Hôm nay,  

Từ biệt anh, người nhạc sĩ với nỗi buồn khôn nguôi

19/01/202613:34:00(Xem: 1348)
blank 

Từ biệt anh, người nhạc sĩ với nỗi buồn khôn nguôi
  

---- Tưởng nhớ nhạc sĩ Trần Kim Bằng (1957-2026)
 
Tôi nghe những bước chân rất buồn
anh đã bước cẩn trọng vượt rừng
anh ghi lại giữa những dòng chữ
những bước chân rất buồn
khi rời cánh đồng quê nhà
những bước chân do dự
khi vượt những rừng già ngàn năm
những Ta Prohm và Angkor Wat của Cam Bốt
để vào trại Khao I Dang rồi Sikiew của Thái Lan
những ngày rất buồn của năm 1980
một bước chân đi, là giẫm rạn vỡ từng chặng ngậm ngùi
một bước chân đi, là nỗi buồn không mong ngày về
  
Anh viết rất kiệm lời
anh dè dặt ghi xuống từng chữ
sợ trang giấy gợi lên nỗi buồn khi ra đi
sợ nỗi nhớ làm tổn thương cõi trần gian
và anh viết rất chậm
năm 2015, anh bắt đầu viết về bước chân năm 1980
anh đã lắng nghe suốt 35 năm
những bước chân trở về trong giấc ngủ mỗi đêm
rồi mới cầm bút ghi xuống
có những người trong trại không còn có mặt trên đời này
tôi đọc thấy những gì anh không kìm nén được
bên những dòng chữ lặng lẽ
là những bất toàn của kiếp người và lịch sử
muôn đời cõi này là như thế
    
Anh kể chuyện vào Galang 2 (nơi tôi tới vài năm sau)
rồi anh vào Mỹ, cầm lại cây đàn, học ngày học đêm
nỗi buồn anh ghi vào tiếng nhạc
đọng lại những nỗi buồn từ ngàn năm trước
trong ca khúc Trọng Thủy Mỵ Châu:
"Loa thành bền vững, cơ nghiệp dụng mưu.
Duyên tình tan mối thù. Ta lấy cung chàng coi
Lông ngỗng xin đưa đường, lòng thiếp như đêm đầy sao trời..."
với những dòng chữ trang nhã và xưa cổ
như dường anh là người từ tiền kiếp tan vỡ trở về
    


Từ nơi xứ người vạn dặm
anh vẫn lắng nghe chuyện quê nhà
khi đồng bào anh xuống đường chống đặc khu
anh đã sáng tác những dòng nhạc
hòa theo bước chân người biểu tình ở Sài Gòn
anh đã viết ca khúc Những Con Đường Quen:
"Bước chân rộn vang, bạn tôi ơi, hãy cùng nhau, lên đường, vì núi sông, cùng tay nắm tay đi xây ngày mai. Những con đường quen, ngày hôm nay, ta hẹn nhau, bao người, chung trái tim, lòng luôn mãi yêu, quê hương Việt Nam..."
Nơi đó, những bước chân anh vượt rừng năm xưa
trở về thành các nốt nhạc:

https://youtu.be/WfjJmLRZPzo 
 
Nơi đây dòng nhạc anh lặp đi, lặp lại:
"Ta còn yêu, giống nòi, yêu non sông.
Ta nguyện xin, hiến dâng, thanh xuân..."
Nỗi buồn vẫn không nguôi
    
Những bước chân vẫn về với anh
trong giấc ngủ, trong dòng nhạc
anh viết về những con phố cũ Sài Gòn
nơi anh thấy bây giờ là xa lạ
nơi anh thấy phố cũ bạn xưa bây giờ tóc trắng
nơi gốc me bây giờ bùi ngùi nơi ai từng nép bên anh
anh chép xuống dòng nhạc
cho nhánh phượng úa nơi sân trường lạ hơn ký ức
nơi tiếng nhạc như khóc
khi anh nhớ về quang gánh mẹ từng ngồi bán để nuôi con
nơi mẹ đã đi xa cõi này
và nước mắt anh nhòa đi giữa tiếng đàn:

https://youtu.be/76grmuWlyVg 
    
anh vẫn ngồi đàn từng đêm
mắt nhìn vượt ngàn dặm đại dương
Trần Kim Bằng, người nhạc sĩ với nỗi buồn khôn nguôi
phổ tiếng nhạc để thành mưa hoa phượng rơi
vương lên hai vai gầy mẹ hiền trong trí nhớ
Và rồi hôm kia, tay anh rơi xuống
nỗi buồn đã bứt đứt dây đàn
và làm anh vỡ tim
   
---- Phan Tấn Hải, tháng 1/2016



Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Nói rõ, tôi không phải là một nhà văn hay một nhà báo gì cả. Tôi chỉ là một “nhà gõ”. Tôi chỉ gõ laptop mà thôi. Tôi gõ chùa, không vì tiền (gõ chùa) nhưng gõ cho vui, để tự mình trau dồi thêm kiến thức, để tự học hỏi, để tự mình giải khuây, để khỏi nghĩ quẩn, để khỏi bị bệnh Alzeihmer, để thoát ly và cũng để giảm bớt stress trong cuộc sống, v.v...
Trong không khí gây gây lạnh của ngày cuối năm, người Việt tha hương ở Nam Cali vẫn có những ngày nắng ấm hanh vàng làm tươi hồng đôi má các cô thiếu nữ đương xuân. Đèn hoa lễ hội được trang hoàng khắp nơi chào đón ngày Chúa chào đời.
Tôi gọi cha tôi là cha. Không là bố, là ba, là tía, là thầy, hay là cậu. Tôi gọi mẹ tôi là mẹ, không là má, là mạ, là măng, hay là u. Tôi “quê một cục” vì tôi sinh ra và lớn lên ở một miền quê khô cằn. Sau này tôi thấy từ “cha” sao thân thương quá, vừa nhẹ nhàng vừa âu yếm, vừa thật thà lại vừa thiết tha.
-Bữa qua có chuyện ngộ lắm. Cái bàn cầu nhà tui cứ xục xịch hoài. Cái này có từ hồi mua nhà 10 năm trước, chứng tỏ hai con ốc nó cũ tới mức nào mới lỏng le vậy.
Nghe người ta nói: Người đẹp không cần son phấn, có đúng không chị?. Em thì lúc nào cũng cần son phấn, có ngược đời không chị nhỉ?
Màu tóc tự nhiên của người Á Đông là màu đen. Màu tóc đen mướt, mịn màng rất đẹp. Tuy nhiên, thỉnh thoảng cũng nên làm cho màu tóc đen thêm phần tươi sáng nhờ vài nhiên liệu thường có sẵn trong nhà bếp, hoặc mua với giá khá rẻ ở chợ thực phẩm.
Nếu một người chủ thuê nhân viên có sự đối xử phân biệt, hoặc trả thù (ví dụ: người chủ sa thải một nhân viên bởi vì nhân viên đó đã hỏi anh ta tại sao họ không được trả tiền lương tối thiểu, hoặc bởi vì nhân viên đó nộp đơn, hoặc đe dọa nộp đơn yêu cầu tới bộ lao động), nhân viên đó có thể khiếu nại sự đối xử/ phân biệt/ trả thù tới văn phòng bộ lao động.
Chút ngỗ ngáo tom-boy. Màu sắc mùa thu hài hòa với tông nâu vàng đen, áo choàng dài, giày thể thao, đế thấp và bằng, thích hợp với những người có vóc dáng cao thon.
Bộ Nội An và Bộ Ngọai Giao Hoa Kỳ vừa loan báo những kế họach nhằm đưa ra khá nhiều điều lệ mới về di trú trong vài tháng sắp tới. Những quy luật này sẽ áp dụng cho những du khách xin chiếu khán công việc B-1, sinh viên du học với chiếu khán F1, những người chuyên nghiệp xin chiếu khán làm việc H1B và chiếu H4 dành cho người phối ngẫu của họ, và chiếu khán L-1.
Tin tức về việc Hạ Viện với đại đa số dân biểu Dân Chủ đã chính thức bỏ phiếu thông qua 2 điều khoản luận tội Tổng Thống Hoa Kỳ Donald Trump hôm 18 tháng 12 đã gây sự chú ý đặc biệt trên khắp thế giới.
Đại Sứ Trung Quốc tại Thụy Điển là ông Quế Tòng Hữu đã bị các Nghị Sĩ Thụy Điển đòi trục xuất vì ông này đã nhiều lần phát ngôn uy hiếm Thụy Điển vì Hội Nhà Văn Thụy Điển đã trao giải thưởng Tucholsky cho một nhà văn và nhà xuất bản người Thụy Điển gốc Hồng Kông
Tô Kiều Ngân tên thật Lê Mộng Ngân, ông sinh năm 1926 tại Huế. Từ nhỏ ông đã sớm tỏ ra có chất nghệ sĩ, thường trốn học, đi chơi đó đây với cây sáo trúc không mấy khi rời tay.
Trung Tâm Công Giáo Việt Nam tọa lạc tại 1538 N. Century Blvd, Santa Ana, CA 92703, được hình thành vào năm 1975, với một số người Công Giáo tỵ nạn tại Orange County, với lúc đầu chỉ chừng 3,000, nhưng tới năm 1982 con số nầy đã tăng lên tới 7,000. Tuy đã có Thánh Lễ bằng tiếng Việt tại 9 nhà thờ của giáo xứ, nhưng họ vẫn thấy cần một nơi để sinh hoạt theo phong tục của người Việt.
Bị nước Tàu đô hộ ngàn năm, Việt Nam không bị đồng hóa mà vẫn giữ được truyền thống dân tộc. Tiếng nói, chữ viết, cách ăn mặc, tập tục, phong thái...và nói chung, mọi thứ đều là Việt Nam. Chuyện đó ai cũng biết.
Nhà thơ Nguyễn Đức Sơn quê gốc làng Thanh Lương, huyện Hương Trà, Thừa Thiên Huế. Ông sinh ngày 18 tháng 11 năm 1937 tại làng Dư Khánh, tỉnh Ninh Thuận.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.