Thơ: Ngày Cha Con Ở Mỹ

29/06/200500:00:00(Xem: 9845)
Tặng tất cả các BỐ... và MẸ nữa

Bé ba tuổi
Sáng lên đồi theo bố
Thả bóng bay
Lên trời
Bay lên bay lên bay lên
Những quả bóng tuổi thơ đỏ xanh vàng trắng
Ước mơ em bay lên trong trời ngập nắng
Tâm hồn em bay cao bay cao
Vượt qua mọi lớp rào
Không cần sợi dây nào
Giữ dùm em quả bóng ước mơ
Chẳng cần sợi dây nào
Cột tâm tư em vào mặt đất
Bé ba tuổi
Cho hết thảy
Chẳng hề sợ mất

Bố đã già
Ngồi trên đồi
Cầm sợi dây
Quả bóng ước mơ của mình
Mù khuất
Nối thêm từng đoạn dây
giật giật
Ôi quả bóng nhỏ nhoi của bố
vỡ tung ở một chân trời
Bố vẫn ngồi
Chân đồi sẫm màu chiều
Ddêm đần dần khuất

Ai cũng có quả bóng của mình
Bé ba tuổi không giữ làm của riêng
Chẳng vui khi bóng còn bay
Không buồn khi bóng đã mất
Còn thả dược rất nhiều ước mơ
Ddể chân trời đầy hoa vui chân thật
Bố buồn rầu ôm sợi dây của mình
Trong niềm cô đơn
Dần dần tím ngất

pnt

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Từ hôm rã ngũ rời Long Khánh , treo mảnh tàn y lạnh với rừng
Nghe vẫn còn thương đầm thấm qúa Một dòng Hương thủy nhớ Hương giang
Quỳnh hoa âm thầm nở Bóng đêm hờ hững rơi
Gió lên, Quấn quít vòm cây
Cho ta được ở tù trong qúa khứ Để ta về ngủ dưới ngọn Chư Xang
Hai mươi năm chẳng về Nam Hải Tôi ở trời Tây nhớ cửa Đông
Khi mưa trút nỗi buồn trắng lên bầu trời rộng.
Những người tuổi trẻ tôi vừa thấy Kênh kiệu ung dung đến học đường
Tên Mông Cổ ngủ vùi trên ghế đá Chiều bên đường giục gĩa tiếng xe qua
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.