Hôm nay,  

Từ biệt anh, người nhạc sĩ với nỗi buồn khôn nguôi

19/01/202613:34:00(Xem: 1352)
blank 

Từ biệt anh, người nhạc sĩ với nỗi buồn khôn nguôi
  

---- Tưởng nhớ nhạc sĩ Trần Kim Bằng (1957-2026)
 
Tôi nghe những bước chân rất buồn
anh đã bước cẩn trọng vượt rừng
anh ghi lại giữa những dòng chữ
những bước chân rất buồn
khi rời cánh đồng quê nhà
những bước chân do dự
khi vượt những rừng già ngàn năm
những Ta Prohm và Angkor Wat của Cam Bốt
để vào trại Khao I Dang rồi Sikiew của Thái Lan
những ngày rất buồn của năm 1980
một bước chân đi, là giẫm rạn vỡ từng chặng ngậm ngùi
một bước chân đi, là nỗi buồn không mong ngày về
  
Anh viết rất kiệm lời
anh dè dặt ghi xuống từng chữ
sợ trang giấy gợi lên nỗi buồn khi ra đi
sợ nỗi nhớ làm tổn thương cõi trần gian
và anh viết rất chậm
năm 2015, anh bắt đầu viết về bước chân năm 1980
anh đã lắng nghe suốt 35 năm
những bước chân trở về trong giấc ngủ mỗi đêm
rồi mới cầm bút ghi xuống
có những người trong trại không còn có mặt trên đời này
tôi đọc thấy những gì anh không kìm nén được
bên những dòng chữ lặng lẽ
là những bất toàn của kiếp người và lịch sử
muôn đời cõi này là như thế
    
Anh kể chuyện vào Galang 2 (nơi tôi tới vài năm sau)
rồi anh vào Mỹ, cầm lại cây đàn, học ngày học đêm
nỗi buồn anh ghi vào tiếng nhạc
đọng lại những nỗi buồn từ ngàn năm trước
trong ca khúc Trọng Thủy Mỵ Châu:
"Loa thành bền vững, cơ nghiệp dụng mưu.
Duyên tình tan mối thù. Ta lấy cung chàng coi
Lông ngỗng xin đưa đường, lòng thiếp như đêm đầy sao trời..."
với những dòng chữ trang nhã và xưa cổ
như dường anh là người từ tiền kiếp tan vỡ trở về
    


Từ nơi xứ người vạn dặm
anh vẫn lắng nghe chuyện quê nhà
khi đồng bào anh xuống đường chống đặc khu
anh đã sáng tác những dòng nhạc
hòa theo bước chân người biểu tình ở Sài Gòn
anh đã viết ca khúc Những Con Đường Quen:
"Bước chân rộn vang, bạn tôi ơi, hãy cùng nhau, lên đường, vì núi sông, cùng tay nắm tay đi xây ngày mai. Những con đường quen, ngày hôm nay, ta hẹn nhau, bao người, chung trái tim, lòng luôn mãi yêu, quê hương Việt Nam..."
Nơi đó, những bước chân anh vượt rừng năm xưa
trở về thành các nốt nhạc:

https://youtu.be/WfjJmLRZPzo 
 
Nơi đây dòng nhạc anh lặp đi, lặp lại:
"Ta còn yêu, giống nòi, yêu non sông.
Ta nguyện xin, hiến dâng, thanh xuân..."
Nỗi buồn vẫn không nguôi
    
Những bước chân vẫn về với anh
trong giấc ngủ, trong dòng nhạc
anh viết về những con phố cũ Sài Gòn
nơi anh thấy bây giờ là xa lạ
nơi anh thấy phố cũ bạn xưa bây giờ tóc trắng
nơi gốc me bây giờ bùi ngùi nơi ai từng nép bên anh
anh chép xuống dòng nhạc
cho nhánh phượng úa nơi sân trường lạ hơn ký ức
nơi tiếng nhạc như khóc
khi anh nhớ về quang gánh mẹ từng ngồi bán để nuôi con
nơi mẹ đã đi xa cõi này
và nước mắt anh nhòa đi giữa tiếng đàn:

https://youtu.be/76grmuWlyVg 
    
anh vẫn ngồi đàn từng đêm
mắt nhìn vượt ngàn dặm đại dương
Trần Kim Bằng, người nhạc sĩ với nỗi buồn khôn nguôi
phổ tiếng nhạc để thành mưa hoa phượng rơi
vương lên hai vai gầy mẹ hiền trong trí nhớ
Và rồi hôm kia, tay anh rơi xuống
nỗi buồn đã bứt đứt dây đàn
và làm anh vỡ tim
   
---- Phan Tấn Hải, tháng 1/2016



Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tình trạng ô nhiễm không khí tại Việt Nam đã đến mức báo động vì đã có tới hơn 50,000 người chết vì ô nhiễm không khí trong năm 2017, theo bản tin của Đài Á Châu Tự Do (RFA) trích thuật báo cáo quốc tế cho biết hôm 25 tháng 12.
Các thị trường chứng khoán toàn cầu đã hoạt động mạnh trong năm 2019, thu lợi hơn 17 ngàn tỉ đô la trong tổng trị giá, theo tính toán của ngân hàng Deutsche Bank cho biết.
Phủi sạch nợ duyên. Kiếp vô thường Về miền Cực Lạc, nẻo Tây Phương
Quý vị nào thích môn thể thao bóng bầu dục của Mỹ chắc hẳn có nghe "tiếng" của Redskins. Redskins là đội nhà của vùng Virginia, Washington DC và Maryland.
Sao ông lại lấy bút hiệu là Bồ Tùng Ma mà không là Bồ Tùng... gì gì đó? (Tôi nghĩ thầm ông này chắc là... ma mãnh lắm đây?) Hỏi ông, ông giơ tay che cái lỗ tai. Tôi chả hiểu ông muốn nói gì. Câu hỏi vẫn chưa có câu trả lời.
Người ta thường gọi “Chết” là “Ra Ma.” Nhưng đối với nhóm Việt Bút chúng tôi, ít nhất là lần này anh Bồ Tùng Ma ra đi, thì tuyệt đối không phải như thế
Từ ngày 22.12, mùa đông trở lại với các nước bắc bán cầu và ở lại cho tới tháng ba năm 2020. Cũng là theo lẽ tuần hoàn của vũ trụ mà thôi, thu đi thì đông tới vả rồi nhường chỗ cho mùa xuân.
Tháng Tám năm nay, nhóm Việt Bút xôn xao vì không thấy anh tham dự buổi họp mặt thân hữu trước ngày giải thưởng Viết Về Nước Mỹ như mọi năm. Ai cũng nghĩ chắc anh đi Việt Nam thăm gia đình, không về kịp.
Mới đặt chân đến Mỹ chưa được mười ngày ông Hai đã được ông James tặng một chiếc xe hơi. Ông James dẫn ông Hai băng qua cái sân rất rộng, vào nhà xe, chỉ một chiếc xe màu xám trắng nằm trên bốn bánh gần như không còn một chút hơi
Bồ Tùng Ma sinh thời là một khuôn mặt thân quen, thương yêu của giải thưởng Viết Về Nước Mỹ. Tác giả tham gia Viết Về Nước Mỹ từ năm 2001, ngay năm thứ hai, Ông được trao tặng giải bán kết Viết Về Nước Mỹ.
Chiều nay, ngày 12-15-2019, ngọn gió thu đông làm bay bay chiếc khăn quàng cổ, rượt những chiếc lá vàng chạy lăng quăng trên lề đường, trời se se lạnh, chúng tôi tới nhìn mặt người bạn thân lần cuối.
Tất cả chúng ta đều có ý tưởng về những gì mà chúng ta nghĩ là tốt và xấu cho sức khỏe của mình, nhưng bao nhiêu điều mà chúng ta tin thì thực sự là thật?
Hầu hết những lệnh hành pháp của ông Trump từng làm cho người ta lo âu đều bị các vị chánh án liên bang chận lại. Nếu những vụ kiện này được đưa lên Tối Cao Pháp Viện Hoa Kỳ vào mùa Thu năm 2020 thì sẽ không thể có bất kỳ quyết định nào cho đến mùa Xuân 2021.
Sự kết hợp của khô hạn và các con đập dọc theo Sông Mekong đã làm dậy lên nhiều quan tâm về tương lai của dòng sông dài 4,700 kilômét, mà trên đó có tới 10 triệu người tùy thuộc cuộc sống của họ vào nó tại Trung Quốc, Lào, Miến Điện, Thái Lan và Việt Nam, theo www.asiatimes.com cho biết.
Nhiều người Mỹ đang chật vật tìm các khoản khấu trừ thuế phút cuối trước khi năm 2019 chấm dứt và mùa khai thuế bắt đầu.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.