Hôm nay,  

Kim Tước vẫn "Tiếng Hát Mây Cao"

17/02/202321:03:00(Xem: 7626)
Sinh hoạt nghệ thuật

Pic 2 kim tuoc .jpg

Ca sĩ Kim Tước & Vĩ cầm thủ Thu An.


Tất cả chúng tôi, một số bạn bè và thân hữu của Ca sĩ Kim Tước, liên lạc, tìm đến nhau, để cùng tổ chức một buổi ca nhạc "bỏ túi" cho bà trước khi bà rời tiểu bang California, Hoa Kỳ. Chúng tôi chỉ có vỏn vẹn hai ngày để chuẩn bị. Thư mời hoả tốc gởi đi tối Thứ Bảy, buổi trình diễn vào trưa Chủ Nhật ngày Feb, 5, 2023 tại Viện Việt Học là một quyết định rất nhanh, gọn, của Bác Sĩ Nhãn Khoa Phạm Đỗ Thiên Hương, làm người nhận kinh ngạc. Buổi họp mặt như một lời chia tay trước khi nữ danh ca Kim Tước rời Little Sài Gòn, là nơi bà rất yêu mến, để về tiểu bang khác sinh sống với con trai, vì bệnh già của bà. 


Theo lời kể của em gái bà, ca sĩ Hồng Tước, sau bao nhiêu năm bặt tiếng không còn hát, trước đó vài hôm bỗng dưng bà nổi hứng hát ca. Bệnh mất trí nhớ của bà mới đây trở nặng, lúc quên, lúc nhớ, thì hiện tại và quá khứ thường lẫn lộn, không còn phân biệt nổi nữa. Thấy bà thích hát, Hồng Tước dẫn bà đến nhà Hoài Khanh chơi để hát cho vui. Không ngờ, bà đã nổi hứng hát liên tiếp cả chục bài. Giọng ca “Sẻ Vàng Kim Tước” vẫn thánh thót, chắc khoẻ và cao vút tận mây khiến người nghe sững sờ kinh ngạc. Hồng Tước nhanh tay thu lại và gởi đến vài người bạn thân để chia sẻ. Thiên Hương nghe xong vô cùng xúc động, mà không cầm được nước mắt. Tuần tới bà sắp rời Cali không biết bao giờ mới được gặp lại, thế là cô đứng ra điều hợp, buổi họp mặt hình thành.


Cùng với sự trợ lực của phu quân là anh Ngà, Thiên Hương đã nỗ lực sắp xếp chương trình và mời được những người đã từng đệm đàn cho ca sĩ Kim Tước hát trước đây như Pianist Thụy Khanh, Guitarist Dũng và Violinist Thu An. Ngoài ra còn có hai tay đàn Guitar phụ lực là Doãn Hưng và Hoàng Hà. Ban Tam Ca Tiếng Hát Nửa Vời và Ca Sĩ Mê Linh cũng được mời đến góp tiếng hát. Bác sĩ Thiên Hương là Du Ca Trưởng của đoàn Du Ca Nam Cali, cô đã từng được vinh danh vì những nỗ lực bảo tồn di sản văn hóa Việt.


Cũng vì thời gian gấp rút và chỗ ngồi giới hạn nên số người tham dự chỉ trong vòng thân hữu nhưng lại khiến bầu không khí ấm áp và thân tình hẳn lên. Những gặp gỡ, chào hỏi, cái bắt tay, ôm choàng mừng rỡ thương yêu trong tiếng hát hết lòng của "Hát cho nhau nghe", như một chất xúc tác cho mọi người xích lại gần nhau. 


Cảm động nhất là phút NS Lê Văn Khoa và CS Kim Tước gặp nhau. Hai ánh mắt của hai nghệ sĩ cùng một thế hệ, chạm nhau mừng mừng tủi tủi. Cánh tay người nhạc sĩ 90 tuổi, tóc bạc phơ nắm lấy cánh tay người ca sĩ 85 tuổi sao đậm đà thắm thiết tình thân đến vậy. NS Lê V Khoa không nén được cảm xúc kể, "Người đầu tiên hát nhạc của tôi là Kim Tước, khi ấy KT còn trẻ lắm. Hồi đó tôi có đến nhà cô nhờ hát vì các nhạc sĩ lớn khuyên tôi nên để KT hát do chất giọng của cô phù hợp hơn cả. Khi nhận nhạc bản đầu tiên của tôi, cô cầm mà chẳng nói năng gì, không nói nhận lời mà cũng chẳng từ chối. Khi ra về lòng tôi rất băn khoăn không biết cô có chịu hát hay không, vì lối nhạc tôi viết rất khó hát, các ca sĩ thường họ ngại lắm. (Dưới sân khấu Kim Tước nói vọng lên "Vậy mà hát nhiều lắm, hát dài dài, hát gần hết nhạc của Lê Văn Khoa luôn"). Sau đó, khi nghe KT hát nhạc của tôi, tôi vui lắm, không biết để đâu cho hết."


CS Jimmy Nhựt Hà đã lên kể tóm tắt về cuộc đời ca nhạc của CS Kim Tước và anh có nhắc tới Tam Ca Mộc-Kim-Châu (Mộc Lan, Kim Tước, Châu Hà) trong  Ban Tiếng Tơ Đồng ngày xưa. Sau này ở hải ngoại, Ban tam ca Quỳnh Giao, Kim Tước, Mai Hương cũng đã tạo được tiếng vang nhiều khán thính giả hâm mộ và thương mến.


Quan khách hiện diện hôm đó có ÔB NS Lê Văn Khoa-Ngọc Hà, ÔB NS Võ Tá Hân, NV Nhã Ca, TT Kiều Chinh, CS Khánh Ly, Chủ Bút Việt Báo Nina Hoà Bình, CS Ái Phương, ÔB CS Vũ Anh, Guitarist Nguyễn Phương Thảo, CS Jimmy Nhựt Hà và nhiều khuôn mặt thân quen của Viện Việt Học, Du Ca, Các em bên Hướng Đạo đến phụ giúp cho Trưởng Thiên Hương.  


Thiên Hương đã khai mạc và giới thiệu chương trình ca nhạc. Hai bài hát "Đêm Ngắn Tình Dài, Hình Ảnh Một Đêm Trăng" đã do ban tam ca Tiếng Hát Nửa Vời với Hồng Tước, Minh Ngân, Thiên Nga trình bày. CS Kim Tước cũng được mời lên hát chung vì tất cả những bài hát được lựa chọn ngày hôm nay đều là những bài mà bà đã từng hát qua. Xen kẽ là những bài hợp ca, đồng ca được tất cả mọi người cùng góp giọng, hát cho vui, khiến bầu không khí đong đầy tình thân ấm áp. Những Mùa Hợp Tấu, Tiếng Hát Đường Xa, Ô Mê Ly, Xuân Miền Nam, Dừng Bước Giang Hồ đã khơi lại ký ức xa xưa của một thời Tiền Chiến xưa cũ. Những Hà Nội, Huế, Sài Gòn, của những con đường, bóng dáng, hàng cây, bờ hồ, người và cảnh, cuộc sống và nơi chốn là những thước phim được quay ngược, quay chậm. Âm nhạc và ca từ, giọng hát và tâm hồn hoà quyện như thực như mơ.


Khi người ca sĩ chính của buổi họp mặt cất tiếng hát một mình, lúc ấy Kim Tước mới thật sự trở về cái thủa người thiếu nữ đôi mươi của Hà Thành 5 cửa ô ngày xưa. "Tiếng thời Gian" của Lâm Tuyền được giọng hát cao vút cất lên làm ngưng đọng cả không gian và thời gian. 


Mưa rơi hiu hắt, ai sầu mùa đông.
Không gian u ám sương mờ, mờ buông.
Xa trong đêm vắng chuông buồn, buồn ngân.
Mùa đông xưa rét mướt, bến sông, ngừng chân
Chờ ai trong tê tái, lắng nghe, chuông than.
Thời gian trôi tan tác, mang theo, ngày xuân
Mưa đêm nay khóc thầm
Cuộc đời đầm ấm đã theo thời gian.


Tiếng hát của bà thanh thoát, chậm rãi trôi theo giòng nhạc trong tiếng violon nhịp nhàng như tiếng lòng nức nở của một kẻ tha phương đang dừng chân dưới mưa dầm, thầm mơ ước về một chốn dừng chân êm ấm đời mình. Những lời kể lể ấy lại ngân nga trong bài hát "Tiếng Dương Cầm" của Văn Phụng trong ký ức một đêm xuân ngất ngây. Người lữ khách lang thang trong cơn mưa phùn đi tìm kẻ yêu đàn và tình cờ sao lạc chân vào một thế giới thánh thót trong veo những giọt dương cầm xanh thẳm. Như mơ, như thơ, khán giả cũng lạc vào rừng âm thanh dìu dặt của tiếng hát con chim Sẻ Vàng đang say sưa cất cao giọng hót. 


Sau đó, là một sự sắp xếp khéo léo của chương trình để hai thế hệ khác nhau cùng hát bài hát "Đêm Màu Hồng" của Phạm Đình Chương phổ thơ Thanh Tâm Tuyền. Em Phạm Mê Linh, một ca sĩ cháu đầy tiềm năng đứng bên bà Kim Tước đầy điêu luyện, thế mà hai giọng hát cứ quyện lấy nhau như một. 


Vòng tay, vòng tay dĩ vãng.
Vòng tay, vòng tay bát ngát

Em là lá biếc, là mây cao, là tiếng hát
Sớm mai khua thức nhiều nhớ thương, nhiều nhớ thương
Em là cánh hoa, là sương khói (khói sóng) ...
Đêm màu hồng...


Kim Tước choàng chiếc khăn choàng hồng. Cái màu hồng ngày nay đưa bà về thời con gái xa xưa, cái thời của lá biếc, của hoa xuân, của sương khói. Người con gái của thế giới đêm, thế giới của đèn hoa, của tiếng hát ... của khói sóng đêm màu hồng. 


Em Phạm Mê Linh lên hát một bài đơn ca "Hương Xưa" của Cung Tiến. Giọng hát của em trong, vững vàng và cao vút. Mê Linh là Thiếu Trưởng của đoàn nữ hướng đạo Liên Đoàn Hướng Việt, Ca Trưởng phụ trách tập dợt cho ban hợp ca Ước Mơ Việt gồm 56 ca viên. Em vừa tốt nghiệp cử nhân ngành Thanh Nhạc tại Đại học Chapman (Orange, California) vào tháng 5/2022. Trong buổi Senior Recital để ra trường, Mê Linh đã trình diễn xuất sắc 12 nhạc phẩm bằng 5 thứ tiếng: Anh, Đức, Ý, Pháp, và Việt.


Ca sĩ Khánh Ly theo lời yêu cầu đã lên trình bày bài "Có Nghe Đời Nghiêng" của Trịnh Công Sơn. Ca sĩ Vũ Anh và Ngọc Hà cũng cùng góp giọng trong những bài hợp ca cùng Kim Tước. 

Thật là một buổi họp mặt ấm cúng và đầy tiếng hát và cung đàn. Mọi người ai cũng chúc cho CS Kim Tước còn hát được dài dài, và mãi mãi. 


Trịnh Thanh Thủy


Hình ảnh:


Pic  1 Thien Huong.jpg

Bác Sĩ Phạm Đỗ Thiên Hương.


pic 3 TH HT ML KT .jpg

Thiên Hương, Hồng Tước, Mê Linh, Kim Tước. 


Pic 4 KT và tam ca.jpg

 Kim Tước và Ban Tam Ca Tiếng Hát Nửa Vời.
 

Pic 5 mê linh .jpg

CS Phạm Mê Linh.


Pic 6 LVK và KT.jpg

NS Lê Văn Khoa và CS Kim Tước.


pic 7 NC KL KC KT.jpg

Nhã Ca, Khánh Ly, Kiều Chinh và Kim Tước (Từ trái sang phải).


pic 8 khanh ly hat copy.jpg

CS Khánh Ly & NS Hoàng Hà.


pic 9 .jpg

Thiên Hương và Kim Tước trong bài hát "Hết đêm nay mai sẽ hay".


pic 10 hinh lưu niem .jpg

Hình lưu niệm.


Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Vào tháng Năm vừa qua, một người đàn ông Ấn Độ đã thiệt mạng khi cố gắng chụp ảnh “tự sướng” bên cạnh một con gấu bị thương. Đây là cái chết thứ ba liên quan đến việc chụp ảnh tự sướng ở Ấn Độ kể từ tháng 12 năm ngoái. Trong hai tai nạn khác, những con voi đã đạp chết hai người trong lúc họ đang cố gắng tự chụp với chúng trong hai lần “tự sướng” riêng biệt. Vào tháng 7 năm nay, Gavin Zimmerman, một người Mỹ du lịch đến Úc, 19 tuổi, đã mất mạng vì rơi xuống vực khi anh đang tự chụp ảnh tự trên một vách đá ở New South Wales.
Chữ có hình có dạng, nhưng ý nghĩa bên trong chữ như chất lỏng. Sáng tác không chỉ đặt chữ xuống trang giấy, lên màn ảnh, trong tâm tình và ý thức nghệ thuật, mà quan trọng hơn, là làm rách chữ để chất lỏng chảy ra, thấm sâu vào giấy, vào điện tử, bốc hương lên tác giả và truyền thơm cho độc giả.Ca từ có thể không chứa chất lỏng đặc sệt như chữ trong thi ca, hoặc đậm đen trong ngôn từ triết học, nhưng chất lỏng trong ca từ rất đặc thù: có thể hát, mỹ vị hóa tứ nhạc, đồng cảm với giai điệu, và có khả năng đặc biệt nhất: đi thẳng vào lòng người. Sự phức tạp này là trở ngại lớn nhất đối với người viết ca khúc, vì nói đến ca khúc là nói đến ca từ. Một bản nhạc không thể hay, không thể đạt được giá trị, nếu có ca từ dở.
Mới đây, ở Việt Nam, mẫu giày Biti’s Hunter bloomin’ central tạo nên nhiều dư luận xoay quanh việc sử dụng vải thổ cẩm của người Chăm. Sau khi được nhiều cá nhân và tổ chức góp ý, Biti’s đã có lời xin lỗi tới công chúng và điều chỉnh nội dung truyền thông cho sản phẩm (1). Cũng gần đây, hai người mẫu Việt Nam xuất hiện trên hình ảnh với màu da nâu đậm và bị một số người đặt câu hỏi không biết có phải là “chiếm dụng văn hóa” của người Da Đen hay không (2). Từ ngữ “chiếm dụng văn hoá” hay “chiếm đoạt văn hóa” được dùng để dịch từ tiếng Anh “cultural appropriation” có vẻ đang được dùng càng ngày càng nhiều trên báo chí tại Việt Nam, và đối với tác giả bài này, đây là một điểm gây ngạc nhiên.
Trong suốt gần 4000 năm lịch sử của nước ta, bên cạnh ngày lễ Tết Nguyên Đán còn có ngày lễ hội Trung Thu dành cho các trẻ em. Lễ hội Trung Thu được cử hành hằng năm vào ngày rằm tháng Tám âm lịch. Vào ngày này, trẻ em thường nhận được quà tặng từ cha mẹ, ông bà để cử hành lễ hội Trung Thu. Phần nhiều quà tặng các em thích nhất là những lồng đèn có hình ngôi sao, cá chép, con gà trống, con thiên nga, con bướm... hay lớn hơn có hình con rồng dài, cái đầu con lân...
“Mảnh Da Vàng viết ra rồi đốt bỏ, viết đi viết lại không biết bao nhiêu lần. Viết lén lút trong trại giam Sông Măng sát biên giới Miên. Viết trong nỗi kinh hoàng ở trại tập trung Hóc Môn. Viết sau cơn sốt cuồng điên trên đồi gió hú trại tập trung Long Giao. Viết nắn nót trên những trang giấy rẻ tiền trong căn nhà tranh vách đất vùng kinh tế mới. Viết trên giường bệnh viện Bình Dương tồi tàn. Viết trong nỗi cô đơn ròng rã dưới ngọn đèn dầu le lói nơi miền quê nghèo...” (MDV, tr. 9)...
Chuyện tình Huyền Trân Công Chúa đã được nhắc tới nhiều trong dân gian Việt Nam, dưới nhiều góc độ khác nhau. Người thì ca ngợi Công Chúa đã thay mặt triều đình nhà Trần, thực hiện công tác chính trị, ngoại giao, tạo hoà bình giữa hai nước, đã thường xuyên tranh chấp lâu đời với nhau...
Vào khoảng 2 tuần lễ trước đây, ngày 30-08 dương lịch, nhằm 14 hay 15 âm lịch; ngày Vu Lan tháng 7 ta, ngày báo ân phụ mẫu, cũng là mùa xá tội vong nhân, đồng thời mùa an cư cát hạ vừa hoàn mãn, chúng tôi được đọc bài chúc thư khánh tuế của hoà thượng Thích Tuệ Sỹ đăng trên Việt Báo...
Dân ca nước ta, trong đó có môn hát chèo, được coi là rất hay và thâm thúy lắm. Để hiểu biết và thưởng thức được những nghệ thuật trình diễn và các làn điệu dân ca, chúng ta cũng phải mất nhiều công sức để tìm tòi, học hỏi...
– Nếu biển rộng như thế nào thì nỗi khổ của con người bao la như thế. – Nếu lá trên rừng nhiều như thế nào thì nỗi lo, nỗi sầu, nỗi buồn của con người nhiều như thế. – Nếu vũ trụ vô biên như thế nào thì lòng tham của con người vô bờ bến như thế...
Tầm quan trọng của diaspora hay cộng đồng người gốc Việt sống ngoài Việt Nam càng ngày càng gia tăng. Để có một cái nhìn tổng quát, có tính cách học thuật và khách quan hơn về tình hình chung của diaspora Việt cũng như các diaspora khác trên thế giới, tôi xin giới thiệu và dịch bài viết năm 2005 của Steven Vertovec, một giáo sư đại học Đức chuyên về Xã hội học và Dân tộc học. Sau đây là phần 2, tiếp theo phần 1 (kỳ trước) bàn về các ý niệm và định nghĩa của diaspora. Các điểm liên quan tới Việt Nam sẽ được người dịch ghi chú, bàn luận thêm trong phần chú thích ở cuối bài.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.