Hôm nay,  

Vấn Đề Là...

20/10/200300:00:00(Xem: 8603)
Liên tiếp trong những ngày gần đây, chính phủ của TT Bush đã đưa ra những lời phản bác để chống lại những sự chỉ trích của báo chí cũng như của các giới chính trị, đặc biệt là đảng Dân Chủ về vấn đề Iraq. Trong khi TT Bush cho biết rằng mặc dù có nhiều khó khăn, tình hình ở Iraq đang được cải thiện dần, thì Phó TT Dick Cheney, hôm thứ sáu tuần rồi đã gay gắt chỉ trích báo chí, các đảng viên Dân Chủ và các nhà lãnh đạo ngoại quốc như TT Pháp Jacques Chirac, Tổng thư ký LHQ Kofi Annan về vấn đề chủ trương của Mỹ trong vụ đánh và chiếm đóng Iraq.
Phó TT Dick Cheney đặc biệt chỉ trích chủ trương của LHQ. Ông cho rằng việc 5 cường quốc Anh, Nga, Mỹ, Pháp và Trung Quốc trong Hội Đồng Bảo An LHQ có quyền phủ quyết là một tập tục lỗi thời, nó ngăn chận Hoa kỳ không được hành động khi nền an ninh của mình bị hăm dọa. Ông cũng cho rằng tất cả những biện pháp mà LHQ cho thi hành ở Iraq để đối phó với Saddam Hussein trong mười mấy năm qua đều thất bại.
Theo ý chúng tôi thì trong mọi chế độ dân chủ việc chỉ trích chánh quyền là một việc không thể thiếu được cũng như việc chánh quyền trả lời và giải thích chính sách của mình cho quần chúng hiểu rỏ. Trong vấn đề Iraq, một vấn đề bị chỉ trích từ trong nước cũng như ở ngoại quốc, vấn đề không phải là đã kích gay gắt những người chỉ trích mình, mà phải có những biện pháp để giải quyết các khó khăn và trở ngại của việc chiếm đóng Iraq lâu dài.

Rõ ràng là ai ai cũng thấy chính phủ Bush đang bối rối về vấn đề Iraq: LHQ không đồng ý về việc tiến đánh Iraq, các quốc gia đồng minh ở Âu châu không giúp tiền cũng như không giúp quân. Trong nước, báo chí và đảng Dân Chủ chỉ trích việc chiếm đóng lâu dài Iraq, khiến cho Hoa Kỳ phải tốn của, tốn người. Du kích chiến do người Iraq chủ trương được khối người Hồi giáo và Á Rập khuyến khích giúp đở, có thể phát triển như ở Việt Nam. Ngân sách thiếu hụt trong khi tình hình kinh tế trì trệ, số người thất nghiệp chưa bao giờ lớn như lúc này. Nhiều địa phương trong nước thiếu phương tiện để cải thiện đời sống cho người dân thì chính phủ lại bỏ ra những số tiền lớn để dân chủ hóa và tái thiết Iraq. Nội bộ chính quyền lũng cũng vì chính sách đối với Iraq: việc đề cử bà Condoleezza Rice làm trưởng Nhóm Ổn Định (Stabilization Group) ở Iraq mà không thông báo cho ông Donald Rumsfeld, bộ trưởng Quốc phòng và là người từ trước đến nay nắm toàn bộ vấn đề Iraq trong tay mình (tin nói có sự đồng ý của ông trước đây đã bị đính chánh). Việc gởi thêm một sư đoàn qua tăng cường sự chiếm đóng Iraq đòi hỏi việc gọi quân trừ bị, tạo ra một sự căng thẳng trong việc bố trí lực lượng quân sự Hoa kỳ để đối phó với các bất trắc trên thế giới..
Vấn đề của chính phủ Bush là phải giải quyết thành công các khó khăn trên chứ không phải là chỉ trích gay gắt những ai chỉ trích mình. Việc tiến đánh Iraq để loại trừ Saddam Hussein là một việc nên làm, nhưng còn việc dân chủ hóa và tái thiết Iraq là một công việc lâu dài và tốn kém cần phải có sự tiếp tay của LHQ như ở Afghanistan. Trong bất cứ chế độ dân chủ nào, sự chỉ trích dù gay gắt đến đâu, vẫn có tính cách xây dựng của nó. Vì không có chỉ trích, thì không có dân chủ đã đành rồi, nhưng không có chỉ trích thì chánh quyền cũng sẽ không thấy được các sơ hở hay lỗi lầm của mình mà sửa đổi. Chính sách hiện nay của TT Bush có quá nhiều nhược điểm - điều mà ai ai cũng thấy - nên cần có những sự chỉ trích để cho chính quyền thấy được những gì mình phải làm để cải thiện tình hình. Nếu không chấp nhận chỉ trích thì giống như chính quyền tự đào lổ chôn mình và các giới quan sát chính trị tại thủ đô Hoa thịnh đốn đều cho rằng nếu từ đây tới giữa năm 2 004, nếu tiønh hình kinh tế trong nước và tình hình Iraq không được cải thiện hay có một lối thoát hợp lý thì việc TT Bush phải nhường Tòa Bạch Ốc lại cho người khác là chuyện không thể tránh được.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Bát Nhã Tâm Kinh của Phật học có câu “Sắc tức thị không, không tức thị sắc”. Từ “sắc” trong câu kinh dùng để chỉ vật chất và những gì có hình tướng. Còn “không” là cái không bao giờ xẩy ra. Từ “không” được nhắc đến nhiều trong đạo Phật chính là “Chân Không Diệu Hữu”. Như vậy, “sắc tức thị không, không tức thị sắc” là nói đến “thật tướng” của vạn pháp và đấy chính là “vô tướng”, từ “cái không” do nhân duyên hợp lại thành “cái có”. Và, ngược lại, từ “cái có” tất yếu trở về “cái không”. Chu kỳ ấy là bất diệt, cứ tiếp nối nhau đến vô tận. Đó là cách tiếp cận theo triết học tôn giáo hay siêu hình học. Nhìn từ nhãn quan vật lý học, “cái có” có thể đến từ “cái không” được không? Theo thuyết Big Bang thì có vẻ là như thế. Vật chất tồn tại như ta nhìn thấy – hàng tỉ tỉ dải thiên hà, mỗi thiên hà có hàng tỉ tỉ ngôi sao, mỗi ngôi sao là một hệ thái dương có thể có nhiều hành tinh, mỗi hành tinh là một thế giới như quả đất chúng ta đang sinh sống – đến từ “cái không có gì”,
Nhân Lễ Tưởng Niệm Nhị vị Giáo Sư Nguyễn Ngọc Huy và Nguyễn Văn Bông được tổ chức ngày hôm nay 13/08/2023 tại Trung Tâm Sinh Hoạt Cộng Đồng tiểu bang Victoria-Úc, Ban Tổ Chức có nhờ tôi chia sẻ đề tài “Giáo sư Nguyễn Ngọc Huy nhà hoạt động chính trị chân chính”, dưới đây là một số điều tôi được biết về cuộc đời chính trị của giáo sư Nguyễn Ngọc Huy.
✱ Đs Anh/Đs Lodge: Đề xuất của Hồ Chí Minh về một hiệp định đình chiến - Nhu đã đáp lại rằng đề xuất này "không thực tế" nhưng có thể trở thành thực tế trong ba hoặc bốn tháng tới và đang được nghiên cứu. ✱ Báo Espresso, Italia: Ông Nhu sẵn lòng từ bỏ viện trợ Mỹ nếu đó là cái giá phải trả để loại bỏ sự hiện diện của người Mỹ - Nhu cho biết Việt Nam có thể tồn tại mà không cần người Mỹ - Ông Nhu phản ứng phẫn nộ khi người Mỹ muốn ông rời khỏi đất nước. ✱ Nhà báo M.West,Úc: Ông Nhu nói rằng ông muốn tất cả, lặp lại, tất cả các cố vấn Mỹ đều phải rời đi - Không có người Mỹ, chúng ta có thể thắng chiến tranh trong hai hoặc ba năm - Hiện nay trong ngoại giao Mỹ ở Việt Nam, không có đạo đức. ✱ Đại sứ Lodge: Chúng ta nên xem xét việc rút quân là một khả năng ngày càng gia tăng. Sự bắt đầu của việc rút quân có thể gây ra một cuộc đảo chính...
Một nhóm khoa học giả quốc tế đã thấy bằng chứng lâu đời nhất về cà ri bên ngoài Ấn Độ và cho thấy ý nghĩa lịch sử của hành trình mà các thành phần gia vị này đã trải qua để đến đó. Các nhà nghiên cứu từ Úc, Việt Nam và Trung Quốc đã tìm thấy món ăn này – được biết đến với hương vị cay nồng của đất, có nguồn gốc từ Nam Á và hiện đã phổ biến trên toàn cầu – có lẽ đã được đưa đến bàn ăn của người Việt Nam hơn 1800 năm trước nhờ mạng lưới thương mại hàng hải.
Ở Hoa Kỳ, khi ai đó qua đời, thường thì họ sẽ được ướp xác, đặt trong quan tài và chôn cất tại nghĩa trang (thổ táng), hoặc mang đi hỏa táng, phần tro cốt sẽ được trả lại cho gia đình, người thân. Tuy nhiên, thổ táng và hỏa táng nay đã không phải là các lựa chọn duy nhất. Ngày càng có nhiều nhà tang lễ, cả các công ty khởi nghiệp và tổ chức vô vụ lợi, cung cấp cho mọi người những nghi thức khác nhau dành cho người đã khuất. Trong tương lai, bối cảnh nghi thức tang lễ sẽ đa dạng hơn…
Đã mấy năm nay, một nhóm tên "Sinh viên tranh đấu cho được nhập học công bằng" (Students for Fair Admissions) kiện Đại Học Harvard về tình trạng mà họ cho là bất công lúc xét các ứng viên Á châu nộp đơn vào trường đại học ưu tú này của Mỹ. Nhóm này cho rằng Harvard thực hành “affirmative action” (hành động khẳng định) và "racial balancing" (quân bình chủng tộc) trong quá trình quyết định ai được nhận ai bị từ chối. Nếu không, theo họ, nếu chỉ căn cứ trên thành tích học tập (academics) tỷ lệ sinh viên Á châu được nhận sẽ là 43% tổng số, hay ít lắm 26% nếu xét thêm về hoạt động ngoại khóa, thể thao hay gia đình quen biết với trường ("legacy"); chứ không thấp như mức 18.7% như hiện nay.
Cuộc chiến trên đất nước chúng ta chấm dứt đã gần nửa thế kỷ và được gọi bằng nhiều tên khác nhau. Bài nầy xin trở lại vấn đề gọi tên cuộc chiến để hiệu đính và bổ túc thêm bài trước cách đây khá lâu của cùng người viết.
Các nhà quan sát đương thời có thể khá ngạc nhiên khi biết rằng nguồn gốc của cụm từ “affirmative action” – cụm từ chứa đầy ý nghĩa trong bối cảnh chính trị ngày nay – có vài phần bí ẩn. Nói rộng ra, Affirmative Action (tạm dịch là Chính Sách Nâng Đỡ Người Thiểu Số) đề cập đến các chính sách và thực tiễn được thiết kế để tăng cơ hội cho các nhóm người thiểu số như người da màu trong lịch sử. Trong tuần này, quyết định của Tối Cao Pháp Viện (TCPV) về chính sách “affirmative action” sẽ đem đến những thay đổi đáng kể trong tương lai tuyển sinh ở các trường đại học trên khắp Hoa Kỳ. Vào ngày 29 tháng 6, TCPV đã ra phán quyết rằng các trường cao đẳng và đại học tư thục cũng như công lập không còn được coi chủng tộc là một yếu tố xem xét trong tuyển sinh, đảo ngược tiền lệ pháp lý trong suốt 45 năm qua.
Các diễn biến cực kỳ sôi động về nội chính và bang giao quốc tế trong cuộc chiến tranh Đông Dương làm cho Hoa Kỳ thay đổi chiến luợc chống Cộng Sản từ hình thức trung dung sang ủng hộ Pháp. Vì sao Hoa Kỳ phát triển chính sách này lên cực điểm?
Nước Việt Nam được quốc tổ Hùng Vương sáng lập với quốc hiệu đầu tiên là Văn Lang. Các vị vua kế tiếp nhau đều lấy hiệu là Hùng Vương cả, chỉ phân biệt các đời vua theo con số thứ tự. Đến đời Hùng Vương thứ 18 thì một phiên thuộc là Thục Phán nổi lên đánh bại nhà vua và chiếm mất ngôi vào năm 257 trước Tây Lịch (TL). Thục Phán xưng hiệu là An Dương Vương, đổi quốc hiệu là Âu Lạc, đóng đô ở Loa Thành (Phong Khê, Phúc Yên)...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.