Hôm nay,  

Vui Xuân Nối Bút

20/01/202300:00:00(Xem: 3832)
2tr
Nữ Sĩ Trùng Quang

XƯỚNG THƠ, MỜI HỌA

1.
Một sáng mùa Xuân ngập ánh hồng,
Một cung đàn ấm khắp Tây, Đông.
Một rừng thông điểm trời mây biếc,
Một vũng vàng tô biển nước trong.
Một khối bao la hoa lá trổ,
Một bầu bát ngát sắc hương nồng.
Một tia nắng đẹp soi muôn cõi Một chữ là mang một tấc lòng.
2.
Một thoáng đua vui bút nối vần,
Một trời Xuân đẹp nắng vàng sân.
Một trang giấy trắng mươi hàng chữ,
Một ngọn chì đen mấy đoạn văn.
Một phút tiêu dao thơ với nhạc,
Một giây phiêu lãng ảo và chân.
Một vài lơiø lãi trong khuôn sống:
"Một tiếng tri âm gọi góp phần".

Trùng Quang



Hue Thu
Huệ Thu họa thơ

1. TẠ ƠN LÒNG

Chút duyên thêm thắm, má thêm hồng
Chút lạnh pha vào gió cuối Đông
Chút nghĩa tình nồng câu sách cũ
Chút duyên nghiệp nặng mắc dòng trong
Chút thơm lại tưởng hoa vừa nở
Chút nhớ mà như rượu đã nồng
Chút kính, cầu dâng câu thượng thọ
Chút xin khép nép tạ ơn lòng

2. GẮNG GÓP PHẦN

Chút quản tình ai đã lựa vần
Chút vui hồng tía rải đầy sân
Chút mừng tuổi thọ nơi quê tạm
Chút vị lòng già giữa tiệc văn
Chút tiếc sắc vào hàng bạc tóc
Chút mừng vì chửa kẻ chồn chân
Chút mong hô lớn câu đoàn kết
Chút nghĩ vì dân gắng góp phần

Huệ Thu



Ha Thuong Nhan
Hà Thượng Nhân
 nối bút

ĐÃ NGHE CHỊ GỌI

1.
Đã nghe rực rỡ một màu hồng
Đã thấy xuân về với gió Đông
Đã hiểu duyên dày mà phận mỏng
Đã từng gạn đục lại khơi trong
Đã hay nhìn lại bàn tay trắng
Đã tưởng dâng lên chén rượu nồng
Đã rõ Chín Tư là đại thọ
Đã đành nhiều ít tự nơi lòng

2.
Đã tiếp thơ ai phải họa vần
Đã hồng đầy ngõ, cúc đầy sân
Đã nhiều phen múa trên trường bút

Đã lắm khi đùa giữa trận văn
Đã đọc cổ kim không mỏi mắt
Đã xem gai góc chẳng chồn chân
Đã nghe chị gọi là xin tới
Đã vụng về mong góp chút phần.

Hà Thượng Nhân

CaoMyNhan
Cao Mỵ Nhân hoạ thơ

MỘT CHÚT TÌNH XUÂN

1.
Một cõi càn khôn ánh sáng hồng
Một trời tâm sự tỏa hừng đông
Một trang dĩ vãng vừa rơi nhẹ
Một chuỗi tương lai mới gạn trong
Một chuyện tình thơ đang viết dở
Một đường chân lý đã hun nồng
Một ai tri kỷ nơi thiên hạ
Một ước mơ trao tận đáy lòng

2.
Một bức hoa tiên khách mở vần
Một nàng xuân nữ đợi ngoài sân
Một mầu phẩm hạnh xô hài gấm
Một nét tinh khôi nổi sóng văn
Một vẻ mơ màng tô hướng thiện
Một lời bóng bẩy vẫn là chân
Một câu thưa thốt đầy thâm ý
Một chút tình riêng cũng dự phần

Cao Mỵ Nhân

caotieu
Cao Tiêu tiếp vần

BA BÀI THƠ

1. MộNG LÒNG

Hai mái đầu xanh đẹp tuổi hồng
Năm năm chung lớp xếp hàng đông
Hai bên trai gái cùng vào lớp
Hai đứa hai bàn sát chỗ trong
Mấy lượt đón Xuân cùng áo mới
Hai nhà như ước một duyên nồng
Hai con bướm lượn vườn thơ đó
Hai áng mây phong dệt mộng lòng

2.CHợ TếT QUÊ XưA

Những sạp rau xanh, những cốm, hồng
Nhiều hàng quán tết, chợ quê đông
Dăm thầy hương lý ô che nắng
Những thúng cam sành xếp phía trong
Mấy cô thôn nữ môi trầu đỏ
Vài cụ già râu nếm rượu nồng
Bao quẻ nhân duyên thầy bói đoán
Lắm cậu chờ xem thấp thỏm lòng

3. CHUNG NHÌN MộT HưỚNG

Mấy khúc tình ca vút điệu vần
Hai hàng tùng cúc dọc theo sân
Một đàn chim sẻ bay ngoài nắng
Dăm tiếng cười vui giọng đọc văn
Hai giải thắt lưng hoa lý sẫm
Đôi hài thêu gấm dấu in chân
Hai cuộc đời chung nhìn một hướng
Hai tấm lòng son để sẵn phần

Cao Tiêu

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trời cuối đông bỗng dưng nhiều gió khiến những nhành mai đang ra lá, vội nép vào nhau, thương cảm nhìn những đóa hồng tỷ muội run rẩy, mới nở đêm qua. Dọc theo bức tường ngoài hàng hiên, những khóm trúc nhẹ nhàng lay động, trấn an bụi hoa ngâu với những đóa nhỏ li ti, rằng mặt trời đang lên, chúng ta vẫn đồng hành dù ta xanh hay vàng, dù em tươi hay héo, chỉ là ngoại hình luân chuyển mà thôi! ...
Lại một lần nữa ngày 30 tháng 4 lại về. Năm thứ 47 sau ngày miền Nam thân yêu bị cộng sản miền Bắc cưỡng chiếm, một chế độ độc ác man rợ thắng một xã hội văn minh nhân bản. Tôi viết những dòng chữ này để tưởng nhớ đến những người chưa một ngày khoác áo lính nhưng vẫn chiến đấu âm thầm nhưng kiên cường chống lại sự cai trị bất nhân của một trong những chế độ độc tài dã man nhất còn sót lại trên trái đất này: Chế độ cộng sản Việt Nam...
Chuyến đi đã thất bại ngay lúc ra quân, người từ các ghe nhỏ chưa kịp lên ghe lớn thì bị công an ập tới, một số người bị bắt, một số người chạy thoát. Anh Thi phải chi tiền nhờ người dân địa phương giúp đỡ mới thoát ra khỏi vùng sông nước chằng chịt Cần Thơ trở về Sài Gòn, anh đợi nửa đêm mới dám về nhà mình vì sợ hàng xóm phát hiện....
Trần Hoài Thư tên thật Trần Quí Sách, sinh năm 1942 tại Đà Lạt. Tuổi thơ thất lạc cha, theo mẹ sống khổ cực ở thành phố Nha Trang, có một thời gian sống trong cô nhi viện Hòn Chồng Bethlehem. Sau đoàn tụ với thân phụ mới theo học Quốc Học Huế, đại học Sài Gòn. Từ năm 1964-1966 là giáo sư trường trung học Trần Cao Vân tỉnh Quảng Tín...
giờ này ở thành phố bị vây hãm / nơi hầu hết các tòa nhà đã bị bắn phá hư hoại / từng hơi thở mệt nhọc trăn trở hòa quyện / trong bầu khí quyển cháy khét mùi bom đạn / từng giọt máu đỏ tươi tinh khôi thấm đất đen...
Nơi nào tiệc rượu?/ Nơi nào vui chơi?/ Chỉ xin một phút/ Thể hiện Tình Người...
Ôi em bé Ukraine/ Chín tuổi đời hát trong tiếng súng/ Mắt nhòa lệ nhìn đất quê hiền/ Cày xới bởi xe tăng pháo rụng...
Người bạn duy nhất của tôi là ông Stims, người hàng xóm của chúng tôi. Tôi rất thích qua chơi với ông ấy. Tôi mê những trò chơi trí tuệ mà ông ấy phát minh một cách tài tình. ..
Dù chỉ được sống trong chính quyền Việt Nam Cộng Hoà vỏn vẹn 9 năm, nhưng ký ức về khung trời tuổi thơ yên vui tươi đẹp, của Miền Nam yêu dấu vẫn sống mãi trong tâm tưởng của tôi... -- Tác giả bài tùy bút còn rất bé thơ khi biến cố 30/4/75 xảy ra, nhưng những hình ảnh thân yêu của miền Nam, đúng hơn, của vùng đất xung quanh ngôi nhà tuổi thơ của cô, vẫn hằn in trong tâm trí cho đến bây giờ, dù gần nửa thế kỷ đã trôi qua. Việt Báo trân trọng giới thiệu.
Bạn sẽ không bao giờ hạnh phúc khi bạn cứ mải mê truy tìm hạnh phúc gồm có những gì. Bạn sẽ không bao giờ có được một đời sống đích thực nếu bạn cứ tiếp tục tra vấn ý nghĩa của chính đời sống ấy. (Albert Camus). -- Hạnh phúc là mục đích của sự sống, nhưng không phải ai ai cũng cùng một quan điểm xem hạnh phúc là gì. Tác giả T. Vấn -- người đứng trụ trang mạng văn chương "T.Vấn và bạn hữu" -- cống hiến quan điểm của ông qua bài viết sau đây, trong đó ông cũng chia sẻ sự mất mát lớn lao của riêng ông, cái chết của người bạn đời. Việt Báo trân trọng giới thiệu.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.