Hôm nay,  

Trang Thơ Cuối Tuần

08/04/202320:03:00(Xem: 2824)

hoa dao

THY AN

 

Dù là mùa xuân trở lại

 

rồi chu kỳ thời gian

sẽ dạy chúng ta mùa đông đã tàn như thế nào

và mùa xuân đang trở lại

những tà áo trôi giạt trên đồi xanh

những mảnh đời tha thiết tìm nhau

cảm thông qua từng câu chữ

dù mỗi cô đơn vẫn là của riêng

 

em sẽ về đây lang thang như nắng

đậu trên tường hồng bắt đầu nở hoa

xa xa bên rìa thành phố

đóm lửa thắp lên soi sáng miền xa

dù là có những bóng tối miên trường vĩnh cửu

 

khung cửa sẽ chẳng bao giờ mở toang

bầu trời và bão giông sẽ không hối thúc trở về

nuôi dưỡng những nỗi niềm thầm kín

có khi thật sâu, có khi hời hợt

dù là tách cà phê vẫn nóng dưới vòm lá tối

 

nguyên sơ khu vườn trở về từ đá sỏi

làm sao chia sẻ những bí mật của thiên nhiên

thơ vẫn là ẩn ngôn thầm kín nhất

chữ sẽ chuyền tay trên cỏ cây

ánh nắng đầu mùa xuyên suốt cõi lòng

 

hân hoan theo nụ cười trong veo

choàng vai nhìn thật xa đồi núi

có khi ký ức đem về những vội vã

chìa tay hứng lấy giọt mưa ân sủng  

dù là nước của trời bắt đầu khan hiếm

 

vạt nắng khúc xạ lên những khuôn đời mẫu mực

thanh tân thuở xưa vẫn còn hương thơm

sậm màu thiên thu qua tóc và da thiếu phụ

buổi họp vui ngọt ngào nhân cảnh

gạo lúa trần gian trải mấy độ thương đau 

 

trời xanh bát ngát

chúng ta lên đường bằng hành trang thật nhẹ

một câu chào giữa ngàn hoa

trái tim mở vào biển cả bao la

 

 

Trôi theo sông

 

dòng sông chảy chậm

chở đóa hướng dương từ đồng bằng phì nhiêu

như ngực em khép hờ

vai áo mỏng buổi chiều thấy lạnh

hạt bụi lăng xăng không nhớ đường về

chạy tìm người thi sĩ

xin một câu thơ lãng mạn

 

tội lỗi muốn tỏ bày trên da thịt

bàn tay dọ dẫm những phiêu lưu mong manh

núi đồi rung động

chạm vào hoa lá trời xanh

gục đầu thỏa mãn cơn đam mê sớm tối

 

gõ bất ngờ cánh cửa tâm trí

mờ ảo như sương mưa

mái tóc và nụ cười đẹp như bình nguyên

tình yêu không sợ hãi giữa bạo lực tàn nhẫn

chảy dài theo máu và nước mắt

anh hùng ngã gục đâu đó

kiếp Ukraine nặng nợ quê hương

 

treo vào hồn mùa đông

triết lý phất phơ của những trang sức vô bổ

trăm màu sắc reo hò ngoài phố

bên cạnh những người cúi đầu ghì súng

sự sống và niềm tin gắn liền nhau

hơi thở của những hy sinh bất tận

 

nhìn nhau không nói

tiếng thở dài nằm im trong lồng ngực

nơi ngủ yên

của những bài thơ hiền

trôi theo sông

bên em

 

– thy an

 

(Cuộc chiến tàn bạo Ukraine cuối 03-2023)

 

***

 

NGUYỄN HÀN CHUNG

 

Tôi sẽ bắn vào quá khứ

     

"Nếu anh bắn quá khứ bằng súng lục

thì tương lai sẽ bắn anh bằng đại bác!" (Rasul Gamzatov)

 

Tương lai ai bắn tôi bằng đại bác

tôi chịu tan xác

không một chút than oán

nhưng bây giờ tôi phải bắn

bắn vào một loại quá khứ bằng tất cả cái gì tôi có

không có súng tôi dùng ngòi bút

vừa ngợi ca một quá khứ vừa đâm một quá khứ khác tóe máu

dòng máu độc hại lưu cữu ấy

đã phá nát hiện tại di hại tương lai

nhiều năm sau nữa

để họ thấu được quá khứ tồi tệ thế nào

Tương lai chúng tôi tệ hại bây giờ

đều là do hệ quả của một loại quá khứ

mà đã là quá khứ làm sao có thể canh cải

Tôi bắn vào quá khứ là bắn vào cái tồn tại chủ quan vào cái đuôi mọc dài vô tận xứ cái sai lạc của những người làm ra và sở hữu biến báo cái quá khứ đó trói buộc gông cùm từ hiện tại tới tương lai

Người ta thường khóc thương rủa sả căm hận cái hiện tại bởi vì quá khứ đã lẫn trốn trong những dụ ngôn trên những câu thơ, những giáo điều man trá lừa phỉnh cả hiện tại, tương lai ngây thơ và hèn nhát

người ta đã thần thánh hóa quá khứ

ai giải thiêng đều bị phỉ báng chà đạp

đều bị xem là điên cuồng ngạo mạn muốn đốt đền

Tôi không những bắn vào một loại quá khứ

tôi còn đốt chúng thành tro bụi không cho nó đi đầu thai bất cứ nơi đâu trên tam thiên đại thiên thế giới

Tôi tin rằng có nhiều người muốn bắn vào quá khứ đấy thôi

nhưng có hàng trăm lý do khiến họ dừng ngay ở vạch xuất phát

từ lâu tôi cũng là một người trong số họ

Tôi thù ghét bọn khủng bố phá hoại sự bình yên của hiện tại mà xưng mình là thần thánh phương nào

tôi không chờ đợi được nữa tôi sắp đến nơi tôi phải đến rồi

Mưa bão gió tuyết lũ lụt virus lòng tham lam không đáy của con người nhân danh thiện lương những giáo điều ràng buộc đã tàn phá cái trần gian xinh đẹp này

Nếu ai cũng không dám bắn vào quá khứ vì sợ tương lai bắn mình tan xác


Em cứ đẹp

 

Em cứ đẹp nhưng xin đừng mở sóng

đài Bê Xê, đừng viết nữa nhớ anh

đùng nói đợi trăm năm ngàn kiếp

nhiễm mấy tên văn sĩ bịa ngôn tình

 

Anh nói dóc chứ suốt đời sợ vợ

nường ly hôn là anh mất nửa nhà

nàng độc chiếm cái xe Lếch Xịt

anh cời đầu tút lại chiếc Hon Đa

 

Em cứ đẹp cho cuộc đời thụ hưởng

cần phấn son xin mết xịt cho anh

tuy đối với vợ con anh bủn xỉn

nhưng với em anh hào phóng chân tình

 

Em cứ đẹp cho tới khi nhắm mắt

đừng than van đừng chờ đợi anh về

anh biết gặp nhau người hoảng vía

là em, không phải gã ba nhe

 

Em cứ đẹp mỗi bài khoe mỗi ảnh

có cái gì trăng trắng cứ phô ra

hình em kiếm cái ngàn lây dễ ợt

đâu như anh lẹt đẹt mấy bà

 

Em cứ đẹp nhưng em đừng mở sóng

băng ép em chừ cũng đã lỗi thời

em cứ có cái gì khoe cái nấy

để làm gì mười năm nữa, tro thôi!

 

Nhắc em đẹp anh yêu em hết sẩy

nhưng có ai lại dám cãi mệnh trời

 

—Nguyễn Hàn Chung

*Phiên âm Tiếng Việt :

Bê Xê (đài BBC) ; Lết xịt (xe Lexus); mết xịt (message), ba nhe (porteur de panniers) chỉ hạng người khuân vác thậm chí ăn cắp); tút (tiếng lóng: làm mới lại); lây (like); Hon da (Xe Honda); Ép em (băng tần FM).

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Thế giới sẽ tuyệt vời hơn, nếu những cuộc chiến tranh bỗng nhiên biến mất, để rồi những bất đồng giữa người với người sẽ giảm nhiệt để chỉ còn là những cuộc phản kháng không làm hại ai. Lúc đó, bạn hãy hình dung, cõi này sẽ không cần tới súng đạn hay phi cơ, tàu chiến. Lúc đó, vũ khí phản kháng chỉ còn là thơ, tượng, hình vẽ... Người ta sẽ kể chuyện tiếu lâm, sẽ vẽ tranh hí họa... để chọc quê nhau, giễu cợt nhau. Lúc đó, những tờ giấy trắng và những bức tường sẽ là vũ khí tiềm năng, khi chúng ta viết chữ lên giấy và vẽ lên các bức tường. Đó là những bức tường biết nói. Các họa sĩ đã biến khu phố lịch sử Bo-Kaap của Cape Town thành một cuộc triển lãm nghệ thuật công cộng nhằm thể hiện tình đoàn kết với người Palestine ở Gaza. Dự án mang tên "Tranh tường cho Gaza" (Murals for Gaza) được khởi động vào tháng 12 năm 2023 bởi cư dân địa phương Obeidullah Gierdien.
Từ nhỏ, mẹ tôi đã đọc cho tôi nghe truyện Trương Chi và Mỵ Nương nên tôi biết Trương Chi thổi sáo rất hay. Lớn lên, khi học trung học đệ nhất cấp, tôi nghe được ca khúc “Trương Chi” của nhạc sĩ Văn Cao, tronng bài đó, có câu “Anh Trương Chi, tiếng hát vọng ngàn xưa còn rung…” tôi mới biết Trương Chi không thổi sáo mà hát trên sông. Vậy thì tiếng sáo hoặc tiếng ca đã làm Mỵ Nương say đắm? Văn Cao nổi bật với hai ca khúc “Thiên Thai” và “Trương Chi.” Cả hai đều được viết trong dạng truyện với kịch tính. “Trương Chi” là ca khúc có hình thức vừa, nghĩa là có chiều dài giữa ca khúc bình thường và trường ca. Tại sao có kịch tính?
Phạm Duy là một trong số nhạc sĩ đặt lời thành công từ bình dân đến cao kỳ cho ca khúc do ông sáng tác, do ông dịch hoặc viết lời cho nhạc ngoại quốc. Trình độ nghệ thuật ngôn ngữ và khả năng nhạy cảm với ngôn từ của ông có khi còn cao hơn những người làm thơ chỉ để làm thơ. Phạm Duy là người sáng tác lời hay, có ý nghĩa và quan trọng là thể hiện được cảm xúc trong giai điệu và tinh thần của ca khúc. “Nghìn Trùng Xa cách,” một ca khúc tôi cho là hoàn tất về nhạc lẫn ca từ. Có thể xác nhận, đây là một bài thơ tình đầy đủ cảm xúc và trí tuệ, được xây dựng trên ba đoạn, theo cách văn học, gọi là ba mảnh. Không theo cấu trúc của ca khúc, ví dụ như A,B,A’ mà theo tâm sự ký ức và ý nghĩ, ba mảnh rời tạo nên tổng thể.
Phế tích của ảo ảnh, nhan đề một tập thơ của nhà thơ Trịnh Y Thư, do Nhà xuất bản Văn Học Press ấn hành năm 2017 tại Hoa Kỳ. Một nhan đề chất chứa không biết mấy lớp không gian và thời gian, không biết mấy thức của cảm xúc; nó như một sợi chỉ mà khi kéo ra chỉ thấy vô tận. Điều gì làm hoang mang và quyến rũ tôi đến vậy? Chữ “Phế tích” tác giả dùng cho “Ảo ảnh” khiến cảm xúc cuốn theo chiều hút của vực thẳm, trong đó nỗi hoài niệm treo lơ lửng trên dốc thời gian, lịch sử và thân phận, như một thách thức...
Chiều thứ Bảy 23 tháng 8 sắp tới đây, chúng ta sẽ được xem màn trình diễn Hợp Xướng "Chinh Phụ Ngâm" lần đầu tiên ở Hoa Kỳ. Nhà hát Rose Center Theater chuyên dùng cho các buổi hoà nhạc hay nhạc kịch ở Quận Cam sẽ là nơi vở hợp xướng trang trọng này được diễn ra. Cùng với màn hợp xướng, Đoàn Văn Nghệ Lạc Hồng sẽ giới thiệu Chương Trình Ca Vũ Nhạc Kỷ Niệm 50 năm viễn xứ "Cánh cò xa xứ" tại đây. Rất phấn khởi với tin tức này, tôi lại có cơ duyên quen biết và tiếp xúc với Nhạc Sĩ Vũ Đình Ân, tôi tìm gặp ông để tìm hiểu thêm về vở hợp xướng "Chinh Phụ Ngâm".
TÔI LÀ AI? Dường như mãi mãi là một câu hỏi cho cuộc sống của con người tại thế. Và câu trả lời của nó, hẳn nhiên, không thể và không chỉ là một cụm từ, cho dù có thể sâu xa đến đâu. Phùng Thanh Hà, một phụ nữ tôi quen biết, tuy cùng ở một thành phố nhưng phải đánh một vòng đến Thuỵ Sĩ, qua một người bạn (đạo diễn Síu Phạm), tôi mới gặp được cô ấy. Tôi kể điều này để muốn nói rằng, tương ngộ là tuỳ duyên, không chỉ trong các mối quan hệ mà còn là những vấn đề liên quan, những cơ sự sắc tướng hoặc vô sắc tướng nơi mỗi cá nhân.
Độc giả Việt Báo hẳn đã quen với Bùi Chát – nhà thơ – qua nhiều thi phẩm đặc sắc từng đăng tải trên trang báo này suốt bao năm qua. Tuần rồi, Việt Báo vừa giới thiệu tập thơ mới Chúng Ta Đang Trôi Đi Đâu với bài viết của Nguyễn Đức Tùng. Hôm nay, mời bạn đọc gặp lại một Bùi Chát - người họa sĩ. Anh đang có cuộc triển lãm tranh mang tên “đang trôi” khai mạc từ hôm nay và kéo dài đến hết ngày 24 tháng 7, tại Sài Gòn – một dịp hiếm quý dành cho các độc giả Việt Báo hiện đang có mặt tại Tân Định.
Nay ăn nhờ ở đậu nơi đất nước người, lấy chi mà “những điều trông thấy” kiểu như ngày xưa ấy. Nhưng thấy ý kiến của “bà hàng xóm” là một giải pháp khả dĩ, tôi nghĩ phải làm sao cho ra một bài viết vui vui thích hợp với xã hội đang sống. Trăn trở mãi rồi cũng eureka. Tôi đặt cái khung cho những bài mà tôi gọi là “phiếm”. Thứ nhất, đề tài bám vào những chuyện thời sự, nhất là những chuyện có liên quan nhiều tới cộng đồng người Việt sinh sống rải rác khắp nơi trên thế giới. Thứ hai, phải viết với lối văn vui vui, tếu tếu nhưng vẫn giữ chừng mực. Thứ ba, phải có hơi hướm văn chương bằng cách dùng những giai thoại hoặc/và những chuyện thực nhưng vui khi tiếp xúc với các bạn văn.
“Sự thật bắt đầu bằng tưởng tượng.” Không phải là câu nói cao siêu rỗng, mà phải nghiền ngẫm rất lâu trong hệ lụy thăng trầm mới có thể cảm nhận. Đó là lý do người ta thường đố: sự thật ở đâu? Không ai thấy rõ sự thật nên nó trở thành phương tiện cho tôn giáo, mục đích cho khoa học, triết học, và giấc mơ cho văn chương nghệ thuật. Cũng là một thứ bình phong, mồi nhử, cạm bẫy trong đời sống thường nhật cho những người bình thường dễ tin.
Đêm 7/3/2025, trong khán phòng của Bowers Museum, một tiếng nói đậm chất “đài phát thanh” vang lên, dẫn dắt hàng trăm khán giả bên dưới bước vào đêm nhạc Mừng Sinh Nhật Khánh Ly 80 Tuổi. Một tháng sau, cũng tại Bowers Musem, người MC này bước lên sân khấu dẫn dắt những buổi hội luận về báo chí, văn học tại Hội Chợ Sách “Viet Book Fest” lần thứ 3 do Hội Văn Học và Nghệ Thuật Việt Mỹ (VAALA) tổ chức. Cô cũng là Giám Đốc Điều Hành, người lèo lái con tàu VAALA 34 năm nay.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.