Hôm nay,  

Thơ Trịnh Gia Mỹ

27/03/201900:05:00(Xem: 5561)
Trinh Gia My
Trịnh Gia Mỹ 



Khi Ở Đơn Dương


Ở đây có bóng phủ đồi
Có con suối nhỏ hát lời thương yêu
Có ngời môi mắt mỗi chiều
Có tôi xanh một tình yêu đầu đời
Có ai thắm mãi nụ cười
Mời tôi lên núi làm người có đôi

Ở đây thăm thẳm hiên đời
Mù sương quyện đất với trời dưới chân
Nghe viên sỏi lạo xạo gần
Nghe chân ai cũng tần ngần bước qua
Tình êm đậu mái hiên nhà
Ru tôi một chốn vàng hoa giữa lòng

Ở đây đời vắng tình đông
Có hồng một nụ hừng đông nở tròn
Bước len lén nhẹ vào hồn
Tim ai vừa ghé ngang hôn tôi thầm
Sớm mai tình bỗng nghìn năm
Hồn tôi ai đã vào thăm mất rồi

Ở đây mắt sáng tình ngời
Cỏ hoa êm bước bên đời có đôi
Ghé vai chia nửa mảnh đời
Nửa lo lắng, một nửa thời yêu đương
Ủ trong lối cỏ mù sương
Tim ai đã khóa con đường tôi qua

Cám ơn sương cỏ và hoa
Cám ơn ai đã cùng ta chung đường.


***

Ta Ban Ngày Chiêm Bao


Bước ra từ hư không
Mùa xuân xa xôi đó
Em đủ mọi quyền năng
Phả vào thơ hơi thở

Ký ức và sự sống
Phước, tội cùng oan khiên
Quy ước nào phán đoán
Đêm đen nào mê điên

Dòng sông lặng lờ chảy
Cũng có lúc ầm vang
Bông hoa rực rỡ sắc
Chắc gì thơm hương ngàn

Người ăn mày giữa chợ
Chắt chiu từng miếng ăn
Giữa lằn ranh no, đói
Ai đo được từ tâm

Bóng tối đêm nhòe nhoẹt
Che khuất những lọc lừa
Mùa xuân và hạ đỏ
Có người bừng tỉnh chưa?

Cơn mê mù tăm tối
Chiêm bao, chiêm bao ngày
Đi giữa cơn mộng ảo
Mê cuồng, mê cuồng say

Giữa cơn say, lúc tỉnh
Giữa ban ngày chiêm bao
Ai người mê kẻ tỉnh
Phân biệt được đâu nào

Phả vào thơ hơi thở
Ta ban ngày chiêm bao.

***

Xin Cám Ơn


Xin cám ơn hạt sương buổi sớm
Long lanh trên những ngọn cỏ hồng


Đời có những niềm vui vô hạn
Chiếu rạng ngời một cõi thinh không

Xin cám ơn vạn loài hoa nở
Cùng nhau khoe muôn sắc xinh tươi
Lung linh giữa đất trời vời vợi
Là làn môi thắm mãi nụ cười

Xin cám ơn mơn man ngọn gió
Vuốt ve trên những chiếc lá vàng
Có niềm vui reo vang mỗi sáng
Nhẹ nhàng khua dậy những âm vang

Xin cám ơn giọt mưa tháng sáu
Tưới mát lên đời vạn niềm vui
Đâu đây nghe rộn ràng tiếng hát
Giọng véo von trong trẻo rạng ngời

Xin cám ơn ánh vàng nắng ấm
Nhẩy múa trên làn suối tóc xanh
Thoáng bên mái hiên nhà ai đó
Có ngu ngơ đôi giấc mộng lành

Xin cám ơn trời xanh cao rộng
Để cánh chim xoải cánh ngút ngàn
Không gian kia chẳng gì giới hạn
Cho ta mơ làm cánh đại bàng

Xin cám ơn tay ngà lướt phím
Thánh thót vang từng chuỗi thanh âm
Con tim gõ từng hồi thánh thót
Nhịp tình xanh, nhịp gõ thành dòng

Xin cám ơn màu đen, màu trắng
Quyện vào nhau bay lượn tung tăng
Cho bão nổi, mây bay, gió thổi
Thành tình yêu với vạn quyền năng

Xin cám ơn tiếng chim ngân hót
Lẫn đâu đây trên ngọn tình xanh
Giọng líu lo thay lời chưa nói
Lời yêu thương, thôi, cứ để dành

Xin cám ơn ánh nhìn độ lượng
Sưởi ấm lòng nhau lúc xa quê
Giọt thương lóng lánh trong như ngọc
Tiếng sóng lòng bên tiếng vỗ về

Xin cám ơn người thương, người ghét
Bài học cho nhẫn nhịn, yêu thương
Dang rộng đôi tay ra ôm hết
Khác gì đâu, thương ghét, ghét thương

Có gì đâu mà thương với ghét
Gặp nhau là đủ, gặp là vui
Nhìn nhau một cái, cười một cái
Nhằm nhò gì chuyện ghét, chuyện thương

Xin cám ơn người, ta đã gặp
Thương thì vui mà ghét cũng vui.

Trịnh Gia Mỹ

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Bà Lợn (BL): Sao cậu không chọn một ông lợn để phỏng vấn mà lại chọn một kẻ chỉ biết sanh đẻ, nuôi con như tôi mà hỏi, tôi biết trả lời gì với cậu đây?! Đất nước này có những tay hoạn lợn vĩ đại và những con lợn vĩ đại không kém, sao cậu không hỏi họ?!
Miền Nam gọi heo, miền Bắc gọi lợn, heo và lợn tuy cùng một giống nhưng không chung một thể chế và cũng không chung giọng kêu. Heo kêu eng éc, lợn kêu ẹc ẹc.
Đọc Kundera, chúng ta cũng dễ dàng mắc phải ngộ nhận cho là tiểu thuyết ông chịu ảnh hưởng triết học hiện sinh. Ý tưởng phê phán nghệ thuật chẳng qua chỉ là cái gì rút ra từ các trào lưu triết học và lí thuyết bị ông đem ra phản bác gay gắt.
Tôi vẫn nhớ khúc quành thế kỉ ba mươi năm mà như một thoáng phù vân.
“Phật giáo Việt Nam và Tây Tạng đang gặp hiểm nạn!” Đó là tựa đề một phúc trình được công bố bởi Giáo sư Tenzin Dorjee, Chủ tịch Ủy Ban Hoa Kỳ về Tự Do Tôn Giáo Thế Giới (USCIRF), tại một hội nghị quan trọng đối với chính sách ngoại giao của nước Mỹ.
Tôi thường nhớ về quê cũ từ biến cố tháng tư ở quê nhà vào năm 1975, năm đó tôi phải nghỉ hè sớm vì trường nằm sau lưng Phủ Thủ tướng nên sợ Việt cộng pháo kích vào trường học.
Năm nay là Xuân Kỷ Hợi. Đã bốn mươi sáu năm từ ngày chúng tôi đi bán báo Xuân. Thời gian làm phôi phai vài chi tiết, nhưng tôi không bao giờ quên ngày đó.
Rất mực gian nan để kể lại chuyện của rất nhiều thập niên trước. Trí nhớ tôi bây giờ lúc nào cũng lãng đãng, sương mù.
Ngươi than lẻ bạn chiều xa xứ Ta sầu lạc lõng giữa quê hương
Tôi sinh ra dưới bầu trời trang hoàng với pháo bông, những vòng ánh sáng, bắn lỗ chỗ đạn pháo.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.