Tâm Trạng Cuối Năm

31/01/202109:33:00(Xem: 2947)
Dem Thap Nhang Ngoai Troi Mu Suong
Tranh Đinh Cường - "Đêm Thắp Nhang Trời Mù Sương"

 


mệt nhoài ho hen ngày cuối năm

dựa lưng vào bức tường

rong rêu bám lên ngón tay gầy guộc

những hoa vàng mọc lên từ đá

nói với chúng ta lời thì thầm

năm mới sắp đến

những niềm vui lóe lên

như ngọn nến dưới hiên

bàn tiệc vui vỏn vẹn hai người

lửa thắp lên từ những phiêu du con chữ

 

biết đâu chúng ta sẽ thiết tha hơn

im lìm với trái tim dừng lại

phong tỏa những mối tình quá khứ

núp sau cánh cửa mùa đông

thế giới thiếu những khuôn mặt hiền từ

mang lời an ủi cho những cành hoa nở muộn

 

kể cho nhau chuyện thần thoại hoang sơ

và trăm ngàn cổ tích

con người có lúc trầm ngâm không muốn nói

ngậm ngùi như tượng đá

nhớ lại những thất bại và thành công

người này, kẻ khác, bè bạn xa gần

thân thương, thù nghịch

những đau lòng mất mát

những ganh ghét tỵ hiềm

ngày cuối năm

chia sẻ

rơi rớt như hạt gạo…

 

thy an

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Lời tòa soạn: Cho đến năm 2019, nhà thơ Nguyễn Thị Khánh Minh đã có 12 tập thơ xuất bản, Ngôn Ngữ Xanh là tập gần đây nhất do Văn Học Press xuất bản và phát hành đầu tháng 10/2019 trên Barnes & Noble. Thơ chị cũng xuất hiện thường xuyên trên các trang mạng văn chương, trong và ngoài nước.
Tôi đi qua những cánh đồng lúa chín Đi qua những thành phố Những bờ sông và những ngọn đồi Tôi đi từ Bắc vào Nam
Nhà thơ Nguyễn Đức Sơn quê gốc làng Thanh Lương, huyện Hương Trà, Thừa Thiên Huế. Ông sinh ngày 18 tháng 11 năm 1937 tại làng Dư Khánh, tỉnh Ninh Thuận.
Trong bài viết này tôi dịch thơ các bài thơ Đoàn Nguyễn Tuấn làm bên cạnh vua Quang Trung. Các bài thơ tả cảnh hùng tráng quân Tây Sơn và ca ngợi tài điều khiển quân vua Quang Trung.
Hai cánh tay trần trụi giơ lên cặp mắt mở tròn không chớp có nghe những tiếng kêu rừng rú trên làn da như thú dữ chạy dài ngàn khuya lửa cháy hãy nhìn lên nhìn lên sẽ thấy chiếc đầu kia gối lên những ngôi sao lạ bồng bềnh hai cánh tay ruỗi dài thẳng mãi và mồm kia cứ mãi nín câm.
Thôi không cần gõ cửa nữa không cần nữa đâu căn nhà gần chợ Tàu ở San Francisco người trọ già thế gian đã đi rồi lên chuyến tàu cùng trăng sớm mang trên tay những chùm sao khuya.