Thơ: Thương Người Phế Binh

26/05/200500:00:00(Xem: 8714)
(Viết để thương người phế binh, và cảm ơn đến những ai còn nghĩ đến người phế binh).

Tôi thấy rồi anh, lê đôi nạn gỗ
Tôi thấy rồi anh, rê chiếc xe lăn
Chinh chiến qua rồi, ai thương ai nhớ
Thân phận phế binh, một kiếp nhục nhằn

Tôi thấy rồi anh, người mất một tay
Tôi thấy rồi anh, người mất một chân
Một tay xin nhớ, ôi cuộc chiến này
Một chân xin nhớ, ai người chinh nhân

Tôi thấy rồi anh, người mất đôi tay
Tôi thấy rồi anh, người mất đôi chân
Lết lê từ đó, ngày lại qua ngày
Khổ đau từ đó, thân chẳng toàn thân

Làm trai khi đất nước đao binh
Gìn giữ quê hương phó phận mình
Người thác, cho tròn hồn lịch sử
Người còn, dù chẳng vẹn thân hình

Một thuở chiến bào bay khói lửa
Một thời oanh liệt chí hùng anh
Một phần thân thể non sông giữ
Một phế binh già nhớ tuổi xanh

Chinh chiến qua rồi ai nhớ thương
Ngày xưa vì nước gọi lên đường
Ngày nay vì nước ôm thân phận
Khắp cả miền quê đến phố phường

Phế binh, in ấn khắp gần xa
Mặt báo, cốp bi, rải mọi nhà
Còn chiếu thành phim cho rõ ảnh
Cảm ơn người nhắn gởi dùm ta.

Mặc Giang * Tháng 5-2005

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Mấy năm làm lính trên rừng Từng trông gái Thượng trần truồng tắm khe
Theo những dòng kinh dừa nước mọc Quê em nhà lá mái xiêu xiêu
Đêm qua không ngủ ta ngồi hát Bên cốc men nồng chếnh chống say
Ngọn nến này con thắp cho cha Ba mươi năm xiêu lạc quê nhà
Anh cũng biết ngày đi là mất mát Chút tình riêng gởi lại mắt sầu em
Ra đi làm chứng cho lịch sử Ra đi làm chứng cho ngày mai
Ngày xưa ấy tôi thường đi khắp xóm Ngủ lơ mơ bên gốc ổi trâm bầu
ba mươi năm, những ngày dài biệt xứ ta đến đây với nổi sầu lê thê
xin khóc giùm cho quê hương yêu dấu ba mươi năm, vẫn tang tóc nhục hèn
Gío thổi ta đi ngàn vạn dặm Bỗng dưng hào khí dậy Qui Nhơn
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.