Hôm nay,  

Một ngày ở trường Y trong mùa COVID-19

22/03/202015:05:00(Xem: 5529)
blank

 

 
 

Buổi sáng

Đã hơn hai tuần, mọi cuộc họp trực diện đều đã bị cấm. Sáng thứ năm (19/3/20), đang ngồi trong phòng riêng, họp video conference với những nhân viên hành chánh thì nhận đựơc email cho biết phải hủy bỏ lịch giải phẩu của tất cả bệnh nhân cho đến 30 tháng 4. Trường hợp ngoại lệ duy nhất là những bệnh nhân không thể chờ đợi 3 hay 6 tháng nữa.

Hơn 600 bác sĩ lập tức cặm cụi xem hồ sơ bệnh lý của từng bệnh nhân để quyết định ai có thể chờ được. Không khí nặng nề, chẳng ai nói chuyện với ai, tất cả dồn hết tinh thần vào computer monitor để lập danh sách cho nhân viên thông báo đến bệnh nhân.

Phòng mạch outpatient clinic đã đóng cửa từ thứ ba. Bệnh viện vẫn là chỗ yên tĩnh, nay lại còn im lặng thêm. Không có tiếng người đi, tiếng mở cửa hoặc tiếng thang máy. Một cô thư ký rón rén đi lấy nước uống là tiếng động duy nhất.

 

Buổi trưa

Trưa thứ năm, đi họp về tiếp liệu. Tên người dự họp được người chủ buổi họp đọc như điểm danh trong lớp. Từng người lên tiếng, tôi đây, Mỗi khu vực trong bệnh viện và trường Y đều có đại diện, và đây là một trong những buổi họp mà rất ít người vắng mặt. Pharmacy, surgery, facilities, labs, COVID-19 mobile testing, receiving, trăm họ đều đủ mặt. Mỗi người báo cáo tin tức cập nhật về lãnh vực của mình, cần dụng cụ gì và có khó khăn chỗ nào. 

Ngày nào cũng có khó khăn về N-95 masks. Số lượng không đủ và người nào cũng có lý do để đòi. Phải lập hội đồng để quyết định phân phát cho ai. Mặt nạ N-95 muốn đeo thì phải thử xem đem size nào hợp với khuôn mặt. Vì lưu ý đến điều này, hôm nay tôi nêu câu hỏi: đến lúc nước vỡ bờ, ai sẽ là người lo việc đi đo kích thước?  Nhiều người ú ớ. 

Lúc đầu, chỗ cung cấp hand sanitizer bảo đảm có đủ số lượng, nhưng lời hứa như nước chảy qua cầu. Ngay ngày đầu tôi đã lên tiếng coi chừng đây là lời hứa cuội vì bên ngoài không ai tìm được mà mua. Quả nhiên, tuần sau là thiếu.

Hôm nay chuyện mới là sợ thiếu alcohol để khử trùng dụng cụ tuy tuần tới sẽ có hơn 100 bình về. Alcohol là chất dễ cháy nên lại thêm vấn đề mới là sẽ chứa ở đâu. Do bây giờ phòng họp cộng đồng hay lớp học không còn được sử dụng, alcohol và các tiếp liệu sẽ được chất trong mấy chỗ này.

Thêm một khó khăn có thể xẩy ra liên quan đến sự an toàn của kho chứa.  Nhà kho lúc nào cũng có khóa và có security camera nhưng khi loạn, hỗn quân hỗn quan, trộm cướp nổi dậy, phải làm sao tìm cách bảo vệ những vật dụng quan trọng này? Lại nghe thêm nhiều ú ớ.

Thuờng mỗi ba tháng có họp tiếp liệu một lần, nhưng hai tuần nay thì họp mỗi ngày, kể cả cuối tuần. Người nào tiếng nói cũng có vẻ mỏi mệt. Sau cuộc họp, tôi gọi anh manager bảo anh phải giữ gìn sức khỏe bản thân và cho cả nhóm vì đây là cuộc chạy trường kỳ chứ không phải chuyện ngắn hạn. Anh ta cám ơn.

 

Buổi chiều

Họp xong, tôi tạt qua endoscopy center. Thuờng thì mỗi buổi chiều có chừng 30 bệnh nhân. Vì đã có lệnh giảm thiểu từ đầu tuần nên khi tôi đến, thay vì 30 thì chỉ có 5 bệnh nhân.  Jenny, cô y tá trưởng hỏi tôi: anh nghĩ thế nào? Hỏi trống không như vậy làm sao tôi có được câu trả lời vì tôi xưa nay vẫn tối dạ với phải nữ. Nhưng nhìn vào ánh mắt, nét mặt của Jenny tôi biết cô có cùng tâm trạng với T. Mai, một pharmacist và bạn đồng môn tuy cách nhau 6, 7 năm. Tối qua, T. Mai gửi một email vỏn vẹn chỉ có 2 câu: Em vẫn đi làm. Anh cầu nguyện cho em. Tôi trả lời là tôi cũng vẫn đi làm và vâng, tôi sẽ cầu nguyện cho cô và cho cả thế giới cho qua cái nạn COVID-19 này.

Tôi nói với Jenny, lính thì ra trận, mình là health care provider thì mình provide care cho bệnh nhân. Đây là việc mình đã được huấn luyện và mình sẽ thi hành nhiệm vụ của mình.

Tôi biết Jenny lo âu về tiếp liệu và e ngại về tiên đoán là bệnh nhân sẽ tràn ngập như nước vỡ bờ. Mặc dù chỗ chúng tôi hành nghề là trường Y vừa được U.S. News & World Report xếp hạng thứ 6 trên nước Mỹ và có ngân quỹ cao, tôi biết cô nghĩ rằng danh tiếng và tài lực cũng không cải thiện được gì khi vật liệu khan hiếm và nhân lực hạn chế.

Trấn an xong Jenny, tôi quay về văn phòng. Nhận được hai email messages, 1 của chỗ tôi làm và 1 của Hopkins thông báo tất cả sinh viên y khoa sẽ không vào trường học trực tiếp. Sẽ không còn thực tập trong bệnh viện hay phòng thí nghiêm.

Vừa đọc xong email này thì nhận được hai email khác của trường liên quan đến COVID-19. Email trước nhắc lại là nên rửa tay thuờng xuyên và phải khử trùng những chỗ hay sờ tay vào như khóa cửa và keyboard của computer. Email thứ hai hỏi những ai trên 65 tuỗi hoặc có bệnh mãn tính thì ghi tên vào danh sách. Mỗi ngày có khoảng 2 đến 10 email thông báo về việc chuẩn bị.

Chỗ nào bây giờ cũng lo đến việc nhiễm COVID-19. Anh bạn trên Mass General Hospital cho biết có người đi làm về bỏ ngay quần áo vào máy giặt và mỗi ngày khử trùng trong nhà một lần. Có người còn cho cả gia đình đi tạm trú nơi khác để không bị nhiễm bệnh mang về từ nhà thuơng.

Đọc xong email thì cô thư ký vào chào tạm biệt vì từ nay cô sẽ làm ở nhà. Ai không lo cho bệnh nhân thì không vào trường nữa, cho đến khi có quyết định mới. Tôi bảo thế cũng tốt vì cô khỏi tốn tiền đổ xăng nữa. Cô cười nhẹ và bước ra. Tôi cũng sách cặp đi về. Không khí như buổi chợ chiều.

 

Trận chiến với COVID-19

Chưa bao giờ tôi thấy có những chuẩn bị như bây giờ: đóng cửa phòng mổ, không cho hẹn những bệnh nhân không nguy cấp, họp hàng ngày về tiếp liệu, không cho sinh viên thực tập , hạn chế các bác sĩ trên 65 tuổi ở nhà thương. Giới y khoa chỗ tôi bây giờ đã dàn trận thế và đạn đã lên nòng để chuẩn bị cho một cuộc đấu tranh với kẻ thù chung là COVID-19.

Chúng tôi sẵn sàng ra trận, giúp đỡ những người cần sự giúp đỡ của chúng tôi. Ngược lại, chúng tôi cũng xin quý vị giúp đỡ chúng tôi bằng cách phòng bệnh như rửa tay thuờng xuyên và không tụ họp khi không cần thiết. Có lẽ phần lớn những thanh niên, thiếu nữ ở bờ biển Florida tuần trước sẽ không hề hấn gì dù cho có bị COVID-19, nhưng họ sẽ truyền bệnh cho người khác như ông, bà , cha mẹ của họ, những người già cả sẽ bị ảnh huởng nghiêm trọng hơn rất nhiều. Một người không bị COVID-19 là một máy thở nhân tạo được sẵn sàng để dùng cho một người khác khi họ bị nhiễm COVID-19.

Chúng tôi có cảm giác như chuẩn bị ra trận, một trận quyết liệt.  Tôi chợt liên tưởng tới những chiến sĩ trong suốt bao năm trước đây, đã kinh qua bao trận đánh một mất một còn để cho đồng bào ở nông thôn, thành thị miền Nam được an toàn. Chắc trước khi ra trận họ cũng có những chuẩn bị, những dự đoán...như chúng tôi bây giờ. Trong tôi chợt rộn lên niềm cảm thông vô hạn.

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Bài này được viết theo đề nghị góp ý về chủ đề “Gia Đình Phật Tử Giữa Các Giáo Hội (Tông và Hệ Phái)” cho một khóa hội thảo cuối năm 2019. Bài viết sẽ nói về vị trí người cư sĩ giữa những mâu thuẫn xã hội và giữa các giáo hội.
Làng Bạch Bì xưa nay nổi tiếng giàu có nhất thiên hạ, đất đai trù phú, sông lớn núi cao, sản vật phong nhiêu, dân cư sung túc, công quyền minh bạch…
Với người Việt Nam chúng ta : tháng 12, của năm dương lịch 2019 nầy, cũng là tháng cuối cùng của những người Việt tỵ nạn Cộng Sản chúng ta, và cũng của một số người Việt Nam thầm lặng trong nước là tháng cuối cùng để vĩnh biệt một đất nước còn tên gọi là Việt Nam.
Tương lai của con cháu là việc mà chắc không ai có thể thờ ơ được. Chúng ta bỏ rất nhiều thời giờ, năng lực và tiền bạc để tạo cho chúng một đời sống hoàn thiện nhất có thể. Tuy thế, rất nhiều người hầu như không để tâm đến cái môi trường sống mà con cháu sẽ thừa hưởng. Di sản chúng ta để lại sẽ là gì?
Bốn người đã thiệt mạng gồm một nghi can sau sự kiện nổ súng tại căn cứ hải quân ở Pensacola, Florida, theo cảnh sát cho biết hôm Thứ Sáu, 6 tháng 12.
Thượng Nghị Sĩ Tom Umberg kính mời quý vị lãnh đạo cộng đồng, các cơ quan, đoàn thể, quý truyền thông báo chí và quý cư dân đến với ông và toàn thể nhân viên trong buổi họp mặt cuối năm “Holiday Open House” và quyên góp y phục làm việc “Winter Clothing Drive” sẽ được tổ chức vào ngày Thứ Năm, 12 tháng 12 năm 2019 từ 5:30 chiều đến 8 giờ tối tại văn phòng địa hạt tọa lạc trong Santa Ana Regional Transportation Center – 1000 E. Santa Ana Blvd., Santa Ana, CA 92701.
Hưởng ứng thư mời ngày 2 tháng 12 năm 2019, của Giám Đốc Hội Người Việt là cô Ngô Thị Diễm Tuyết đã mở ra cuộc họp giữa Ban Giám đốc Hội Người Việt và một số vị cao niên tại tiểu bang Illinois vào ngày 04-12-2019, tại trụ sở Hội Người Việt (HNV).
Thế giới này dường như ngày nào cũng có chuyện bất an xảy ra. Nhưng trong vô số bất an thì vẫn còn có điều bình an ở dưới trần thế này cho những người thiện tâm. Đó là sự có mặt của những vị lãnh đạo tâm linh tôn giáo đầy tình thương và bác ái.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.