Hôm nay,  

tan chảy…

29/07/202200:00:00(Xem: 4325)
 
Nhớ anh bạn trẻ đã qua đời vì bạo bệnh hôm trước dịch covid-19. Nhớ cứ bước vào tháng bảy, anh thường diễn tả cái nắng và cái nóng của mùa hè Texas với từ “tan chảy”, nắng cũng nắng tan chảy mà nóng cũng nóng tan chảy. Không riêng gì tôi mà nhiều anh em bạn nghe hơi khó chịu với từ tan chảy vì dị ứng với từ ngữ trong nước bây giờ thường nói quá, quá cả phép thậm xưng trong văn học dân gian như “con rận bằng con ba ba/ đêm nằm nó ngáy cả nhà thất kinh”. Người trong nước bây giờ ăn ngon cũng ngon tới tan chảy, nghe nhạc cũng nghe tới tan chảy với giọng hát ai đó, ra đường gặp gái đẹp cũng đẹp tan chảy… chỉ có đường cống thoát nước ở Sài gòn là không tan chảy khi trời mưa nên ngập cả Sài gòn. Còn lại thứ gì không tan chảy được theo từ ngữ xã hội chủ nghĩa thì dùng từ khó hiểu, từ ngữ càng âm u càng nổi bật “đẳng cấp” xã hội chủ nghĩa đang thịnh từ “a đù”.

   Nhưng dù sao năm nay tháng bảy về bỗng nhớ anh bạn vắn số nhiều hơn khi bước vào tháng bảy mới hai tuần thì đã hơn mười ngày nóng trên trăm độ F. Cái nắng và cái nóng vẫn như xưa, Những lúc lái trên đường vắng giữa trưa tháng bảy ở Texas sẽ dễ dàng ảo tưởng phía trước trời đang mưa vì thấy rõ một khúc đường loang loáng nước, nhưng khi lái đến nơi mới biết là ảo giác vì trời quá nóng tạo ra. Hay khi thấy rõ nắng loang như mây trên mặt đường xa xa, chạy đến không có gì, chạy qua chợt nhớ từ “hoa nắng” đã nghe hay đọc ở đâu đó.

   Nói gì thì anh em bạn còn lại đành cúi đầu chấp nhận là do bọn mình đã già, không còn chịu nổi cái nóng và cái nắng trên trăm độ mà vẫn nướng thịt, uống bia, xem banh cà na ở patio hay garage nhà ai đó. Anh bạn vắn số lại trẻ hơn nhiều anh em nhưng thường làm chủ xị. Anh thường hẹn mọi người đi ăn phở, uống cà phê vào sáng thứ bảy. Sau chầu cà phê ăn sáng cuối tuần sẽ kéo nhau đi nông trại của người Mễ để mua vịt sống về làm tiết canh, mua gà sống về nấu cà ri, trộn gỏi, làm gà nướng cho bọn trẻ con vui hưởng cuối tuần. Cứ bơi hồ bơi một lát, lũ trẻ kéo lên ăn gà thì nướng không kịp. Cánh chị em có chồng coi con cho đi shopping thì kéo nhau đi mua sắm quần áo, giày dép đại hạ giá, nói cười trở về như đoàn quân đại thắng nên gỏi gà bao nhiêu cũng hết, cà ri bánh mì bao nhiêu cũng không ngại sạch nồi…

   Những cuối tuần lại rơi vào dịp nghỉ lễ thì đi nông trại mua hẳn một con bê chừng trăm cân Anh. Thế là rôm rả mấy ngày cuối tuần với bê thui, bê tái chanh, lòng bê xào cải chua. Đặc biệt là món phở với sườn bê và thịt bê tái thì ngon ngọt tới ăn hoài không ngán.

   Tháng bảy vẫn về, thường được báo hiệu bằng những lá cờ Mỹ mà người bản xứ rất tự hào, hãnh diện, và trang trọng treo ở trước nhà họ để mừng lễ Độc lập của Hoa kỳ ngay vào những ngày đầu tháng bảy. Lá cờ Mỹ tung bay trong khoảng sân khiêm tốn của ngôi nhà người bản xứ không lớn, nhưng ý nghĩa của nó to lớn như bầu trời tháng bảy có hoa nắng vàng ươm những cánh đồng bắp đã thu hoạch.

   Nhưng khi chỉ ngồi một mình ở nhà nhìn sang nhà hàng xóm Mỹ xanh xanh đỏ đỏ màu cờ mừng lễ Độc lập, gió đưa muôn phương hương thơm mùi thịt nướng. Người di dân tôi lại thấm triết lý: cuộc vui nào cũng tàn nên những người bạn khi còn trẻ gặp nhau hàng tuần thì bây giờ có người cả tháng, cả năm không gặp, có người tóc xanh đã đi sớm hơn người tóc bạc vì bạo bệnh; người từ giã bạn bè về quê an hưởng tuổi già vì chọn chết ở quê nhà chứ không gởi nắm xương khô nơi đất khách quê người. Tháng bảy ngồi nhớ đến đám trẻ con thì giờ chúng cũng đang bươn bả như cha mẹ khi chúng còn tắm hồ với nhau hồn nhiên, vô tư ở nhà chú bác hay nhà bạn của ba mẹ…

   Thời gian trôi đi theo cơm áo gạo tiền, tuổi tác chồng chất theo con cái lớn khôn tới khi ngồi một mình trong căn nhà cũ mới vui buồn riêng mang. Vui hoàn thành nhiệm vụ với gia đình, nhưng lòng lại hoang hoải với người sống bên ngoài lãnh thổ quê nhà rằng quê tôi đâu, tôi là người Mỹ hay người Việt? Sẽ làm gì cho hết thời gian khi về hưu trong bối cảnh xã hội nước sở tại đã sa lầy quá trớn trong tay những người đang nắm quyền lực lớn nhưng năng lực nhỏ nên làm việc nhỏ cũng gây tai hoạ lớn cho nước Mỹ hôm nay. Trong lòng lại u uẩu đường về quê xa lắc lê thê, trót nghe theo lời u mê… như lời nhạc trong Tình khúc thứ nhất.

   Tháng bảy đã già nửa tháng, nóng vẫn hơn trăm độ, nắng vẫn cháy cỏ đồng xanh thành màu nâu nhạt để đậm dần. Cỏ sẽ úa khi mùa thu về, đông sẽ đội khăn tang trắng bằng tuyết đá để tiễn đưa linh hồn năm cũ. Vũ trụ tuần hoàn theo quy luật của vũ trụ, người sống tuần tự ra đi theo những chuyến xe đời, phải có người bước xuống để có chỗ cho người khác bước lên. Tháng bảy năm nay trời vẫn thế, vẫn nóng như câu ngạn ngữ của người dân bản địa là nóng như con gà trống mới đạp mái. Khác đi chút những tháng bảy đã qua là tháng bảy năm nay cuộc chiến Nga với Ukraine vẫn chưa kết thúc, cho thấy phe trục ma quỷ đâu có sợ phương tây với Hoa kỳ. Trung cộng vẫn âm thầm mua dầu giá rẻ cho Nga có ngân sách đổ vào cuộc chiến xâm lược, Iran vẫn lén lút gởi máy bay không người lái cho Nga để tấn công Ukraine. Phương tây là những tay nhà giàu keo kiệt nên giúp đỡ Ukraine nhỏ giọt thì làm sao thắng Nga?

   Tháng bảy năm nay nhiều biến động. Ông thủ tướng Boris Johnson của Anh quốc là người giúp đỡ Ukraine mạnh nhất từ tây phương lại phải từ chức vào ngày 4 tháng 9 tới đây vì chuyện bé xé ra to trong chính trường nước Anh. Cuộc chiến Ukraine với Nga còn dai dẳng vì trông gì được vào ông tổng thống Pháp nói nhiều nhưng làm không được bao nhiêu; gã khổng lồ keo kiệt Đức thì chờ gì từ kẻ coi đồng tiền bằng cái bánh xe bò. Chờ Mỹ thì phiêu lưu với chính quyền sở tại Hoa kỳ và ông tổng thống bất nhất…

   Tháng bảy đau lòng cho ông cựu thủ tướng Shinzo Abe của Nhật bản, người được người dân Nhật yêu thương, tin tưởng và kính trọng lại đột ngột ra đi với tay súng tâm thần, nhắc tên hắn làm gì như báo đài đưa tin ngu ngốc, chỉ đơn giản gọi hắn là một thằng điên. Tôi đã gặp vài thanh niên Mỹ trắng ở phi trướng DFW, họ đội trên đấu họ không phải cái nón rộng vành của cao bồi Texas mà là lá cờ Nhật xếp lại thành vành khăn tang, chừa cái mặt trời đỏ ra cho nhân loại cùng thấy loài người tiến bộ đích htực là gì, là ai?

   Những chiếc khăn tang vẫy máu của vài thanh niên Mỹ thương tiếc ông cựu thủ tướng Nhật thật ấn tượng. Trở về nhà sau khi đón người bạn từ xa tới. Đã bao năm thấy ông già hàng xóm là cựu chiến binh Mỹ trong chiến tranh Việt nam. Ông trang trọng thượng kỳ mừng ngày độc lập của Hợp chủng quốc Hoa Kỳ. Ông lặng lẽ hạ kỳ đem cất tới năm sau… tới cuối đời ông. Màu cờ có phai theo nắng gió, tóc ông bạc hơn năm ngoái, nhưng lòng ông với lá quốc kỳ không thay đổi niềm tự hào và hãnh diện. Nhưng tháng bảy, lễ Độc lập năm nay, ông già không thượng kỳ mừng lễ Độc lập nữa mà nhà ông phủ tang trắng trên những hàng cây. Người lính Mỹ trọn đời yêu thương tồ quốc đã an nghỉ. Cầu chúc cho linh hồn ông sớm hạnh ngộ cùng đồng đội đã hy sinh trong chiến tranh Việt nam.

    Tháng bảy của nước Mỹ đi vào lịch sử với bản Tuyên ngôn Độc lập vào năm 1776, đến nay đã 246 năm. Thành phố Philadelphia là thành phố đầu tiên tổ chức kỷ niệm một năm độc lập vào ngày 4 Tháng 7 năm 1777, trong khi quốc hội vẫn còn đang đối phó với cuộc chiến với quân Anh. Năm 1778, để đánh dấu hai năm sau bản Tuyên ngôn Độc lập, George Washington đã ra lệnh cho tăng gấp đôi khẩu phần rượu rum cho binh lính của ông để ăn mừng, và đến năm 1781, nhiều tháng trước khi người Mỹ đạt được chiến thắng quan trọng tại Yorktown, Massachusetts trở thành tiểu bang đầu tiên chính thức lấy ngày 4 Tháng 7 làm ngày lễ nghỉ của tiểu bang.

   Ngày 4 Tháng 7 năm 1776 trở thành ngày được ghi trong bản Tuyên ngôn Độc lập, và bản văn viết tay đặc biệt này được ký vào tháng 8 cùng năm. Bản viết tay này hiện đang được lưu trữ tại Văn khố Quốc gia ở Washington. Nó cũng là ngày được ghi trong những bản in đầu tiên của Tuyên ngôn Độc lập và sau đó được gửi đi khắp nước. Do vậy, khi người ta nghĩ tới bản Tuyên ngôn Độc lập đều nghĩ là ngày 4 Tháng 7 năm 1776 là ngày tuyên bố. (Thực ra nhiêu khê của bản Tuyên ngôn Độc lập Hoa Kỳ còn nhiều nhiêu kê khác tới mãi năm 1778).

   Tinh thần ái quốc còn được khơi dậy mạnh hơn nữa trong ngày 4 Tháng 7 sau cuộc Chiến tranh 1812 xảy ra giữa Hoa Kỳ và Vương quốc Anh một lần nữa. Nên năm 1870, quốc hội đã thông qua luật và chỉ định ngày 4 Tháng 7 thành ngày lễ liên bang; và năm 1941, quốc hội ghi thêm một điều khoản vào trong luật để cho phép là ngày lễ nghỉ trả lương cho tất cả các nhân viên làm việc cho chính phủ liên bang.

   Lễ Độc lập năm nay, tháng bảy năm nay nhiều biến cố, thời tiết cũng là một biến cố không nhỏ với châu Âu lụt lội, Trung quốc bão tố, châu Phi thiếu lương thực… Hoa kỳ cắn răng với đợt nắng nóng dài ngày cũng không khốn khó bằng tình hình lạm pháp, kinh tế suy trầm, chính trị phân cực, dịch bệnh lại cứ đi đi về về như hiểm họa khôn lường. Phải như còn anh bạn “tan chảy” cho anh ấy thấy bây giờ mới là tan chảy. Mọi thứ đã và đang tan chảy từng ngày với chính quyền thiếu năng lực, bất nhất hiện tại trên xứ sở đã từng hùng mạnh nhất địa cầu về mọi mặt.
  

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tổng thống Bồ Đào Nha Marcelo Rebelo de Sousa đã công khai gọi Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump là một “tài sản của Nga,” chỉ trích ông đã tỏ ra mềm mỏng với Moscow trong khi Ukraine vẫn đang gắng sức chống trả cuộc xâm lược của Nga. Theo CNN Portugal, De Sousa phát biểu tại một sinh hoạt thanh niên của đảng trung hữu PSD: “Người lãnh đạo tối cao của siêu cường số một thế giới, khách quan mà nói, là một tài sản/tay sai của Liên Xô, hay của Nga. Ông ta hoạt động như một công cụ.” Ông nhấn mạnh rằng chính quyền Trump “chỉ muốn thương lượng” với Moscow, thay vì duy trì thế đứng đồng minh như trước. Nhận định này xuất hiện sau hội nghị tại Alaska đầu tháng, nơi Trump trải thảm đỏ đón Tổng thống Nga Vladimir Putin để bàn về hòa bình. Putin – người đang bị Tòa Hình Sự Quốc Tế truy nã về tội ác chiến tranh – đã bị cấm nhập cảnh nhiều quốc gia Âu Châu, nhưng vẫn được Washington tiếp đón.
J71. Varana Jātaka -- Truyện về Trưởng lão Tissa, con trai của một vị điền chủ Tóm tắt: Một vị sư, đáng lẽ phải đang nỗ lực, đã ngủ quên và bị gãy xương đùi sau khi ngã. Đức Phật kể một câu chuyện từ kiếp trước, trong đó chính vị sư này đã ngủ quên trong giờ làm việc, và khi thức dậy, mắt bị thương và mang về một khúc gỗ xanh, khiến các bạn đồng hành không được ăn.
- Trump Thu Hồi Quyền Mật Vụ Bảo Vệ Của Kamala Harris - Labor Day: Hơn 1,000 Cuộc Biểu Tình ‘Người Lao Động Giá Trị Hơn Tài Phiệt’ - Trump Đối Diện Cuộc Chiến Pháp Lý Trong Mưu Đồ Kiểm Soát Fed - Newsom Phản Công Trump Về Tội Phạm: “Hãy Nhìn Vào Louisiana Trước Đã” - Giám Đốc Tình Báo Lộ Tên Chuyên Gia CIA Đang Hoạt Động Trên X - Kilmar Abrego Garcia Xin Tòa Lệnh Bịt Miệng Chống Lại Bondi, Noem - Thủ Tướng Thái Bị Phế Truất - Điện Kremlin: Vẫn Có Khả Năng Diễn Ra Đàm Phán Hòa Bình - Trump Đề Nghị Căn Cứ Quân Sự Chicago Hỗ Trợ Bố Ráp Di Dân - Hai Nhân Viên Cứu Hỏa Bị Bắt Vì Cáo Buộc Nhập Cư Bất Hợp Pháp - CDC Thay Quyền Lãnh Đạo Giữa Cơn Chao Đảo - Chấm Dứt Miễn Thuế “De Minimis”: Hàng Triệu Kiện Hàng Nhỏ Nay Chịu Thuế - Chuyển toàn bộ chuyến bay quốc tế về Long Thành: Giới chuyên gia lo ngại hạ tầng chưa sẵn sàng
Trong chính trường Hoa Kỳ, có một luận điệu đang được khuếch trương mạnh mẽ: các chính sách thúc đẩy Đa dạng, Công bằng và Hòa nhập (DEI) đang bị gọi là một kiểu bất công mới, “phân biệt đối xử ngược” (reverse discrimination) nhắm vào người da trắng. Luận điệu này cũng chính là mũi nhọn trong các cuộc công kích của Tổng thống Donald Trump và MAGA, được xây dựng trên hai giả định nghe có vẻ vững chắc: thứ nhất, sự kỳ thị người da màu đã lùi vào dĩ vãng; thứ hai, chính người da trắng, đặc biệt là nam giới, giờ đây mới là nạn nhân của sự bất công.
Tổng Thống Trump tuyên bố chương trình trục xuất hàng loạt của ông sẽ trục xuất tất cả người di dân bất hợp pháp khỏi Hoa Kỳ. Có bao nhiêu người? Ước tính dao động từ 11.4 triệu người đến 20 triệu người theo thống kê của chính phủ Hoa Kỳ trong suy nghĩ của ông Trump. Nhiều người dân Hoa kỳ cho rằng trục xuất hàng loạt là tốt, đặc biệt là sau khi chính quyền trước cho phép hàng triệu người di dân không có giấy tờ nhập cảnh và lưu trú tại Hoa Kỳ khi họ nộp đơn xin tị nạn.
Dự luật hòa giải năm 2025, được gọi là Đạo luật Đẹp và Lớn, hiện đã được ban hành. Đạo luật thay đổi các quy tắc và điều kiện dành cho các chương trình quan trọng như Medicaid, SNAP (phiếu thực phẩm) và các chương trình y tế thông qua Đạo luật Chăm Sóc Giá cả Phải Chăng. Trong chuyên mục Hỏi & Đáp dưới đây sẽ giải thích những gì đang thay đổi, khi nào bắt đầu và những gì quý vị cần làm để cập nhật thông tin và duy trì quyền lợi của mình.
Tổng thống Donald Trump đang thúc giục các tiểu bang do Đảng Cộng Hòa kiểm soát vẽ lại bản đồ khu vực bầu cử Hạ viện. Mục tiêu của ông là bảo vệ thế đa số trong cuộc bầu cử giữa kỳ năm sau, và theo các chuyên gia chính trị, bước đi này có thể mở đường cho Đảng Cộng Hòa kiểm soát Hạ Viện trong nhiều thập niên tới, theo Reuters.
Ngày 25 tháng 8 năm 2025, Tổng thống Donald Trump ký một sắc lệnh hành pháp quy định những ai đốt quốc kỳ Hoa Kỳ có thể bị phạt tù một năm, theo Grant Bromley tường thuật trên báo Newsweek, đăng ngày 25 tháng 8 năm 2025. Trong buổi ký lệnh tại bàn Resolute ở Bạch Ốc, Trump nhấn mạnh quốc kỳ là biểu tượng tối cao của tự do Mỹ, với màu đỏ tượng trưng cho máu và sự hy sinh của những thế hệ đã chiến đấu để bảo vệ quốc gia. Ông nói: “Nếu bạn đốt cờ, bạn sẽ bị một năm tù. Việc đốt cờ sẽ chấm dứt ngay lập tức.” Sắc lệnh giao Bộ Tư pháp điều tra và truy tố các hành vi đốt cờ nằm ngoài phạm vi bảo vệ của Tu Chính Án Thứ Nhất. Văn bản còn cho phép cơ quan di trú từ chối, hủy bỏ chiếu khán, thẻ thường trú hay tiến trình nhập tịch, và có thể trục xuất ngoại kiều tham gia hành vi này.
Trong bảy tháng qua, đời sống khoa học tại Hoa Kỳ trở nên căng thẳng hơn bất cứ thời điểm nào trước đây. Bài viết của Katherine J. Wu, viết trên tạp chí The Atlantic ngày 23 tháng 8, 2025 chỉ ra việc chính quyền Trump đã sa thải cố vấn vaccine, chấm dứt nhiều ngân khoản nghiên cứu, phủ nhận sự hiện hữu của giới tính, buộc tội các nhà khoa học liên bang tham nhũng và công khai hạ thấp công trình của họ. Thông điệp được đưa ra rất rõ: khoa học chỉ được tồn tại trong khuôn khổ mà chính quyền cho phép,
Một cuộc khủng hoảng thầm lặng nhưng vô cùng nguy hiểm đang diễn ra trong bộ máy chính phủ liên bang Hoa Kỳ. Các bộ dữ liệu trọng yếu, được xây dựng từ tiền thuế của người dân và là nền tảng cho vô số quyết định từ đời sống hàng ngày đến an ninh quốc gia, đang bị xóa sổ, chỉnh sửa hoặc không ai được xem.
Ngay từ nhiệm kỳ đầu, tổng thống Trump đã cho thấy lập trường rõ rệt của mình: ưu tiên phát triển ngành công nghiệp dầu mỏ Hoa Kỳ, phủ nhận nguy cơ biến đổi khí hậu. Không có gì ngạc nhiên khi từ những ngày đầu của nhiệm kỳ thứ hai, chính phủ Trump bắt đầu xóa bỏ mọi chính sách khuyến khích sử dụng xe điện của chính phủ tiền nhiệm, đưa xe xăng trở lại vị thế không cần thay đổi như cách đây vài thập niên. Nước Mỹ nay rơi vào tình trạng không những chậm phát triển về kỹ thuật, mà còn lạc hậu về cách nhìn về công nghệ kỹ thuật xe điện tiên tiến mà cả thế giới đang theo đuổi.
Khi thuế quan của Tổng thống Donald Trump khiến cuộc sống của người Mỹ trở nên kém khả năng chi trả và ít dự đoán hơn, chúng cũng đang đe dọa làm cho nó kém sáng tạo hơn. Các cửa hàng thủ công của Mỹ đang phải vật lộn để theo kịp các chính sách thương mại luôn thay đổi, khiến các sản phẩm sản xuất ở nước ngoài mà họ bày bán trở nên đắt hơn và khó tiếp cận hơn. Nhiều công ty cung cấp vật liệu thủ công nước ngoài hiện không thể vận chuyển đến người tiêu dùng Mỹ.
Theo tin của Scott Nover, báo The Washington Post, ấn bản Thứ Năm 28/8/2025: Thẩm phán đã ngăn cản Kari Lake, người được giao nhiệm vụ giải thể VOA, không cho sa thải giám đốc của cơ quan này.
Theo bản tin của báo Fortune Magazine hôm Thứ . Giá sữa tăng vọt từ 7 đô la lên 14 đô la, dâu tây (strawberries) bỗng thành mặt hàng xa xỉ, và chuyển sang thực phẩm chế biến sẵn: Đây là dự báo 6 tháng mà các nhà kinh tế nghiên cứu về lao động và nông nghiệp đưa ra cho người tiêu dùng Hoa Kỳ. Tuy nhiên, những người tiêu dùng này "không hề biết chuyện gì đang xảy ra", Raymond Robertson, một nhà kinh tế lao động tại Trường Chính phủ Bush của Đại học Texas A&M
- Thống Đốc Fed Chính Thức Kiện Donald Trump - Kim, Tập và Putin Sẽ Gặp Nhau Tại Cuộc Duyệt Binh Ở Trung Quốc - Cuộc Không Kích Lớn Nhất Của Nga Vào Kyiv Trong 3 Năm - Alligator Alcatraz Sẽ Không Còn Người Bị Giam Giữ - Chính Quyền Trump Muốn Giới Hạn Thời Gian Lưu Trú Của Du Học Sinh - Giám đốc CDC Susan Monarez từ chối từ chức - Đảng Cộng Hòa California Đề Nghị Tách Ra, Thành Lập Tiểu Bang Mới - Châu Âu Áp Dụng Lệnh Trừng Phạt Của Liên Hợp Quốc Lên Iran - Trump rút lại $175 triệu trợ cấp dự án đường rầy cao tốc California


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.