Công Việc Đàn Bà

18/12/202013:21:00(Xem: 3787)
Untitled


Tôi còn có lũ trẻ để chăm

Thức ăn để sắm
Trẻ con để tắm
sàn nhà để lau
áo quần để khâu
và đùi gà để rán.
Tôi còn phải chuẩn bị bữa sáng
cho lũ trẻ ăn
giặt giũ gối chăn
nhổ vườn cỏ dại
thu hoạch bông vải
và săn sóc bệnh nhân.

Hỡi mặt trời, hãy chiếu sáng hơn thêm
Và cơn mưa, hãy vì tôi đổ xuống
Những giọt sương trên cánh đồng buổi sáng
Làm dịu dần vầng trán đẫm mồ hôi.

Hỡi bão tố, xin hãy thổi lên tôi
Cho tôi bay qua bao nhiêu vùng đất
Hãy mang tôi đi về miền xa nhất
Thêm một lần được nằm xuống nghỉ ngơi.

Hỡi bông tuyết, xin hãy nhẹ nhàng rơi
Phủ lên trên phận đời tôi nghiệt ngã
Hãy hôn tôi bằng nụ hôn băng giá
Và cho tôi được nghỉ tối hôm nay.

Và mặt trời, mặt trăng, và cỏ cây
Và núi non, đại dương, và sỏi đá
Những vì sao và cơn mưa tầm tã
Là những gì tôi có được nơi này.


Maya Angelou
_____________

Pháp Hoan dịch từ nguyên tác tiếng Anh Woman Work của nữ nhà thơ, nhà báo, nhà hoạt động nhân quyền người Mỹ gốc Phi Maya Angelou.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
khi đồng bằng cất tiếng ru của dòng sông / đất trời sẽ trở mình / thức dậy theo tiếng kêu tình nhân sông núi / tuổi xế chiều và bóng tối / đồng lõa một chút yêu nhau vội vã / như chén tương phùng uống cạn bình minh
giả sử niềm tin vẫn sáng soi / xác tín như bàn thờ trang nghiêm trong nhà / khói hương xì xụp vái / cầu người đã bỏ ta đi / đừng bỏ ta đi
Ngô đồng một lá rơi / Nhìn mắt em thoáng thấy / Mùa Thu, vàng đến rồi
Có khi tôi nối hai điểm bằng đường thẳng / Có khi bằng đường cong / Có khi bằng con đường dích-dắc / Có khi lại là những dấu chấm / Tưởng rất gần / Mà nối hoài / Hụt hơi / Không đến
Sáng và tối, mẹ và cha, âm và dương... đó là cánh cửa nhị nguyên đối đãi mở ra cái muôn màu muôn vẻ của đời sống này. Sáng và tối tuần hoàn lẫn nhau cho chúng ta cảm nhận về thời gian, cho nhãn quan chúng ta cảm nhận về bóng và hình. Bóng và hình này qua giác quan thi sĩ Khánh Minh và được nữ sĩ ghi lại cho nhân thế qua thi tập Ký Ức Của Bóng. Sau đó Khánh Minh “giải thoát” cho Bóng khỏi cái tạm bợ của một cảm xúc bất chợt, thả Bóng và cảnh giới miên viễn của bầu trời Thi Ca qua tập Bóng Bay Gió Ơi. Lần này trở lại với tập thơ Đêm, Bóng “về quê” thăm lại nguồn cội của chính mình. Chính trong Đêm Bóng ẩn mình an trú trong tịch tịnh. Cánh cửa nhị nguyên sáng tối khép lại, tịch tịnh của màn Đêm hiển lộ như là một biểu tượng cho cảnh giới không có thời gian mà Khánh Minh tạm gọi là “Nơi Dừng Lại Của Thời Gian Vĩnh Cửu”
Người đàn bà thức dậy / bỏ đi lúc mờ sương / vết trũng trên mặt giường / Còn ngập đầy bóng trăng.
như đốm lửa âm thầm / mẹ ngồi trầm ngâm bên cơi trầu / chiều xuống ôm bóng lặng / ngái ngủ tiếng kinh cầu lê thê / cơn mưa dông lướt thướt không dứt
Tôi không nói / Chỉ có hàng cây gió thổi / Và bóng. Tối / Tôi không ngủ / Chỉ có đêm đang trôi / Có lẽ sẽ một lời / Để đừng tan vào bóng tối
Em bỏ nước Mỹ giàu sang / về với cuộc đời cần lao đến nỗi bệnh trọng thân vong / có kẻ cho rằng em dại / cái dại của em gấp ngàn lần cái khôn của những kẻ / dát vàng khoe khoang xe triệu đô nhà trăm tỷ /
từ biệt tích anh ta trở về ghé thăm / vẫn khẩu trang, áo cao su bảo vệ linh hồn, và / bảo vệ nguyên tắc không lây nhiễm / cảm xúc - anh nói – thứ phiền phức rẻ tiền / hệt như mong muốn vô hạn của đàn bà / làm đàn ông mất hứng.