Quen Cùng Bóng Tối

10/12/202013:48:00(Xem: 2457)



Darkness


Chúng ta rồi sẽ quen cùng Bóng Tối
khi ánh sáng tắt dần—
Như cảnh người hàng xóm nâng cao Cây Đèn

ngẩn nhìn vệt sáng lụi tàn.

 

Trong một Khoảnh Khắc — chúng ta bước xiêu vẹo

dọ dẫm sự mới lạ của đêm
Và rồi — tập Nhìn vào Bóng Tối

Mắt chạm Con dốc — thẳng đứng

 

Chìm trong bao la -  Tối Đen 

những buổi Hoàng Hôn của Trí Óc

Cả Mặt Trăng cũng không tỏa dấu hiệu gì
Chẳng Vì Sao nào — hiện ra — trong tận cùng

Người can đảm nhất — lần mò dăm bước 
Đôi khi đâm thẳng vào Cây

Đập mạnh vào Trán
Rồi tự học ra cách nhìn

Hoặc Bóng Tối thay đổi 
hoặc điều gì đó xê dịch 
chỉnh tầm nhìn trong Đêm 
Và Cuộc Sống — gần như lại thẳng bước.



Emily Dickinson

Hòa Bình Lê phỏng dịch
Mời đọc nhân ngày sinh nhật thứ 190 của Emily Dickinson (12/10/1830-05/15/1886.   Bài "We Grow Accustomed to the Dark/Quen Cùng Bóng Tối" được sáng tác trong khoảng thời gian nhà thơ trải qua những mất mát tàn khốc trong đời. 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Ước gì trẻ con* không chết. | Ước gì các em được đón lên trời, | tạm thời, đến khi chiến tranh | chấm dứt.
Vòng tròn gợn những nhịp hải hà của “đáy đĩa mùa đi”, nhớ câu thơ này của Nguyễn Xuân Sanh, có lẽ tại cái chao đi chóng vánh một chu kỳ xuân hạ thu đông, những mảnh phút giây tao tác trên đĩa thời gian, và đọng lại dưới đáy kia những hoài niệm buồn vui...
Ở đây có một bức tranh được đánh giá cao | đã bao đời khiến người ta mê say, xúc động, | và điều ấy vẫn được xem là đúng. | Một số người thế vẫn chưa thỏa mãn. |Họ còn nghe được cả tiếng mưa tuôn, | Cảm thấy cái lạnh của những giọt nước trên cổ, trên lưng, | Họ nhìn cây cầu và những người trên đó | như thể đang nhìn thấy chính mình | trong cuộc chạy kia chẳng lúc nào ngừng.
10 bài Hokku... về cảm nghĩ Tháng Chạp
Thơ Nguyễn-hòa-Trước luôn luôn là một cuộc hành trình chữ nghĩa tưởng chừng không bao giờ ngưng nghỉ, trong đó cảm xúc không ngớt biến đổi và cảm nhận của người đọc cũng không ai giống ai. Một tiếng thơ rất lạ trong bầu trời thi ca Việt Nam đương đại... Việt Báo trân trọng giới thiệu.
Jinglebells… Jinglebells… Thuở xa xa ấy, Bên em… cùng quỳ...
Ký ức nhành nhành và trơn tuột / Sương đọng trên gai lá mắc võng / Khúc đời người rạn vỡ chuông ngân / Chuỗi mây bay cùng tình phơi phóng...
Lặng im / Tản thơ vi sinh / Trơ trọi nằm / Giữa dòng thời gian...
Thơ của hai thi sĩ Quảng Tánh Trần Cầm & Trần Hạ Vi...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.