Hôm nay,  

Doãn Quốc Sỹ 96 Tuổi Vẫn Thơ Xuân, Chuyện Tết

22/02/201900:05:00(Xem: 5521)
DQS_Tet Quy Mao 2017
Tết Mậu Tuất, họp mặt mừng Sinh Nhật nhà văn Doãn Quốc Sỹ tại Việt Báo.


Nhà văn Doãn Quốc Sỹ sinh ngày Mùng Hai Tết Quí Hợi, nhằm ngày 17/02/1923. Từ lâu, ông đã là vị niên trưởng của văn giới Việt Nam. Năm nay, Kỷ Hợi 2019, dù đã 96 tuổi, nhà văn vẫn tiếp tục cầm bút.

Trưa ngày Mồng Một Tết Mậu Tuất (16/02/2018), tại hội trường Việt Báo, cùng lúc mừng nguyên đán, đông đảo văn hữu, thân hữu đã cùng nhau dự sinh nhật lần thứ 95 của nhà văn, nhà giáo Doãn Quốc Sỹ.

Từ xa về mừng tuổi nhà văn có Nhạc sĩ Cung Tiến về từ Minnesota; nhà báo Lê Văn về từ Houston, Nguyễn Xuân Nghĩa, Nguyễn Hoàng Dũng, Cao Minh Hưng, Kiều Chinh, Khánh Ly, Bích Liên, Ann Phong, Y Sa... Trong số các đại diện dân cử địa phương, có Chủ tịch Hội Đồng Giám Sát Quận Cam Andrew Đỗ, Thị trưởng Westminster Trí Tạ, các nghị viên Westminster và Chủ tịch Học Khu Garden Grove Nguyễn Quốc Lân.

Phần sinh hoạt được bắt đầu khi Nhã Ca đọc câu đối Phan Tấn Hải kính tặng vị niên trưởng:

"Mang gươm giới định huệ, đi cùng trời cuối đất
Phá trận tham sân si, viết để giữ ngọc gìn vàng.

Tiếp theo, Trần Dạ Từ kể về nhà văn trong tù và Bích Liên hát bài ca về tấm lòng người tù Doãn Quốc Sỹõ: Lòng ta ở với người / Người thật thà bị lừa dối / Người tín nghĩa bị bỏ rơi / Người vô tội bị săn đuổi / Người ngây thơ bị dập vùi...

Nhà văn Doãn Quốc Sỹ sinh đúng ngày Mùng Hai tết Quí Hợi, tức ngày 17 tháng 2, 1923 tại xã Hạ Yên Quyết, Hà Đông, ngoại thành Hà Nội.

Năm 1946, ông lập gia đình với bà Hồ Thị Thảo, là ái nữ của nhà thơ trào phúng Tú Mỡ Hồ Trọng Hiếu. Toàn quốc kháng chiến chống Pháp, ông từng tham gia kháng chiến nhưng kịp thời rời bỏ khi Việt Minh để lộ bộ mặt thật cộng sản. Năm 1954, ông bà di cư vào miền Nam.

Là nhà văn, từ 1955, ông chủ trương báo "Người Việt" và sau đó, cùng bạn hữu sáng lập tạp chí và nhà xuất bản Sáng Tạo. Là nhà giáo, ông đã dạy tại nhiều trường trung học và là hiệu trưởng trường Trung Học Công Lập Hà Tiên (1960-1961). Sau khi tu nghiệp tại Hoa Kỳ (1966-1968), ông tiếp tục dạy tại Đại Học Sư Phạm, Đại Học Văn Khoa và Đại Học Vạn Hạnh Sài Gòn.

Sau khi Saigon sụp đổ, cùng các văn nghệ sĩ miền Nam, ngày 4 tháng Tư 1976, ông bị bắt đi tù. Tháng Giêng 1980, ông được thả tự do nhờ sự can thiệp của nhiều tổ chức quốc tế. Vì tiếp tục viết văn và cho xuất bản tác phẩm tại hải ngoại, ông bị bắt lần thứ hai vào tháng 5 năm 1984, chỉ vài tháng trước ngày đi Úc do con gái bảo lãnh.… Ông bị kết án mười năm tù và mãn hạn tù lần thứ hai vào tháng 11,1991.

Năm 1995, ông bà và gia đình được con trai bảo lãnh sang Houston, Hoa Kỳ. Ông hiện sống tại Garden Grove, Orange County.



Mời đọc thư và thơ xuân 2019 cùng truyện Doãn Quốc Sỹ viết tại Saigon từ 1980, ngay sau khi trở về từ nhà tù lần đầu năm 1980.

Doan Quoc Si
Doãn Quốc Sỹ tại trại tù Gia Trung 1979 ký họa CHÓE.



****

Thư Mùa Xuân
Gửi Các Con Xa

- Thư gửi trưởng nữ Doãn Ngọc Thanh hiện định cư ở Úc:

Ngày 31 tháng 3, 2018,
“Đọc thư của con cùng anh Giao đi câu cá ở Cronulla, rồi lúc về nhặt một ít ốc để nấu một nồi bún ốc, làm bố nhớ đến ngày xưa bố cũng rất khoái ăn bún ốc vì nhai sụn mềm như sụn thịt heo, đồng thời cũng nhớ luôn cả thời cùng bị đày đi cải tạo với chú Từ ở Gia Lai (Kontum).

... Nếu bố nhớ không lầm thì trưởng nữ Ngọc Thanh năm nay đã 66 tuổi Nhâm Thìn. Các cụ xưa có câu ca dao:

Nam Nhâm nữ Quý thì sang,
Nhược bằng ngược lại gian nan nhiều bề.

Bố con mình ngược lại – bố Quý Hợi, con Nhâm Thìn – nên phải gian nan sống biệt xứ là đúng y chang như lời các cụ xưa đã nói.

- Thư gửi Tư Ển, Úùt trai, ngày 8 tháng 4: ông viết: “Mặc dầu tuổi bố đã 95 rồi nhưng vẫn khoẻ mạnh lắm. Hằng ngày sáng sáng bố và cô chú Phong Quý vẫn cùng đi bộ quanh vùng khoảng một giờ, vì vậy sức khoẻ của bố vẫn tốt lắm và trí tuệ sáng suốt không lẩm cẩm quên quên nhớ nhớ!”

- Và thư gửi Doãn Hương, Út gái, ngày 22 tháng 4: “Hôm nay bố cắt một đống vỏ cam cho tái sinh thành chất bón ở các gốc cây vườn nhà. Thông thường khi làm vườn như vậy, bố thường tự nhủ là mình đương dọn dẹp tạp niệm nội tâm và đồng thời hưởng niềm vui tinh thần...”

DQSy_Lam vuon
Doãn Quốc Sỹ: “Làm vườn như dọn dẹp tạp niệm nội tâm, hưởng niềm vui tinh thần.”



TRÀN ĐẦY

Lá vừa nở, lá nhìn thấy đất
Ấy cuộc đời còn mất sao đâu.
Còn còn, mất mất biển dâu,
Lòng ta thanh thản trước sau tràn đầy.

Cali, 11 V 2018

****

ĐÓA HOA TÀN

Nhìn thấy hoa tàn,
đừng vội buồn, em nhé!
Kìa thấy không,
nụ mới đã đâm chồi.

Sinh sinh, tử tử luân hồi,
Cõi đời luôn vẫn đâm chồi nở hoa.
Hãy vui với cõi ta bà,
Thân tâm an lạc, đâu cũng là... thiên thai.
Cali, 13 V 2018

****

AN NHIÊN

Một cành, hai lá
Cùng quả xinh xinh
An nhiên tự tại
Như bóng với hình
An nhiên mình lại với mình,
Cõi lòng thanh thản, cá kình gặp mưa.
Dù không kẻ đón người đưa,
Hồn nhiên mình vẫn như xưa... khác gì!

Cali 17 V 2018

****

XOAY TRÒN

Nhịp ba, nhịp ba ...
bánh xoay tròn,
Con tằm đến thác vẫn còn vương tơ.

Cali, 21 V 2018

****

TIẾC THƯƠNG

Ô kìa, xem trái trổ bông,
Ô kìa, tóc bạc theo dòng thời gian.
Đời sao lắm chuyện lầm than,
Đời sao lắm chuyện muôn vàn tiếc thương.

Cali, 01 VI 2018

****

MỘT CẢNH THIỀN

Đời sao tránh đảo điên,
Liu riu một cảnh thiền!

Cali, 8 V 2018

****

VÀ THỦ BÚT THƠ

Cửa thong dong
Ngắm nắng chiều
Doan Quoc Sy_Viet NganA

Doãn Quốc Sỹ


Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
vẫn một mình gặm nhấm thời gian có đâu tri kỷ giữa điêu tàn
Bà Lợn (BL): Sao cậu không chọn một ông lợn để phỏng vấn mà lại chọn một kẻ chỉ biết sanh đẻ, nuôi con như tôi mà hỏi, tôi biết trả lời gì với cậu đây?! Đất nước này có những tay hoạn lợn vĩ đại và những con lợn vĩ đại không kém, sao cậu không hỏi họ?!
Miền Nam gọi heo, miền Bắc gọi lợn, heo và lợn tuy cùng một giống nhưng không chung một thể chế và cũng không chung giọng kêu. Heo kêu eng éc, lợn kêu ẹc ẹc.
Đọc Kundera, chúng ta cũng dễ dàng mắc phải ngộ nhận cho là tiểu thuyết ông chịu ảnh hưởng triết học hiện sinh. Ý tưởng phê phán nghệ thuật chẳng qua chỉ là cái gì rút ra từ các trào lưu triết học và lí thuyết bị ông đem ra phản bác gay gắt.
Tôi vẫn nhớ khúc quành thế kỉ ba mươi năm mà như một thoáng phù vân.
“Phật giáo Việt Nam và Tây Tạng đang gặp hiểm nạn!” Đó là tựa đề một phúc trình được công bố bởi Giáo sư Tenzin Dorjee, Chủ tịch Ủy Ban Hoa Kỳ về Tự Do Tôn Giáo Thế Giới (USCIRF), tại một hội nghị quan trọng đối với chính sách ngoại giao của nước Mỹ.
Tôi thường nhớ về quê cũ từ biến cố tháng tư ở quê nhà vào năm 1975, năm đó tôi phải nghỉ hè sớm vì trường nằm sau lưng Phủ Thủ tướng nên sợ Việt cộng pháo kích vào trường học.
Năm nay là Xuân Kỷ Hợi. Đã bốn mươi sáu năm từ ngày chúng tôi đi bán báo Xuân. Thời gian làm phôi phai vài chi tiết, nhưng tôi không bao giờ quên ngày đó.
Rất mực gian nan để kể lại chuyện của rất nhiều thập niên trước. Trí nhớ tôi bây giờ lúc nào cũng lãng đãng, sương mù.
Ngươi than lẻ bạn chiều xa xứ Ta sầu lạc lõng giữa quê hương


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.