Màu Rau Sống

1/31/202109:39:00(View: 3281)

Ann P 14
Tranh minh họa: Ann Phong

  



Tôi trồng vườn rau lưu động trên xe kéo.

Trời lạnh đắp mền. Trời mát mang ra tắm sương.

Trời nắng cháy, che dù. Trời gió bão, núp dưới chân giường ngủ.

Rau trở thành con cháu trong nhà.

Làm bạn đồng hành với bún, phở, cơm, canh, bánh tráng...

Rau dạy tôi nhiều điều đã biết nhưng không thật sự quan tâm.

Rau hỏi tôi:

- Có hiểu vì sao rau trồng nhà thơm hơn rau ngoài chợ?

 

Rau dạy tôi:

Muốn đời mọc nhiều lá non, lá xanh,

chân phải mọc nhiều rễ.

Muốn lòng được bình an,

đừng quan trọng trổ hoa, mà quan hoài nở lá.

Muốn sống vui qua ngày,

phải mùi vị Tía tô, Húng, Răm, Thơm, Tàn ô, Kinh giới...

Muốn chinh phục lòng người,

phải hiến thân cho họ ăn.

 

Tôi không thích ăn rau.

Vợ tôi rất yêu rau.

Khi rau mơn trớn môi nàng, tôi cảm giác vô dụng.

Khi rau lăn lộn sung sướng trong lưỡi nàng,

tôi tưởng tượng những điều không muốn viết ra.

Khi rau với nàng là một,

tôi biết mình chưa được như rau đến tận cùng tình ái.

 

Tôi trồng vườn rau lưu động.

Tập chăm chút những gì người Việt xem thường.

Tập yêu thương những gì dân tôi lơ đễnh.

Tập làm đôi điều hữu ích cho vợ hài lòng.

 

Rau trồng nhà

được chăm chút, được yêu thương,

thơm hơn rau ngoài chợ.

Rau còn biến cải như vậy,

hồ huống chi người.

 

 Ngu Yên

Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)
Rồi tình một lẵng xanh lơ | Mấy bông hoa tỏ mù mờ xưa sau | Khe nào suối đã hồn nhau
anh vẫn đi trên con đường | vắng bóng hoàng hôn đời mình | đôi cánh tay nối dài đại lộ lê thê | sương khói mùa thu không về
Người Việt Nam giã từ vũ khí nhưng không vĩnh biệt chiến tranh. Có hai lý do: cuộc xung đột hai mươi năm chưa bao giờ được các bên tham dự giải quyết xong về mặt lý thuyết. Những tranh cãi không nguội đi, các khác biệt chưa giảm bớt, nguyên nhân là tồn tại những quan điểm khác nhau về ý nghĩa của chiến tranh. Căn nhà của dân tộc như bị ma ám. Thứ hai, cuộc chiến tàn khốc và kéo dài, vinh quang và nhục nhã, quá cay đắng và hào hùng, quá mất mát, hiểu lầm, hối tiếc. Vết thương ấy đã sống quá lâu. Nó không cam lòng chết đi.
tràng hạt đắng rất vô vị | giữa hồ vẫn mượt gương sen | ngựa hí. bung rồi dây mã | tàn trăng. giũ một ánh đèn
Từ trên cây | Chúng ta không còn cần ăn trái cây nữa | Dù chúng thơm ngon | Chúng ta bước lom khom trên mặt đất | Bằng hai chân | Một chân đi trước | Một chân đi sau
Chúng tôi lạc nhau ở một ngã rẽ | mà chưa hề buông tay
Thơ Chủ Nhật của các thi sĩ Hoàng Xuân Sơn - Nguyễn Hàn Chung - Quảng Tánh Trần Cầm - Thy An
Tôi về đó chỉ cần em ôn lại | Chút mơi xưa xanh ngọn lá đương thì | Tim loạn nhịp cuồng yêu cơn vồ vập | Cả sa bàn trên gân mạch li ti