Hôm nay,  

Bạn và những mảnh kỷ niệm

5/19/202316:07:00(View: 4915)
Giới thiệu sách mới

Couverture lulu 2 ok22

Chúng tôi chơi với nhau từ thuở "tuổi cài trâm". Nói cho có vẻ "thơ", nhưng thực sự thời đại đó, những chiếc kẹp cài lên tóc dường như không còn thích hợp với những cô gái mười bảy, mười tám nữa. Cả hai chúng tôi chỉ điệu đàng trong những tà áo lụa. Áo được may từ những câu thơ.
    Ngoài màu vàng của hoa cúc, hay màu xanh lá sân trường trong bài thơ "Tuổi Mười Ba" của cố thi sĩ Nguyên Sa, còn thêm màu rêu đậm, rêu non trong tủ áo chỉ vì: Áo màu rêu đá tóc buông dài. (Đến Trễ Giờ, thơ Nhất Tuấn).
    Nói chi đến thơ, chúng tôi có cả áo đen trong âm nhạc. Áo đen của những "góa phụ ngây thơ" vào mùa hè đỏ lửa. Áo dài đen, giày escarpin đen gót cao, được viền một dải bạc bóng ngời trước mũi, lóng lánh dưới gấu quần sa tanh mỗi khi bước đi… Bây giờ nhắc lại, cả hai đứa cùng cười.
    Trước khi thơ được hiển hiện qua những màu áo, những câu thơ đã được nắn nót chép trong một cuốn sổ tay nhỏ xíu mà các cô nữ sinh trong lớp học ban C ngày đó hầu như cô nào cũng có trong cặp như một cuốn cẩm nang. Vài câu của tác giả này, vài câu của tác giả khác.
 
Có phải em mang trên áo bay
hai phần gió thổi, một phần mây
hay là em gói mây trong áo
rồi thở cho làn áo trắng bay.
(Tương Tư, thơ Nguyên Sa)
 
Đời sống ôi buồn như cỏ khô
này anh, em cũng tợ sương mù
khi về tay nhỏ che trời rét
nghe giá băng mòn hết tuổi thơ.
(Thanh Xuân, thơ Nhã Ca)
 
Ta ném bút dẫm sầu lên một buổi
xa vở bài, mở rộng sách ham mê
đã từng phen trèo cổng bỏ trường về
xếp đạo đức dưới bàn chân ngạo mạn.
(Khi mới Nhớn, thơ Đinh Hùng)
 
Đó là những câu thơ có thể gọi là "kinh điển" của những tâm hồn mơ mộng. Còn rất nhiều những lời thơ khác, đôi khi chẳng mang một chút tâm trạng nào của những cô học trò ngồi nắn nót ghi chép lại. Chép chỉ vì yêu!
    Yêu thơ đến thế, nhưng cái nghịch lý của tôi là không làm được một bài thơ nào, chỉ mải miết với truyện ngắn, truyện dài. Trong khi bạn Ngô Ái Loan làm khá nhiều thơ. Những bài thơ không đăng báo, làm thơ chỉ gửi lên mạng xã hội cho bạn bè thân quen đọc, đọc cho vui như lời bạn nói. Tuy nhiên tôi vẫn nghĩ, sớm muộn gì Ngô Ái Loan cũng in một tập thơ. Nhưng cuốn sách đầu tay này lại là một tập văn xuôi. Những câu chuyện được kể ra và hôm nay được bạn in thành sách không phải vì "vui" hay một ước muốn lớn lao nào khác.
    "Kể, hầu cất giữ cho con cháu về sau khi muốn tìm hiểu về người ông, người cố trong gia phả. Cho nên tôi phải ghi lại những câu chuyện về họ khi đầu óc mình vẫn còn minh mẫn". 
    Ngô Ái Loan đã bày tỏ như thế trong bài "Viết về hai đấng sinh thành".
    Nhưng những câu chuyện được Ngô Ái Loan kể ra không hẳn chỉ nói về đời sống của những người ruột thịt thân yêu cho con cháu nghe. Còn có tôi và cả bạn nữa.
    "… Khi viết lại những dòng hồi ức này, tôi muốn nói với những người mới quen: hạnh phúc của tôi bây giờ là được một người nào đó đồng điệu với tâm hồn, đọc lấy những dòng tâm sự của tôi". (Người Thím)
    Hai mươi lăm truyện trong tập sách, ngoài những mảnh đời oái oăm của thế thái nhân tình trong đời sống xã hội hiện tại. Bạn và tôi còn đọc được những câu chuyện thú vị như: Vong Hồn Trên Sông, Đứa Con Phù Thủy, Đôi Mắt Tiền Kiếp, Hẹn Hò… Những câu chuyện có tính cách hoang đường, ma mị, xảy ra ở một quận lỵ heo hút nào đó của tỉnh Quảng Trị, nơi tác giả sinh ra và đã có một thời thơ ấu êm đềm.
    Tập truyện Điệu kèn clarinet là những mảnh kỷ niệm, là hồi ức, tiếng lòng. Là những mẩu chuyện đời được góp nhặt suốt một đời dài, mà đơn thuần tác giả chỉ muốn gửi lại cho những người thân thuộc-thương yêu/tâm tình cùng tri âm đồng điệu.

 

Đặng Mai Lan

(Paris, tháng 5/ 2023)

Sách bìa cứng, có bán trên Lulu, ấn phí 25.00 Euro (US$30.76). Xin bấm vào đường dẫn sau: 

 
ĐIỆU KÈN CLARINET (lulu.com)

Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)
Tại Westminster Civic Center (Sunken Gardens) 8200 Westminster Blvd Thành phố Westminster CA 92683, ban Liên Lạc các Hội Đoàn Giới Trẻ Nam California tổ chức Tết Trung Thu năm 2023 cho các em Thiếu Nhi.
Thời gian thắm thoát trôi qua nhanh. Chuyến hành hương một tháng: Phật tích, hội thảo Phật giáo và từ thiện của Chùa Hương Sen tại ba nước Hàn Quốc, Ấn Độ và Tích Lan đã khép lại với nhiều thành tựu đáng nhớ. Thành kính tri ân Chư tôn thiền đức Tăng ni và các Phật tử đồng hương xa gần đã ủng hộ cho chương trình Bảo trợ Tăng Ni Sinh du học và Từ thiện ba nước.
Khởi viết từ năm 2013, sách Tự Điển Tiếng Việt Đổi Đời vừa hoàn tất và được Ananda Viet Foundation ở Nam California xuất bản, Amazon phát hành...
Với tư cách một công dân, nhà văn Khuất Đẩu đã, ít nhất, không hổ thẹn là một người cầm bút...
"Một Tuần Một Đời", tác phẩm thứ bảy của Đặng Mai Lan, là một truyện dài hai trăm trang. Theo lời tâm sự của tác giả, truyện được hoàn tất chỉ sau vài tháng. Tác giả đã viết như được ai cầm tay ghi lên giấy...
Cô Liudmyla Chychuk là nhạc sĩ piano người Ukraine, một nhà giáo dục danh tiếng, và là sáng lập viên của Tổ chức “Power of Art” với mục đích giới thiệu âm nhạc, văn học, nghệ thuật và văn hóa cổ truyền của Ukraine đến công chúng Ukraine và thế giới...
Bản dịch Việt ngữ dựa trên nguyên bản Anh ngữ bài điểm sách ‘Wild Dances’ puts consequences of a long-ago, faraway conflict at center (NPR May 9, 2023) của Đinh Từ Bích Thúy...
Ý nghĩa thâm nghiêm của tượng Phật đi.
Uyên Hà (Lê Đình Ba) làm thơ từ ngày đi học Trường Trung Học Trần Quý Cáp nơi phố cổ Hội An vào những năm đầu của thập niên 1960s và đợi… cho đến Hè năm 2023, ở tuổi tám mươi mới ấn hành “đứa con đầu lòng” thi phẩm Người Đứng Khóc Tay Không...


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.