Hôm nay,  

Nhật Ký "Cấm Túc" Tuần 37

12/4/202014:51:00(View: 3944)

Thứ hai 23 tháng 11


Hội đồng Cố Vấn về việc Chủng ngừa ACIP (The Advisory Committee on Immunization Practices)  đã họp lần đầu quyết định thứ tự ưu tiên cho việc chủng ngừa COVID-19.

Các thành viên ACIP được lựa chọn bởi Bộ Trưởng Y tế của Liên bang, gồm những chuyên gia về các ngành chích ngừa, miễn dịch học, nhi khoa, nội khoa, điều dưỡng, y học gia đình, vi trùng học, y tế công cộng, bệnh truyền nhiễm, và một thành viên (không thuộc lãnh vực y khoa) đại diện cho quyền lợi của người được chích ngừa.

Cuộc họp tổ chức ở Trung tâm CDC, được phổ biến “live” trên webpage của CDC để tất cả các tiểu bang hoặc cá nhân quan tâm có thể theo dõi. Và các tiểu bang phải nộp kế hoạch nhận và phân phối thuốc chủng ngừa COVID-19 đợt đầu ở địa phương của mình chậm lắm là cuối tuần.


Trung tâm Kiểm soát và Phòng ngừa dịch bệnh của Mỹ CDC(Centers for Disease Control and Prevention)vừa thông báo quyết định khoảng 24  triệu người được chích ngừa đầu tiên trong năm 2020, ngay khi FDA cấp giấy phép cho Pfizer (dự tính vào ngày 10 tháng 12), được gọi là "phase 1A" .

Những người đứng ở ưu tiên một trong số hơn 330 triệu người Mỹ là 21 triệu người trực tiếp tiếp xúc với bệnh nhân hàng ngày(các bác sĩ, y tá, nhân viên bệnh viện, nhân viên ở các trung tâm y tế, ở các nơi cung cấp xe cấp cứu, các nhân viên ở các nursing home (nhà dưỡng lão) và 3 triệu người ở các trung tâm chăm sóc sức khỏe dài hạn cho những người lớn không thể tự lo cho bản thân .


blankblank


Một thành viên trong cua  ACIP, Bác sĩ Beth Bell (thuộc trường Đại học Washington) đã cho biết "Trong lúc này, cuối tháng 11, đầu tháng 12, trung bình cứ mỗi phút có một người Mỹ thiệt mạng vì COVID-19, tôi cho rằng đây là lúc chúng ta đưa ra  quyết định"


The Advisory Committee on Immunization Practices sẽ nhóm họp trong vòng vài tuần nữa để quyết định nhóm người nào sẽ thuộc phase 1B.

Các thầy cô giáo, các nhân viên cảnh sát, nhân viên chữa lửa, và những người làm trong các nhà máy sản xuất thực phẩm, những người làm trong các ngành vận chuyển công cộng(xe bus, xe bart, tàu lửa, máy bay, tài xế taxi), người lớn tuổi , và người có bệnh mãn tính sẽ được thảo luận bởi cuộc họp tới của CDC tùy theo lượng thuốc chích ngừa đã sản xuất.


Mỗi người sẽ được chích đủ hai liều cách nhau 3 tuần (nếu được chích thuốc của Pfizer), hoặc cách nhau 4 tuần (nếu được chích thuốc của Moderna) .


Phương tiện vận chuyển, và hệ thống giữ lạnh đã sẵn sàng, lượng thuốc đủ chích cho 21 triệu người Mỹ (mỗi người hai liều) cũng đã sẵn sàng, chỉ chờ ngày 10 tháng 12 sắp tới, khi FDA cho phép vaccine COVID-19 của Pfizer lưu hành, 21 triệu người Mỹ đầu tiên sẽ được ra khỏi đường hầm đen tối, dài hun hút của đại dịch.


Thứ ba 24 tháng 11


Khi đại dịch cúm Tàu bắt đầu lây lan ở Mỹ vào tháng 4 năm 2020, các y tá làm việc Tulane Medical Center (trực thuộc hệ thống HCA Healthcare) ở New Orleans, Louisiana,  bắt đầu đuối sức vì bệnh nhân quá đông, và thời gian nằm điều trị kéo dài cả tháng. Giữa lúc cô y tá ở đây bắt đầu lo ngại họ không đủ nhân lực, và sức khỏe để đối phó với "làn sóng bệnh nhân" dâng cao như thủy triều, thì có gần 200 y tá từ các bệnh viện khác trực thuộc HCA Healthcare của các tiểu bang chưa bị Coronavirus tổng tấn công đến giúp. Rất nhiều người trong số này làm ở Research Medical Center ở Kansas City, Missouri.


Dạo đó, tỷ lệ y tá/ bệnh nhân của Tulane Medical Center là 1 trên 6. Một tỷ lệ làm cho các y tá ở đây không có giờ giải lao trong ca trực của mình. Họ đuối sức và lo ngại không biết sức khỏe của họ có thể kéo dài tình hình như vậy được thêm bao nhiêu ngày? 

May thay khi 200 "viện binh y tá" đến giúp tỷ lệ này giảm xuống còn 1 trên 2. Mỗi y tá chỉ còn phải chịu trách nhiệm cho hai bệnh nhân Coronavirus, áp lực công việc và gánh nặng trách nhiệm giảm rất nhiều.

Khi "thủy triều COVID-19" của tháng 4 ở Tulane Medical Center  rút xuống, 200 y tá về lại nhiệm sở gốc của mình.


Mùa thu năm 2020,, cùng với tất cả tiểu bang ở miền Trung Tây, Missouri bị đại dịch hoành hành, Research Medical Center ở Kansas City bị "quá tải" bệnh nhân, các y tá ở đây bắt đầu đuối sức. Những y tá đến giúp họ đầu tiên là những người làm việc ở Tulane Medical Center. Họ tình nguyện đến giúp để trả ơn họ đã nhận vào tháng 4. 


Các y tá "viện binh" lần này đã bay từ Louisiana đến Missouri vào ngày 20 tháng 11 và sẽ ở đó đến ngày 5 tháng 12 theo yêu cầu.


blankblank

Kansas City nurses flew to New Orleans to help out. /    New Orleans nurses arrived to help Kansas City in NOV

at Tulane Medical Center in APR      Courtesy of  HCA Healthcare & CBS News                       


Y tá ở Research Medical Center, Kansas City cảm động lắm vì các đồng nghiệp của họ đã hy sinh cả dịp lễ Thanksgiving đoàn tụ với gia đình đến giúp họ. Đại diện của các y tá từ Tulane Medical Center, cô Katie New cho biết: 


- Chúng tôi đã trải qua những gì mà các bạn đang đối diện bây giờ. Chúng tôi đến giúp các bạn không chỉ để đáp trả việc các bạn đã đến giúp chúng tôi.  Nghề y tá là một tập thể như anh chị em. Tôi hài lòng đã chọn nghề "thiên thần áo trắng".


Thứ tư 25 tháng 11


Mười hai năm trước, Bác sĩ Rachel Buehler Van Hollebeke trở thành  cầu thủ chính thức của đội tuyển quốc gia nữ của Mỹ (USWNT) lẫy lừng thế giới. Có nhiều lần, cô  ra sân với băng đội trưởng trên cánh tay. Rachel chơi ở vị  trí hậu vệ rất giỏi, nhiều lần ghi bàn đem chiến thắng về cho đội Mỹ mặc dù cô chỉ cao có 5 feet rưởi (1 mét 65, một chiều cao "khá khiêm tốn" với phụ nữ Mỹ, lại càng "rất khiêm tốn" với cầu thủ của đội tuyển quốc gia)


Thành tích vô địch bóng tròn nữ  của đội tuyển Mỹ với  huy chương vàng  ở Olympics năm 2012 ở Luân Đôn, có công lớn của Rachel  Buehler (tên thời chưa lập gia đình của cô).

Trước đó, Rachel cũng đã có huy chương vàng của giải thế giới dành cho các đội trẻ dưới khi đội nữ dưới 19 tuổi ở Canada vào năm 2002 khi Rachel còn học lớp 12. 


Vào ngày 6 tháng 3 năm 2013, Rachel đã trở thành nữ vận động viên thứ 29 của Mỹ đã thi đấu dưới màu áo của đội tuyển Mỹ 100 lần. Cũng vào ngày quan trọng này, Rachel đã ghi được một bàn vào lưới của đội nữ Iceland, khiến cô trở thành cần nữ cầu thủ thứ 4 của Mỹ (chỉ sau Tiffany Milbrett, Shannon MacMillan, and Abby Wambach) đá thủng lưới đối thủ trong trận thi đấu quốc tế thứ 100 của mình.


Thời gian thi đấu, tập luyện nghiêm ngặt của đội tuyển quốc gia không ngăn được Rachel tốt nghiệp Đại học Stanford với chuyên ngành Sinh Hóa.

 

Trên chuyến xe bus của USWNT, Rachel đã nhờ đồng đội dò bài khi cô chuẩn bị lấy Medical College Admission Test (MCAT). Cô đậu dễ dàng vào khoa Y của UC San Diego vì "y khoa gần như là "gene" của gia đình cô, một gia đình có ba thế hệ là bác sĩ, từ ông nội,cha, đến em gái của Rachel. Cô gái thông minh, tài năng này đã xin hoãn nhập học đến bốn lần vì bận thi đấu cho đội tuyển nữ soccer của Mỹ.


blankblank

Soccer Player USWNT Rachel Van Hollebeke                  Rachel Buehler, Abby Wambach and Alex Morgan

                 Courtesy of FIFA & GMA                                         FIFA Women's World Cup 2011 


Vào năm 2015, Rachel quyết định chấm dứt sự nghiệp cầu thủ của mình để bắt đầu sự nghiệp của bác sĩ. Cô thi đầu trận quốc tế cuối cùng, chia tay đồng đội, và bay về miền Nam California để nhập học trường Y ngay ngày hôm sau.


Rachel tốt nghiệp Y khoa vào mùa hè năm 2019 và trở thành Bác sĩ thực tập nội trú ở Scripps Mercy Hospital in Chula Vista, California chỉ vài tháng trước khi đại dịch COVID-19 hoành hành.


Ngày xưa chạy trên sân cỏ, góp phần cùng đồng đội đem huy chương về cho đội Mỹ, ngày nay, trong khuôn viên bệnh viện, bác sĩ Rachel Van Hollebeke tiếp tục góp tay giúp đất nước chiến đấu với đại dịch COVID-19.


blank

Dr. Rachel Buehler Van Hollebeke @ Scripps Mercy Hospital Chula Vista, California - Courtesy of  GMA


Với Dr. Van Hollebeke, cả hai nhiệm vụ này giống nhau ở chỗ "teamwork" (đồng đội). Nhất là vào thời điểm đại dịch đang hoành hành , bác sĩ Rachel Van Hollebeke  cho biết:


"Các bác sĩ không làm việc một mình. Teamwork của chúng tôi có các bác sĩ khác, có các y tá, nhiều người khác hỗ trợ, và có cả các bệnh nhân"


Người phụ nữ tài năng này quả thật là một gương sáng trong cả hai lãnh vực thể thao và y học cho các thế hệ sau. Đất nước Hoa kỳ sẽ không quên những đóng góp của Rachel Buehler Van Hollebeke.


Thứ năm 26 tháng 11


Để chuẩn bị tinh thần cho cảm giác ban đầu sau khi được chích thuốc ngừa COVID-19, hãy nghe cảm giác của một trong những người tình nguyện trong ba giai đoạn thử nghiệm của Moderna 


Yasir Batalvi, 24 tuổi, vừa tốt nghiệp Đại học, đang sống ở Boston, rất gần headquarter của viện bào chế Moderna ở Cambridge, Massachusett. Anh quyết định tình nguyện tham gia các giai đoạn thử nghiệm vì muốn góp phần nhỏ vào việc chống đại dịch. 

Dù vậy, khi xắn tay áo nhận lần chích thứ nhất, Yasir rất lo, nhất là trước khi chích anh phải đọc 22 trang hướng dẫn, và ký tên đồng ý. Dĩ nhiên anh không biết mình được chích COVID-19 vaccine do Moderna sản xuất hay “placebo”, nhưng anh đoán mình đã được chích thuốc thật vì anh bị phản ứng thuốc khá mạnh ở mũi thuốc thứ hai.


" Lần chích đầu tiên , lúc mới chích , cảm giác y hệt chích cúm bình thường hàng năm, chỉ nhói đau lúc kim được rút ra. Tối hôm đó, chỗ chích tê cứng, tôi nghĩ tôi không nên di chuyển cánh tay nhiều để chỗ bị chích đang tê cứng sớm hồi phục như cũ. Chỉ có vậy, tôi không thấy cảm giác nào đáng lo ngại.


Nhưng lần chích thứ hai thì khác hẳn. Lúc mới chích mũi thứ hai, không có gì đặc biệt, y hệt lần trước lúc mới chích. Nhưng tối hôm đó, tôi bị sốt nhẹ, cảm thấy mệt mỏi, và ớn lạnh.Tôi gọi điện thoại báo cho một bác sĩ -trong nhóm thử nghiệm mà tôi là một tình nguyện viên-  biết tình trạng của mình, và được trấn an đó chỉ là phản ứng nhất thời của cơ thể, không có gì đáng lo ngại. Việc bị sốt, và mệt mỏi, ớn lạnh là triệu chứng tốt: hệ thống miễn nhiễm của người được chích vaccine đã bắt đầu hoạt động mạnh hơn .

Quả nhiên,sáng hôm sau, tôi vẫn có thể thức dậy, làm mọi việc như bình thường"


Tuần này, được phỏng vấn bởi Facebook CEO Mark Zuckerberg, Bác sĩ Anthony Fauci, người đứng đầu bộ phận chống bệnh truyền nhiễm ở Mỹ (the National Institute of Allergy and Infectious Diseases) cũng đã cho biết:


blankblank

                                                       Courtesy of cnbc.com

  

"Khi bạn được chích ngừa, cơ thể bạn sẽ phản ứng. Tùy theo từng cơ thể. Một số người sẽ không có cảm giác gì hết. Một số người khác sẽ cảm thấy đau cả cánh tay (phía bên được chích). Lại có những người vừa đau cánh tay, vừa thấy ớn lạnh, gần  giống cảm giác bị cúm nhẹ. Một số ít người còn bị sốt. Tất cả những triệu chứng này sẽ biến mất trong vòng 24 tiếng hoặc lâu lắm là 48 tiếng"


Xin cùng nhớ những kinh nghiệm thật và những ý kiến chuyên môn trên để khi mỗi người trong chúng ta được chích ngừa đại dịch COVID-19, nếu có phản ứng từ cơ thể sau khi chích thì yên tâm hơn, không phải lo sợ, hoài nghi không biết mình có bị Coronavirus tấn công trước khi thuốc thật sự có hiệu lực, như người Mỹ vẫn nói " don't worry, be happy".


Và cũng xin nhớ sau lần chích thứ hai, vẫn phải mang face mask và cẩn thận thêm hai tuần nữa, đợi 100% thuốc chủng ngừa ngấm vào cơ thể, mới có thể an tâm là mình đã thật sự thoát khỏi đường hầm tối đen của đại dịch cúm Tàu.


Thứ sáu 27 tháng 11


Ở Birmingham, Alabama, có năm em bé tuổi từ đến bị mất cả cha lẫn mẹ vì đại dịch cúm Tàu.


Chantale McCall, 34 tuổi,  một người chuyên làm công việc chăm sóc tại gia cho những người lớn tuổi hoặc bị bệnh mãn tính không thể tự lo cho bản thân, đã phải vào bệnh viện vì COVID-19 vào ngày 1 tháng 9. Mặc dù được chăm sóc chu đáo, nhưng vì có đến hai bệnh mãn tính cùng lúc (suyễn và viêm phế quản), cùng trọng lượng cao hơn mức bình  thường nhiều, Chantale McCall từ trần ngày 16 tháng 9 trong  UAB Hospital ở  Birmingham.


Định mệnh khắc nghiệt và Coronavirus chưa tha gia đình này. Hơn một tháng sau, ngày 25 tháng 10, chồng của Chantale McCall cũng bị Coronavirus cướp mất cuộc đời, bỏ lại năm đứa con mồ côi  cả cha lẫn mẹ dưới 17 tuổi.


Năm đứa trẻ mồ côi được dì ruột đem về nuôi. Điều đáng nói là bà Francesca McCall (chị của Chantale) cũng có bảy đứa con còn nhỏ dưới 15 tuổi. 

Nuôi dưỡng 12 đứa trẻ cùng lúc là một trách nhiệm nặng nề cả về tinh thần lẫn vật chất lúc bình thường. Vào thời đại dịch, trách nhiệm đó càng trở nên khó khăn.


blank

Frances McCall and Chantale McCall - courtesy of GMA


Một người bạn thân của bà Francesca  đã hết lòng hỗ trợ bằng cách sẵn sàng bảo trợ quà Giáng sinh năm nay cho 12 em bé dưới 17 tuổi. Người này cũng lập một trang funding với tên "Sister Vows to Care for Deceased Sister's Children" (Chị quyết tâm nuôi dưỡng các con của người Em quá cố) để có thể mua được một chiếc xe van lớn có đủ chỗ  cho cả “một tiểu đội con nít", và có thể tìm được một chỗ ở rộng hơn cho cái gia đình rất đông đúc này.


Tưởng cũng nên biết bà Francesco, 40 tuổi, còn có hai con trai lớn khác: một đang ở với cha, và một đang đi học xa. Với thu nhập hạn chế từ công việc ở một công ty bảo hiểm, bà chỉ biết cố gắng từng ngày để nuôi nấng 7 đứa con của mình, và 5 đứa cháu mồ côi.


Nếu nghĩ sâu hơn, người ta có thể thấy hậu quả lâu dài của đại dịch để lại cho gia đình này còn nhiều hơn hai sinh mạng đã bị Coronavirus chấm dứt cuộc đời chưa đến tuổi 40.


Chỉ đơn giản là mang khẩu trang mỗi khi ra đường, và luôn giữ khoảng cách xã hội hai mét, bạn sẽ góp phần hạn chế, và có thể ngăn ngừa được tình trạng rất buồn như của gia đình McCall xảy ra thêm.


Thứ bảy 28 tháng 11


Trong lúc đi vận động tranh cử cho chức vụ Thị trưởng của Thành phố Goiania, Brazil , cựu Thượng Nghị Sĩ Maguito Vilela có COVID-19 test dương tính vào ngày 20 tháng 10. Chỉ một tuần sau, bệnh trở nặng, ông phải vào điều trị ở bệnh viện Albert Einstein ở Sao Paulo. Tình hình vẫn không khả quan hơn, ông Vilela phải thở bằng máy, và chìm vào hôn mê (coma).


blank

Maguito Vilela.via Facebook - Courtesy of NBCnews



Ông không biết là mình đã đắc cử vòng đầu, và vào vòng hai với một đối thủ khác. Rồi ông Vilela đắc cử , trở thành Thị trưởng mới của Goiânia, một thành phố lớn có dân số khoảng một triệu rưỡi, cách thủ đô Brasilia khoảng 200km ở phía Tây Nam.


Trong cơn hôn mê với dây nhợ chằng chịch từ máy trợ thở, ông Vilela không hề biết chuyện mình đắc cử, không hề biết "life still goes on" trong đời sống.


Diễn văn mừng chiến thắng trước những cử tri ủng hộ mình biến thành một buổi lễ cầu nguyện cho sức khỏe của tân Thị trưởng đang đơn độc chiến đấu cam go với kẻ thù vô hình COVID-19 trong bệnh viện. 

Cầu mong cuộc chiến với Coronavirus của Maguito Vilela  sẽ thành công như cuộc chiến tranh cử của ông.


Coronavirus không kiêng nể bất cứ ai, cũng vừa chấm dứt cuộc đời của cựu Tổng thống Pháp Valéry Giscard d’Estaing ở tuổi 94. Mặc dù nước Pháp sẽ treo cờ rủ như quốc tang nhưng tang lễ của cựu Tổng thống chỉ tổ chức trong vòng gia đình như di chúc, và ước nguyện của ông.


Dù đã có ánh sáng cuối đường hầm, đã có thuốc chủng ngừa, nhưng chưa đủ thuốc, nên người Mỹ cũng sẽ phải sống với khẩu trang mỗi khi ra khỏi nhà ít nhất là thêm 6 tháng nữa, như lời yêu cầu của Tổng thống đắc cử Joe Biden của Mỹ "Tôi chỉ yêu cầu người Mỹ mang khẩu trang thêm 100 ngày kể từ ngày nhậm chức của tôi“ (20 tháng giêng năm 2021).

Bác sĩ Fauci thì nghĩ là thời gian người Mỹ cần mang khẩu trang để chống đại dịch sẽ còn kéo dài hơn tháng 5 năm 2021.


Hãy nghĩ đến những con số tăng cao mỗi ngày của đại dịch trong mùa đông, để có thêm kiên nhẫn mang khẩu trang, giữ khoảng cách hai mét, và chỉ ra khỏi nhà khi thật sự cần thiết cho đến lúc  được chích ngừa COVID-19 lần thứ hai.


Chủ Nhật 29 tháng 11


Như một lời cảm ơn đến những "nhân viên làm việc ở tuyến đầu chống dịch", công ty bán lẻ cà phê lớn nhất thế giới Starbucks sẽ cung cấp cà phê miễn phí suốt tháng 12 cho họ.

Không chỉ có các bác sĩ, y tá, mà ngay cả các dược sĩ, các nhân viên chữa lửa, nhân viên an ninh, nhân viên vệ sinh ở bệnh viện.... sẽ được tặng miễn phí một ly cà phê nóng, hoặc lạnh, loại nhỏ mỗi lần họ đến bất cứ tiệm Starbucks nào trên toàn nước Mỹ.


blankblank

            Courtesy of USA Today


Họ có thể uống cà phê miễn phí không hạn chế suốt tháng 12 năm nay. Chỉ cần đưa thẻ nhân viên chứng tỏ mình là "nhân viên tuyến đầu", để nhận "lời cảm ơn ấm áp" cả hai nghĩa từ Starbucks 


Đây cũng là một cách tri ân thiết thực, giúp các “thiên thần áo trắng” tỉnh táo để đối phó với  con số bệnh nhân COVID-19 tăng cao trong mùa đông này. 


Có nhiều cách để bày tỏ lòng cảm ơn với những người phải trực tiếp đối diện với Coronavirus hàng ngày. Chỉ cần ở yên trong nhà, chỉ ra khỏi nhà khi thật sự cần thiết (đi làm, đi học, hay đi chợ mua thức ăn...) cũng là một cách tỏ lòng thông cảm thầm lặng với những người đang đối diện nguy cơ lây bệnh rất cao, có thể trở thành nạn nhân mới của cúm Tàu bất cứ lúc nào.


blank

                                                                     Courtesy of CDC



Vào lúc mà cứ mỗi phút là có hơn một người Mỹ bị Coronavirus lấy mất cuộc đời thì bất cứ một nghĩa cử nào cũng có thể là một điểm sáng rạng ngời giữa đêm đen.

Đêm đen nào dài đến đâu cũng phải có lúc nhường chỗ cho bình minh.


Nguyễn Trần Diệu Hương

Cuối tháng 11 năm 2020




Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)
Chẳng hiểu vì sao, vào lúc bắt đầu cảm thấy già, tôi lại lẩm cẩm đi tìm lại định nghĩa về chữ “bạn”. Bạn tôi là ai? Tại sao tôi lại kết bạn với họ? Lúc trẻ đã từng có một thời suýt bị vợ bỏ vì “lo cho bạn nhiều hơn cho gia đình”; nhưng khi đến độ tuổi “lục thập nhi nhĩ thuận” tôi lại đâm ra làm biếng gặp hầu hết những nhóm bạn từng một thời thân thiết.
Hôm đó, cô nhất định phải giết cây dạ quỳnh. Khi đêm tối bao phủ, cô sẽ ra tay. Lấy một con dao bén để xắt cành lá nó ra từng mảnh nhỏ. Lấy chai thuốc Draino loại hủy hoại rễ cây để ngâm hết các rễ của nó. Nó phải chết một cách tiệt tích, không còn một chút cơ hội nào sống sót. Nó phải bị phơi khô trên cao vì Quỳnh đụng đất sẽ có thể mọc lại. Cô biết, giết Quỳnh là mất đi tiếng nói vo ve chị em tâm sự. Cô đơn khi có Quỳnh sẽ thay vào cô đơn không có Quỳnh. Cô sẽ bắt đầu một cô đơn khác.
Càng lớn tuổi chừng nào, thì người ta lại thường hay nhớ tới những kỷ niệm trong dĩ vãng của mình nhiều bấy nhiêu. Nhất là những người cao niên đã về hưu, không còn bị ràng buộc bởi những công việc làm thường ngày của mình như trước kia, nên có nhiều thì giờ rảnh rỗi ngồi ở nhà một mình, để hồi tưởng lại những kỷ niệm buồn vui khó quên trong cuộc đời mình, rồi để có những lúc tâm sự cho nhau nghe lại những kỷ niệm khó quên này, trong những dịp tiệc tùng họp mặt bạn bè.
Lộc đã chết! Tích ngỡ ngàng khi nghe tin đó. Chàng không tin vào tai mình. Làm sao Lộc có thể chết được? Mình mới gặp anh ấy có tuần trước thôi mà! Trông anh còn khỏe mạnh, tự tin, tràn đầy sức sống. Vậy mà bây giờ anh đã không còn nữa. Cái chết của anh có cái gì đó không thật. Và có lẽ đó là lần đầu tiên Tích đứng trước nhận thức trực tiếp và thâm sâu về tính chất phi lý của một sự kiện quá bình thường trên đất nước chiến tranh này.
Từ giữa tháng Tám, trước ngày Lễ Labour Day, các trung tâm shopping đã rầm rộ quảng cáo “On Sale” cho mùa “Back To School”. Các con tôi đã lớn, qua rồi cái thuở đi sắm backpacks, tập vở, giấy bút, lunch bags, áo quần, nhưng lòng tôi vẫn nao nao bâng khuâng nhớ về những kỷ niệm ấy. Cũng có lúc tôi lại nh ... chính tôi, ngày xưa là cô giáo trẻ khi còn ở Việt Nam, và nhất là những tháng ngày ở trại tỵ nạn Thailand, làm cô giáo “đặc biệt” có những học trò cũng rất “đặc biệt”.
Chị Hai đã uống một ly nước đầy và đi làm việc tiếp. Đoan vào lại chỗ của mình. Như một phản xạ, Đoan lại cho tay vào túi, làm như tìm xem trong đó có sót lại một viên kẹo chăng. Mơ hồ, Đoan nhớ ngày xưa Đoan hay ví một hành động “vớt vát” nào đó như là “tìm con cá sót lại trong chiếc giỏ của cô Tấm.” Mắt Đoan cay cay. Bỗng như thấy mình đang đi vào lại đường cây còng. Mùa mưa, những chiếc lá trên cao đọng nước, rũ nhè nhẹ xuống tóc Đoan, nghe mát. Hai túi áo blouse lúc nào cũng đầy kẹo. Đoan vào trại bệnh. Những dãy giường đầy người. Thay băng xong cho ai, Đoan tặng người ấy một viên kẹo
Ở đây tôi chỉ muốn đưa một vài nét chính của các môn Khí công mà tôi đã tập qua, để người đọc theo đó sẽ chọn được một môn pháp thích hợp cho mình tập. Chả thế người xưa thường hay nói “Tùy bịnh chọn công“, tùy theo thể chất và sức khoẻ mà chọn cách tập Khí công.
Ngày tựu trường năm nay, trường Việt Ngữ Suối Mở Offenbach đón tiếp 14 học trò mới với tuổi tác, trình độ tiếng Đức, tiếng Việt chênh lệch khá nhiều. Tạm thời, cô giáo gọi lớp này là Lớp Mới. Giờ học đầu tiên, cô giáo chưa thực sự “dạy” chữ, chỉ “dỗ” các học trò. Hy vọng học trò sẽ thấy học tiếng Việt không khó lắm và tìm thấy niềm vui khi đến trường Việt Ngữ mỗi thứ Bảy. Chờ cho học trò tìm chỗ ngồi xong, cô giáo giới thiệu mình, và tập cho học trò chào hỏi. Nghe các em đồng thanh: “Con chào cô giáo”, lòng cô giáo rộn lên niềm vui, liên tưởng câu châm ngôn “tiên học lễ, hậu học văn” mình được học ngày xưa.
Cô vẫn nhìn thẳng phía trước, không nhìn ngang nhìn ngửa. Anh liếc nhìn cái túi xách giữa hai đùi cô, thấy cộm lên, nghĩ rằng trong ấy có một khẩu súng ngắn, đã lên đạn, lát nữa sẽ kề vào thái dương của anh. Anh nín thở.
Tháng tư 1976, sau một mùa đông ở North Dakota, vừa có bằng lái xe, tôi bỏ việc, bỏ lại một vùng quá bình an, quá tử tế, nhưng cũng quá cô quạnh này, đi thẳng về hướng tây...
“Anh nhớ đến dự lễ trao đẳng cấp Đại Bàng cho thằng con em nha! Để mừng cho em và cháu…” Tôi nhận được điện thoại như vậy từ C., một người bạn trẻ có con trai là hướng đạo sinh thuộc Liên Đoàn Trường Sơn, được nhận danh hiệu Đại Bàng vào ngày 16/08/2025. Đã lâu rồi, kể từ khi hai thằng con ngưng sinh hoạt hướng đạo để đi học đi làm, tôi không có dịp trở về thăm lại liên đoàn. Công việc thì nhiều, thời gian thì ít. Nhưng lần này thì không từ chối được rồi!
Đó là tháng 6-1989, lần đầu đến New York và vào một bảo tàng viện nổi tiếng ở đây, tôi tình cờ, tới chỗ treo một bức tranh trừu tượng khổng lồ, cao khoảng 2 mét, ngang khoảng 6 mét. Tôi kinh ngạc với sự giàu có ở đây, bảo tàng viện này dành riêng ra một căn phòng lớn, đơn giản, sang trọng, chỉ để trưng bày một bức tranh đó...


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.