Hôm nay,  

Thơ Lý Kiến Trúc & Trần Văn Nam

3/19/201300:00:00(View: 7201)
tran-van-nam_1
Zen 21

Em tội nghiệp ngọn gió đa tình
hằng đêm co gối sáng tác mấy giòng tán tỉnh,
tôi sẽ viết thư tình mực xanh trên lá đỏ mùa thu.

Em vò nát trong tay
thơ không đủ nghĩa cho tim em lảo đảo,
tôi sẽ viết thư tình mực tím trên bao thuốc vụn mùa đông.

Em mỉm cười lạnh nhạt thả hồn theo mây ngàn bắt bóng
không sao … tôi sẽ viết thư tình
mực son trên giấy lụa đào pha nắng hè rừng rực.

Tôi viết cho đến khi nào số phận an bài
vào mùa rợp trời chim én
dắt em đi chào hỏi láng giềng, khoe ầm ĩ:
"người yêu của tôi đến từ hành tinh xa lắc xa lơ"
dĩ nhiên tôi nhận được đuôi mắt sao băng nguýt dài:
"Ai là người yêu của anh hồi nào!"

Cứ cho em là người yêu của tôi hồi ấy đi
Hồi ấy … tôi vẽ đường cong mĩ cảm
dấu sau làn vải mỏng hồ ly
Pha sim tim tím tô khóe mắt đưa tình
một thoáng liếc qua đời
Chẳng nề mệt nhọc,
Tôi gò lưng nấu cỏ thơm
gội mái tóc chân dài bên ao sen chiều tối.

Hồi ấy … tôi mơ được em dấu vào đôi mắt ngọc
Rừng ngọc lan thoang thoảng vỗ đêm dài
Nhưng chỉ một bước nữa thôi,
sao em không đến mà quay đi vội vã.


Gom hết thư tình đổ vào lò thiêu vũ trụ
Chừa một lá mang theo
thông điệp của ánh chiêu dương
Lá thư tình nô lệ./

Lý Kiến Trúc
tran-van-nam_2
Tiếng Vọng Về Nguồn

Trời mưa nước lũ dạt dào
Chảy ven đường phố nước vào cống sâu
Dòng xe sướt mướt dãi dầu
Ngã tư chớp ánh đèn màu đỏ xanh
Vẳng nghe cống rảnh thị thành
Tiếng mưa tìm lại khúc quành bến xưa
Phố buồn, khách lữ nghe chưa
Reo vui tiếng nước lời mưa tuần hoàn.
(Tháng 3 năm 2011)

Đồn Trú Ở Vùng Quê

Những năm thời kháng Pháp
Tôi khoảng tám tuổi thôi
Nghe người lớn kể lại
Mà cũng biết bồi hồi.

Cha kế tôi, công chức
Thời thuộc-địa, hỏa-xa
Nhà gạch khá đường bệ
Gần đồn ở ngã ba.


Đồn Pháp, chốt án ngự
Kiểm soát từng xe đò
Cấm thuốc men chuyên chở
Về Trường-Sơn, tồn kho.

Gần đồn, nên lính Pháp
Đôi lần tạt qua đây
Họ thích hai pho tượng
Trong tủ kính trưng bày.

Tượng hai thi-hào Pháp
Bằng gỗ quý bóng ngời
Rồi một hôm mất trộm
Trong lần họ ghé chơi.

Trung úy, đồn-phó Pháp
Bắt lính trả tượng về
Và tỏ ý cảm kích
Văn-hóa Pháp, vùng quê.

Mừng ảnh-hưởng Pháp-quốc?
Quý người chuộng văn chương?
Khó hiểu trung-úy Pháp
Trấn nhậm thời nhiễu nhương.

Bên Bờ Hậu Giang

Năm một chín sáu tám
Tôi ở quận Trà-Ôn
Có những khinh-tốc-đỉnh
Hải-quân Mỹ trú đồn.

Thấy một thanh niên Mỹ
Thời quân-dịch, đến đây
Trên tay cầm những sách
Thuộc văn-học phương Tây.

Mỗi ngày anh cùng bạn
Lên khinh-tốc, hành quân
Cù-Lao-Dung, Đại-Ngãi
Họ tuần-tiễu lắm lần.

B.40 thổi bật
Người xạ-thủ xuống sông
Anh trở về rớm lệ
Trên bến chiều mênh mông.

Vẫn thường lệ mê sách
Bây giờ anh đọc thơ
Có phải thơ phản-chiến?
Thơ nguyền rủa bãi bờ?

Chỉ biết anh thường ngắm
Dòng sông đêm mịt mùng
Thương người bạn trôi mất
Về phía Cù Lao Dung.
(Hai bài thơ viết tháng 9 năm 2012)

Sao Chổi Một Lần Qua

Năm tôi lên chín tuổi
Ngoại từ xa đến thăm
Một đêm ngoại gọi dậy
Coi sao chổi cuối năm.

Một vệt dài vằng vặc
Kề bốn sao sáng ngời
Nhà thờ trên núi đá
Khắc vào trời chơi vơi.

Tra cứu trong lịch sử
Biết sao chổi tên gì
Xuất hiện năm 48
Niên-ký vẫn tồn ghi.

Trùng thời kỳ nhật-thực
Nên đã mang biệt danh
Là Sao-chổi-Nhật-Thực
Loại triền miên viễn hành.

Nếu là loại quỹ-đạo
Sẽ còn dịp trở về
Nếu là loại vô tận
Đường bay vào mải mê.

Phận người với số kiếp
Một đi bất phục hồi
Ngoại tôi từ ngày mất
Cũng mãi về… xa xôi.
(Tháng 1,2012)

Trần Văn Nam

Nhấn Vào Đây Để Tải Tập Tin PDF

Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)
Nói về thơ Nguyễn Chí Thiện, thường người ta chỉ chú ý tới những ngôn từ khô khốc, lạnh lùng, đanh thép để hài tội cộng sản của ông. Điều này có thể hiểu được. Bởi vì ngay từ đầu thập niên 80,
Không có gì quý hơn sự sống. Không những các nhà đạo đức, thần học, tu hành tôn giáo nói thế mà cả các nhà khoa học cũng xác định như vậy. Điều khác biệt là các nhà bác học đặt vấn đề nặng nề phần vật lý hơn đạo lý.
“…Và bạn tôi, ông phải vẽ thôi (tôi hay kêu ông bằng tiếng kêu thân mật) khi xem bức tranh “Trên Ngọn Buồn Thánh Thót, Treo cao,” ghi tháng 5-2012 trên website của Hạnh Tuyền (người bạn đời hỗ trợ Du Tử Lê không ít về việc rẽ qua thế giới hội họa, tôi nghĩ vậy) tôi như gặp lại mối đồng cảm của sự cô đơn cùng tận, và phải chăng như tiếng hát đớn đau của Billie Holiday nghe lại những ngày này,
Người minh hoạ Việt Báo Tết Quí Tỵ, 2013 là hoạ sĩ Đinh Cường. Ông sinh năm 1939 tại Thủ Dầu Một - Việt Nam. Sống ở Huế, Đà Lạt, Sài Gòn cho đến 1989. Hiện cư ngụ tại Burke, Virginia. Hoa Kỳ. Studio: 9826 Natick Road , Burke - Virginia 22015. Phone: 703 323 5046
“Nhịp điệu uy nghi hùng dũng mà trong sáng êm dịu.”
Nguồn tin cuối cho biết họ đã tìm ra cha tôi, bằng cách đơn giản nhất là đảo nghịch tên tôi: A M A B O K C A R A B < = > B A R A C K O B A M A
Đại Hội Điện Ảnh Việt Nam Quốc Tế (Vietnamese International Film Festival – ViFF) do hai tổ chức bất vụ lợi là Hội Văn Học Nghệ Thuật Việt Mỹ (VAALA) và Hội Văn Hóa và Ngôn Ngữ (Vietnamese Language & Culture) tại đại học UCLA thực hiện cách mỗi năm một lần, kể từ năm 2003.
Người Việt từ lâu thường nói tới 4000 năm văn hiến, nhưng chỉ là truyền thuyết. Đây là lần đầu tiên, từ những xương cốt cổ, có thể mô tả thấy được nếp sống văn hiến thời ấy, dựa trên những bằng chứng và luận cứ khoa học.
Một ngày nhàn rỗi trước tuần lễ Giáng Sinh ở New York, tôi tỉnh dậy khoảng 2 giờ trưa, tôi cố thức dậy pha ly cà phê đen. Liếc qua trang bìa tờ Science Time, một phụ bản của báo New York Times, hình ảnh một cái xác chôn ở tư thế thai nhi nằm trong bào thai đập vào mắt tôi.
Mặt bàn và cả nhà đều nám bụi. Không sao. Thân thong thả lôi trong túi đồ nghề thầy thuốc ra từng món. Sau ống nghe, dụng cụ đo huyết áp, là một chai cognac.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.