tình cờ bất chợt như làn gió mát buổi sớm chúng ta gặp mà không hề mong đợi. Thơ của chị Lê Phương Châu có phong cách như thế, khi thơ đọc như là những dòng chữ tình cờ, nơi đây chị có vẻ như không cố ý tìm chữ, tất cả chỉ là tự nhiên như ca dao. Trên từng dòng chữ, chị hiện ra như các hơi thở của tỉnh thức, để tự quán sát đời mình tan rã từng ngày, từng giờ, từng khoảnh khắc trong dòng sông vô thường. Và từ đó, thơ của chị khởi dậy trên các trang giấy.
Chẳng ai biết tận, thế giới bên ngoài bí mật. Thế giới bên trong càng bí mật hơn. Thế giới trí óc vô cùng khó hiểu. Thế giới con tim càng nhiều chuyện bất ngờ. Chẳng ai biết được chuyện gì sắp xảy ra, sao lại ngạc nhiên khi chuyện xảy đến?
trốn nắng, những con bồ câu về | đậu trên bao lơn, sự thanh thản không làm sao hiểu nổi | bay đi, thứ hoà bình giả dối | em xua tay và tức thì xấu hổ về sự ngu ngốc của mình
Yêu được hồi nào cứ yêu. | Một hôm tự nhiên: hết. | Như còi cứu thương: tắt, | Như sấm sét: câm | Gió sẽ thối tất cả biệt tích.