Hôm nay,  

Những Người Không Nhà Ở Orange County

03/01/202209:39:00(Xem: 4478)

Phóng sự


blank

Một giỏ quà gồm có một cái mền, hai hộp bánh ngọt, một ổ bánh mì nóng hổi, hai chai nước lọc và tấm lòng thương yêu người không nhà. Christina Kim Lê và tôi lên đường lúc trời còn ánh sáng, chạy từ đầu đường Westmisnter, Euclid về hướng Đông gặp đường Fairview, mắt của Christina rất tỏ, góc đường hay khu phố nào có bóng dáng của người không nhà thì Christina dừng xe lại, ngay góc phố gần thùng rác có 4, 5 người không nhà tựu tập. Họ nhận quà một cách vui vẻ, lập tức ăn bánh mì thịt ngay không chần chờ, tôi có cảm tưởng họ đói từ lúc nào. Nếu người no bụng không bao giờ ăn bánh mì một cách vội vàng và nhanh chóng như thế.


Bây giờ tôi mới hiểu tại sao người không nhà thích ngồi hay ngủ gần thùng rác, là vì họ đói. Khi có người quăng giỏ rác vào thùng, ngay lập tức họ lục xem trong bao rác đó có thức ăn không? Nếu có thức ăn dư họ lấy ngay ra và ăn một cách vội vã. Họ luôn luôn đói, ở đất Mỹ, một nước giàu nhất thế giới mà có người đói thì khó có ai tin, nhưng nếu đồng bào nào hảo tâm đi theo chúng tôi cho thực phẩm cho người không nhà sẽ thấy rằng những điều chúng tôi nói là sự thật.



Ở góc đường Westminster và Fairview, chúng tôi gặp một phụ nữ đẩy một chiếc xe đi chợ, đựng đủ thứ đồ. Mặt trời đi ngủ, trong bóng tối chúng tôi nhận ra người phụ nữ này mập mạp, tươi cười sau khi nhận được giỏ quà. Tôi nghe tiếng cảm ơn lia lịa bằng tiếng Việt, thì ra bà là người Việt Nam. Người phụ nữ đưa tay vẫy khi xe chúng tôi lăn bánh. 


Gần nhà thờ Đức Mẹ La Vang, chúng tôi thấy mền và quần áo đặt dưới đất nhưng không thấy người, có lẽ giờ này họ đi tìm thức ăn. Gần chỗ họ trú ngụ có tiệm ăn, họ hay kiếm thức ăn dư thừa của thực khách trong nhà hàng.


Christina rất lanh lợi, chạy xe vào những con đường khác nhau như Newhope, MacFadden, đường số 1, quẹo vào nhà thờ Trái Tim Đức Mẹ Vô Nhiễm thấy có một người homeless. Hàng ngày, Christina đưa con đi học giáo lý ở nhà thờ này nên biết góc cây nào có người homeless đứng đợi để xin cơm.


Đi cho cơm cho người homeless hơn 30 năm qua, nên chúng tôi biết người homeless hiền lành. Họ sống thương yêu và nhường nhịn lẫn nhau, họ sống từng nhóm, người này có thức ăn chia cho người kia. Khi có người đem thức ăn đến, nếu họ ăn rồi, họ sẽ không lấy nữa, chỉ lấy nước lọc hoặc sữa. Có người giỏi về đàn hát thì đi đâu họ cũng mang theo cây đàn guitare, vừa khảy đàn vừa hát cho người đem thức ăn cho họ. Họ hát với nụ cười nở trên môi.


Chúng tôi không hiểu sao người homeless ở Orange County càng ngày càng đông. Luật sư Andrew Đỗ, chủ tịch hội đồng giám sát Orange County, mua một tòa nhà cho người homeless trú ngụ, mở thêm nhà cho người bệnh tâm thần, nhưng số người homeless càng ngày càng đông? Cũng dễ hiểu thôi, ở các tiểu bang khác lạnh quá nên họ về California với nắng ấm quanh năm, với lòng người ấm áp và chính quyền Orange County chăm sóc cho họ. 

blank

Chủ Tịch Hội Đồng Giám Sát Orange County, luật sư Andrew Đỗ, ngủ qua đêm tại Homeless Shelter.

(Luật sư Andrew Đỗ áo đỏ, ngồi giữa, ảnh do văn phòng luật sư Andrew cung cấp).

 

Người không nhà ở bên lề đường, góc phố, ở gần thùng rác, không phân biệt tuổi tác, sắc tộc, người Mỹ trắng, đen, Á Châu, Mễ Tây Cơ, v.v. Có người dẫn theo con nhỏ, mỗi lần có ai đến cho thức ăn, những đứa trẻ reo vui và cảm ơn rối rít.


Người không nhà ở các tiểu bang lạnh vào mùa Đông thì họ lang thang về miền đất ấm như California, Arizona, Oregon, v.v. Làm thế nào để giải quyết vấn đề người homeless? Nhiều người nói chỉ có chánh phủ liên bang mới giải quyết được vấn đề này. Nhưng tiểu bang và liên bang có ai hiểu và lo cho người không nhà như luật sư Andrew Đỗ, chủ tịch hội đồng giám sát của Orange County? Những người dân cử như Dân Biểu, Thượng Nghị Sĩ của tiểu bang, của liên bang cũng lấy phiếu của người homeless, đa số họ là công dân Mỹ, họ có quyền ghi danh và đi bầu? Ở Orange County 46 năm rồi, tôi chưa từng thấy một vị dân cử nào đi thăm người homeless, nói chuyện với họ để thông cảm hoàn cảnh của họ, để làm những dự luật giúp đỡ người không nhà.


Nhiều người hảo tâm thăm viếng và cho cơm cho người không nhà, nhưng không phải là mỗi ngày hay mỗi tuần, vì người Việt Nam tị nạn nào cũng còn thân nhân, ông bà, cha mẹ, anh chị em hay bằng hữu còn ở quê nhà cần được giúp đỡ. Nạn nhân của Formosa, nạn nhân của lũ lụt, người dân tranh đấu cho Nhân Quyền cũng cần được giúp đỡ, cho nên không thể đem hết tâm sức của mình giúp đỡ người homeless ở đây.


Ba giờ đồng hồ trên đường phố dưới trời giá rét, chúng tôi cảm thấy thân phận của người homeless sao mà thê thảm. Một vài người cảnh sát  cho tôi biết vào các buổi sáng sớm mùa Đông, cảnh sát lái xe nhặt xác homeless, những người chết vô thừa nhận. Than ôi, người chết không được một lời cầu nguyện của người khác.


Kể chuyện về người không nhà kể hoài không hết. Họ đáng thương hơn đáng ghét. Họ sống hồn nhiên, sống bữa đói, bữa no, sống nhờ vào lòng hảo tâm của mọi người. Có nhiều chủ cơ sở thương mại hay chủ phố không muốn người homeless đến khu shopping của họ, vì họ sợ khách hàng của họ không đến, nhưng theo sự tiếp xúc của chúng tôi, người không nhà rất dễ thương, họ yêu thương lẫn nhau, người này có thức ăn thì chia sẻ cho người khác.


Tuần rồi, văn phòng của chúng tôi tổ chức tiệc tất niên, không mời nhiều người, đa số là nhân viên văn phòng. Thức ăn rất nhiều, nhiều hơn thực khách. Một nhân viên của chúng tôi đem một ít thức ăn cho người không nhà. Hôm sau, người không nhà này đến cảm ơn chúng tôi và nói:


– Thức ăn hôm qua ngon lắm, cảm ơn cô nhiều.


Nghe giọng nói và nhìn nụ cười của họ, chúng tôi thấy hạnh phúc vươn lên trong đôi mắt của người không nhà.


blank

Kiều Mỹ Duyên tặng quà cho người không nhà. 


Hôm nay chúng tôi cho mền cho người không nhà vào buổi sáng. Trời mùa Đông lạnh quá, lạnh quá. Người homeless nhiều khắp đường phố ở thành phố Santa Ana. Một phụ nữ với con chó nhỏ bên cạnh, đồ đạc lỉnh kỉnh xung quanh. Cô cho biết tên là Common. Cô cầm cái mền trong tay ríu rít cảm ơn. Cô đang ăn bánh mì, cô hỏi tôi có đói bụng không, cô sẽ chia miếng bánh mì cho tôi. Cô cắn một miếng thì cho con chó nhỏ một miếng. Cô nói con chó bảo vệ cô khi cô ngủ vì trong shopping này rộng lớn, không an ninh.


blank

Kiều Mỹ Duyên tặng quà cho người không nhà.


blank

Kiều Mỹ Duyên tặng quà cho người không nhà. 


Một người homeless ở gần thùng rác đang nhai bánh mì. Bây giờ là 10.30 sáng, khi tôi đưa tặng ông cái mền, ông ngừng ăn và quấn cái mền vào cổ, lên đầu, vui cười hạnh phúc.


Ai cũng có thể cho mền, áo ấm, thức ăn cho người không nhà. Họ ở khắp nơi các thành phố, nhất là những nơi nghèo. Có người hỏi tại sao những người này không đến những nơi giàu mà xin ăn? Người homeless không xin ăn, ai cho gì thì ăn thứ đó chứ không đi xin, với lại người giàu có an ninh canh gác, người không nhà đến thì họ đuổi ngay, không đi thì gọi Cảnh Sát, khu phố sang trọng cũng vậy, có homeless là an ninh đuổi ngay.


Ông bà mình thường nói đêm Giáng Sinh cầu nguyện thì lời cầu nguyện linh thiêng lắm và thế nào Chúa cũng cho lời cầu nguyện sẽ thành hiện thực. Chúng tôi cầu nguyện xin Thượng Đế ban phúc lành cho tất cả mọi người. Người nào sinh ra đời cũng có cơm ăn áo mặc, có công ăn việc làm. Mọi người thương yêu nhau, thế giới hòa bình, đừng ai chém giết nhau. Mọi người sống hạnh phúc với nhau, không có thù hận, không có chiến tranh. Xin Thượng Đế phù hộ và giúp đỡ cho người nghèo, cô đơn. Xin Thượng Đế ban phúc lành cho tất cả đồng bào.


Hy vọng lắm thay!


Kiều Mỹ Duyên

(28/12/2021)


   


 


   

   

    

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tôi có cơ duyên từ nhiều năm gặp gỡ, nói chuyện, phỏng vấn Giáo sư Đặng Thông Phong, người tôi thường theo thói quen gọi là Thầy Phong, người được gọi là Sensei Phong trong võ phái Aikido. Một phần cũng vì, hai người bạn thân của tôi là học trò của Thầy Phong từ thời họ còn ở Việt Nam. Những lần hai bạn này từ Texas tới Quận Cam vì những việc riêng, hoặc vì các hoạt động võ học, tôi lại có dịp tới thăm Thầy Phong.
Mùa lễ là khoảng thời gian của truyền thống, gia đình và những bữa ăn ấm áp. Với tôi, một đầu bếp, nấu ăn luôn là cách ý nghĩa nhất để thể hiện tình yêu. Nhưng thú thật mà nói, chúng ta thường mua quá nhiều, nấu quá nhiều và tạo ra nhiều rác hơn bình thường. Năm nay, tôi muốn truyền cảm hứng cho một cách làm khác.
Bản thân tôi cũng từng trải qua một câu chuyện tương tự. Hồi trẻ đi làm cho một công ty xây dựng của một thằng bạn học. D. là giám đốc, còn tôi là nhân viên bán hàng. Thấy cuối tuần tôi hay đi làm các công tác từ thiện, D. nói “…Tao mà như mày sẽ dành thì giờ để kiếm tiền. Thêm vài chục năm năm nữa, tao sẽ có thật nhiều tiền, lúc về già sẽ làm từ thiện cho đáng!...” Bạn có phần đúng. Điều này cũng giải thích phần nào tại sao bạn thì làm giám đốc, còn tôi chỉ là nhân viên. Tôi còn nói với D. rằng việc điều hành một công ty tạo ra công ăn việc làm cho 100 người còn có lợi ích cho xã hội hơn làm từ thiện nhiều. Xã hội rất cần có những người có khả năng lãnh đạo như D.
Sky River Casino mở màn năm 2026 với Thử Thách Két Sắt Tiền Mặt $1,000,000, một chương trình khuyến mãi kéo dài tám tuần diễn ra mỗi thứ Bảy từ ngày 03 tháng 01 đến ngày 28 tháng 02, mang đến cơ hội trúng thưởng lên tới $100,000 tiền mặt trong một lần xổ số. Sòng bài cũng sẽ chào mừng tết Nguyên đán với màn biểu diễn múa lân truyền thống vào Chủ nhật, ngày 15 tháng 02, cùng thực đơn đặc biệt tám món độc quyền tại Dragon Beaux với các món ăn mừng truyền thống đặc trưng cho ngày lễ.
Sở Di trú Hoa Kỳ hiện áp dụng các quy định chặt chẽ hơn đối với thẻ xanh diện gia đình (ngày 1 tháng 8 năm 2025). Đối với đơn xin chiếu khán di dân diện gia đình, Sở Di Trú hiện yêu cầu nhiều giấy tờ hơn và các bằng chứng rõ ràng hơn về mối quan hệ gia đình thực sự (vợ/chồng, con cái, cha mẹ, anh chị em ruột, v.v.).
Từ các diễn đàn mạng xã hội đến những văn phòng di trú, một khẩu hiệu mới đang lan tỏa mạnh mẽ: “Giấc Mơ Mỹ Mới Là Rời Bỏ Nước Mỹ”. Holly Baxter ghi nhận lời chứng của các bậc phụ huynh, sinh viên, giáo sư và ngay cả những người về hưu – tất cả đều đang lên kế hoạch vĩnh viễn từ biệt Hợp Chúng Quốc trong một tương lai gần.
Trong guồng quay công nghiệp hoá chóng mặt của thế kỷ XXI, kỹ thuật hiện đại dường như càng ngày càng biết cách tìm ra giá trị trong những thứ mà con người từng coi rẻ. Ở thành phố Denver, tiểu bang Colorado, người ta vừa chứng minh một điều tưởng như không thể: nước thải chảy xuống cống có thể làm ấm ngôi nhà, thổi mát văn phòng và giúp tiết kiệm nhiên liệu sạch hơn cả điện gió hay ánh nắng mặt trời.
Năm 2025, khoa học và kỹ thuật quốc tế tiếp tục làm người ta phải tròn mắt kinh ngạc với những phát hiện nhỏ mà lớn lao, từ màu sắc mới lạ đến bí mật của thiên nhiên và đời sống hàng ngày. Những mẩu chuyện rời rạc ấy, khi gom góp lại, vẽ nên bức tranh một năm đầy bất ngờ, nơi con người vừa chinh phục biên giới tri thức vừa nhìn rõ hơn những nghịch lý trong chính sinh hoạt thường nhật.
Trong năm 2025, công nghệ gọi là deepfake (những hình ảnh, giọng nói hay đoạn phim giả y như thật) đã phát triển rất nhanh; nhanh đến mức ngay cả những người làm trong ngành cũng phải ngạc nhiên. Trước đây, coi kỹ còn thấy mặt mũi gượng gạo, giọng nói nghe máy móc; còn bây giờ thì khác hẳn, từ khuôn mặt, tiếng nói cho tới dáng đi, cử chỉ đều rất tự nhiên, khiến nhiều người khó mà phân biệt được đâu là thật, đâu là giả.
Các nhà khoa học tại Hawaii trong năm 2025 đã áp dụng thành công một biện pháp bất thường nhưng có cơ sở khoa học rõ ràng: dùng máy bay không người lái thả muỗi đực được nuôi trong phòng thí nghiệm xuống rừng núi, nhằm chặn đứng bệnh sốt rét chim đang tàn phá các loài chim bản địa.
Bài sau đây dịch từ "What loving-kindness meditation is and how to practice it in the new year" (Thiền tâm từ là gì và cách thực hành trong năm mới) của Jeremy David Engels, Giáo sư Đại học Pennsylvania State University, trên báo PennLive Patriot-News và một số báo khác trong ngày cuối năm 31/12/2025.
Sư ra đi một ngày mùa đông phương ngoại, trời mưa sụt sùi tiễn đưa ngày tang lễ. Di sản là những trang sách cặm cụi ngày đêm phiên dịch, sáng tác; và một nụ cười tự tại, hiền hòa, khó quên.
Đi bộ cầu nguyện, hành hương, tam bộ nhất bái, nhất bộ nhất bái…là những phương pháp thực hành vốn có lâu đời trong Phật giáo. Người Tây Tạng hàng ngày vẫn thực hành nhất bộ nhất bái, hàng năm đi bộ nhiễu quanh cung Potala ở Lhasa hoặc đi vòng quanh núi thiêng Kailash.
Sẽ tăng giá ít nhất 350 loại thuốc tại Mỹ, theo tin từ Reuters và tử báo The Hill. Theo một phân tích mới, chi phí của ít nhất 350 loại thuốc ở Mỹ dự kiến ​​sẽ tăng vào năm 2026, bất chấp nhiều công ty dược phẩm cam kết đưa ra mức giá ưu đãi hơn theo các chính sách mới của chính quyền Trump. Như thế, các nhà hãng sản xuất thuốc tăng giá 350 loại thuốc bất chấp áp lực từ Trump. Chỉ riêng công ty Pfizer tăng giá ít nhất 80 loại thuốc.
-- Thế Giới Tưng Bừng Đón Năm 2026 Giữa Không Khí An Ninh Siết Chặt. -- Giáo Hoàng Leo XIV Mở Đầu Năm 2026 Bằng Lời Kêu Gọi Hòa Bình. -- Hỏa Hoạn Đêm Giao Thừa Tại Thụy Sĩ: Hàng Chục Người Thiệt Mạng, Hơn Trăm Bị Thương. -- Lãnh Đạo Tôn Giáo Mỹ Lo Ngại Chính Sách Di Trú Nghiêm Ngặt Của Trump Năm 2026. -- Hàng Triệu Người Mỹ Bước Vào Năm 2026 Với Giá Bảo Hiểm Y Tế Tăng Vọt. -- Zohran Mamdani Tuyên Thệ Nhậm Chức Thị Trưởng New York, Người Hồi Giáo Đầu Tiên Lãnh Đạo Thành Phố. -- Nga Mở Đầu Năm Mới Bằng 200 Máy Bay Không Người Lái Tấn Công Ukraine, Putin Nói “Tin Tưởng Chiến Thắng”. -- “6-7” Đứng Đầu Bảng Thành Ngữ Bị Lạm Dụng Trong Năm 2025. -- Cựu Công Tố Đặc Biệt Jack Smith: Trump Là Người Chịu Trách Nhiệm Cao Nhất Trong Việc Can Thiệp Bầu Cử. -- Chính Quyền Trump Hoãn Tăng Thuế Nhập Cảng Đồ Gỗ Và Tủ Bếp Thêm Một Năm. -- Trump Phá Đám Tiệc Giao Thừa Với Lời Chỉ Trích “Gian Lận Somalia”. -- Trump Bị Lật Tẩy Nói Dối Sau Khi Thua Kiện. -- TCPV Roberts Bị Cáo Buộc...


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.