Quen Cùng Bóng Tối

10/12/202013:48:00(Xem: 3719)



Darkness


Chúng ta rồi sẽ quen cùng Bóng Tối
khi ánh sáng tắt dần—
Như cảnh người hàng xóm nâng cao Cây Đèn

ngẩn nhìn vệt sáng lụi tàn.

 

Trong một Khoảnh Khắc — chúng ta bước xiêu vẹo

dọ dẫm sự mới lạ của đêm
Và rồi — tập Nhìn vào Bóng Tối

Mắt chạm Con dốc — thẳng đứng

 

Chìm trong bao la -  Tối Đen 

những buổi Hoàng Hôn của Trí Óc

Cả Mặt Trăng cũng không tỏa dấu hiệu gì
Chẳng Vì Sao nào — hiện ra — trong tận cùng

Người can đảm nhất — lần mò dăm bước 
Đôi khi đâm thẳng vào Cây

Đập mạnh vào Trán
Rồi tự học ra cách nhìn

Hoặc Bóng Tối thay đổi 
hoặc điều gì đó xê dịch 
chỉnh tầm nhìn trong Đêm 
Và Cuộc Sống — gần như lại thẳng bước.



Emily Dickinson

Hòa Bình Lê phỏng dịch
Mời đọc nhân ngày sinh nhật thứ 190 của Emily Dickinson (12/10/1830-05/15/1886.   Bài "We Grow Accustomed to the Dark/Quen Cùng Bóng Tối" được sáng tác trong khoảng thời gian nhà thơ trải qua những mất mát tàn khốc trong đời. 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Lời tòa soạn: Cho đến năm 2019, nhà thơ Nguyễn Thị Khánh Minh đã có 12 tập thơ xuất bản, Ngôn Ngữ Xanh là tập gần đây nhất do Văn Học Press xuất bản và phát hành đầu tháng 10/2019 trên Barnes & Noble. Thơ chị cũng xuất hiện thường xuyên trên các trang mạng văn chương, trong và ngoài nước.
Tôi đi qua những cánh đồng lúa chín Đi qua những thành phố Những bờ sông và những ngọn đồi Tôi đi từ Bắc vào Nam
Nhà thơ Nguyễn Đức Sơn quê gốc làng Thanh Lương, huyện Hương Trà, Thừa Thiên Huế. Ông sinh ngày 18 tháng 11 năm 1937 tại làng Dư Khánh, tỉnh Ninh Thuận.
Trong bài viết này tôi dịch thơ các bài thơ Đoàn Nguyễn Tuấn làm bên cạnh vua Quang Trung. Các bài thơ tả cảnh hùng tráng quân Tây Sơn và ca ngợi tài điều khiển quân vua Quang Trung.
Hai cánh tay trần trụi giơ lên cặp mắt mở tròn không chớp có nghe những tiếng kêu rừng rú trên làn da như thú dữ chạy dài ngàn khuya lửa cháy hãy nhìn lên nhìn lên sẽ thấy chiếc đầu kia gối lên những ngôi sao lạ bồng bềnh hai cánh tay ruỗi dài thẳng mãi và mồm kia cứ mãi nín câm.
Thôi không cần gõ cửa nữa không cần nữa đâu căn nhà gần chợ Tàu ở San Francisco người trọ già thế gian đã đi rồi lên chuyến tàu cùng trăng sớm mang trên tay những chùm sao khuya.