Hôm nay,  

Những Trái Mãng Cầu Nơi Góc Phố

31/08/202115:02:00(Xem: 6335)

Mang Cau Dai

 

Dù miền Nam đã nhiều lần oằn mình trước những đổi thay dâu bể, đường Lê Thánh Tôn vẫn là nơi có vị trí giao thương đắc địa tại Sài gòn. Con phố đó là nơi tọa lạc của chợ Bến Thành, của nhiều tiệm bán trang sức, đồng hồ, mắt kiếng, các nhà hàng khách sạn lớn (v.v...) và cũng là nơi mưu sinh của nhiều người bán dạo dùng phương tiện di chuyển là những chiếc xe đạp cũ có thể bị trật xích bất cứ lúc nào. Trong những ngày này, con phố đó không còn sầm uất nữa, mọi hoạt động buôn bán phải ngưng lại vì đại dịch Covid, và sự vắng lặng đìu hiu của cả Sài gòn làm tôi nhớ đến hai người...

 

Buổi trưa trên con phố Lê Thánh Tôn ngập nắng vàng vui như Tết. Hai bên đường là cảnh buôn bán tấp nập không ngưng nghỉ. Chỉ cần đi đọc theo con đường này, rồi ngang qua chợ Bến Thành, cũng đủ cảm nhận sự phồn thịnh của Sài gòn và phần nào hiểu được vì sao miền Nam là huyết mạch kinh tế của cả nước. Lúc mua được hoa tươi để cúng, tôi nhớ thời nhỏ dại cứ muốn viện cớ này kia để né tránh khi được bà ngoại nhờ phụ giúp rửa bình hoa vào ngày rằm và mồng một hằng tháng. Bây giờ tay cầm bó lay ơn đỏ thắm thì bà ngoại chỉ còn là kỷ niệm thấp thoáng trên từng cánh hoa đang nở nụ cười an ủi. Dòng hồi tưởng của tôi tình cờ gặp gỡ hình ảnh trái mãng cầu dai trong giỏ xe trên phố.

 

Trái mãng cầu dai (mà người miền Bắc thường gọi là quả na) làm tôi càng nhớ về bà nhiều hơn vì lúc nào bà cũng chọn những trái tươi nhất để cúng Phật. Bà sắp đặt mãng cầu một cách tươm tất theo hình kim tự tháp, trang nghiêm dâng lên bàn thờ, rồi thắp nhang khấn nguyện cho con cháu được bình an. Lời khấn nguyện năm nào vẫn luôn ứng nghiệm. 

 

Tôi nhờ anh tài xế dừng xe và gọi chị bán mãng cầu để mua. Gương mặt đầm đìa mồ hôi của chị làm tôi muốn mua hết mãng cầu trong cái giỏ ọp ẹp được cột phía sau chiếc xe đạp không thể nào cũ hơn. Niềm vui bán được nhiều có lẽ đã làm chị quên đi sự mệt nhọc dưới cái nắng Sài thành. Chị tặng tôi nụ cười tươi như màu xanh non của những trái mãng cầu. Tôi không nỡ lòng trả giá và cũng không trả lời được câu hỏi của người bạn đi cùng: "Mua gì mà nhiều vậy, trời nóng mãng cầu mau chín, làm sao ăn hết được!?"

 

Đang loay hoay trả tiền thật nhanh vì biết những người bán dạo không được dừng ở khu vực xe cộ qua lại, tôi nghe tiếng gọi thật lớn từ xa của một chị khác cũng bán mãng cầu được chở trên chiếc xe đạp cũ: "Anh ơi, mua giúp em..." Khi chị ấy đạp xe đến góc đường nơi ba người chúng tôi đang đứng, tiếng thở hổn hển cùng gương mặt sạm nắng của chị ấy làm tôi cảm thấy áy náy vì không thể mua thêm. "Chị ơi, em đã mua nhiều quá rồi!", tôi chỉ kịp nói đến đó thì chị ấy bật khóc. Những giọt nước mắt không nức nở mà chỉ lặng lẽ chảy xuôi trên gò má gầy gò của chị. Tôi lật đật nói như để trấn an chị: "Chị đừng khóc, em mua, em mua..."

 

Cảm giác hụt hẫng của chị ấy khi biết không bán được mãng cầu cho người khách phương xa làm tôi cảm thấy mình có lỗi vì đã vội vội vàng vàng từ chối tiếng gọi mưu sinh của chị. Tôi không còn háo hức sẽ được ăn trái mãng cầu, không còn hào hứng nhìn hai bên phố Lê Thánh Tôn qua cửa kiếng xe. Ở Sài gòn bây giờ không có nơi nào bán hoa lay ơn Đà Lạt đẹp hơn và tươi hơn như ở chợ Bến Thành, và cũng không có nơi nào có thể nhìn rõ hơn sự chênh lệch quá xa giữa ấm no và khốn khó như ở phố Lê Thánh Tôn.

 

Trên chuyến bay về lại Mỹ, tôi vẫn không thể quên được gương mặt đầm đìa mồ hôi của hai chị bán mãng cầu trên xe đạp. Thi thoảng khi nghĩ về hai chị và nghĩ về những người buôn thúng bán bưng khác ở Sài gòn, tôi cố gắng tiêu xài đúng mức như là cách tập nhận thức và tập thực hành sự biết ơn với cuộc sống đủ đầy mà mình có được.

 

Giờ đây, khi Sài gòn đang bị đại dịch Covid vây hãm, tôi lại nhớ hai chị bán mãng cầu trên con phố Lê Thánh Tôn ngày nào. Không biết giờ này hai chị ra sao khi những con đường tất bật mưu sinh của Sài gòn phải im lặng, và cả những giọt mồ hôi lam lũ cũng không thể rơi xuống lòng đường. Xin thêm những lời nguyện cầu cho Sài gòn, xin thêm bình an cho tất cả mọi người đang âu lo vì dịch bệnh, và xin thêm những chia ngọt sẻ bùi với quê hương...

 

Tâm Nguyên

(Hoa Kỳ, tháng 8 năm 2021)

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tổng thư ký Liên hợp quốc Antonio Guterres kêu gọi các quốc gia phát triển "tăng gấp đôi nguồn tài chính thích ứng lên ít nhất 40 tỷ đô la một năm vào năm 2025" để bảo vệ những nhóm dân số dễ bị tổn thương khỏi cuộc khủng hoảng khí hậu.
Chính phủ Trung Quốc đã phản ứng lại những nỗ lực mới của các đảng viên Cộng hòa tại Hạ viện Hoa Kỳ nhằm thu hồi Quy chế Quan hệ Thương mại Bình thường Vĩnh viễn (PNTR) của Trung Quốc, cảnh báo rằng những động thái như vậy có thể gây tổn hại đến sự ổn định kinh tế toàn cầu.
Nga đang huấn luyện lính đánh thuê để chiến đấu chống lại Ukraine tại bãi tập Kazachiy ở Crimea, vùng đất Ukraine mà Nga chiếm đóng từ 2014, theo phong trào du kích Atesh đưa tin vào Chủ Nhật, ngày 10 tháng 11.
Taiwan Semiconductor Manufacturing Company Limited (TSMC) đã thông báo với các đối tác tại Trung Quốc rằng họ sẽ ngừng sản xuất các chất bán dẫn tiên tiến nhất chạy bằng trí tuệ nhân tạo (AI) để phù hợp với các chính sách mới của Hoa Kỳ đối với ngành chip của Bắc Kinh, theo tờ Financial Times (FT) đưa tin vào thứ Sáu.
Tổng Thống thứ 47 của Hoa Kỳ sẽ là Donald Trump. Ứng cử viên đảng Cộng hòa Donald Trump đã chính thức được tuyên bố là người chiến thắng trong cuộc bầu cử tổng thống Hoa Kỳ, với Fox News, CNN và Associated Press xác nhận.
Thế là người bạn từ thuở thiếu thời của tôi, anh Vũ Bình Nghi đã bỏ tôi mà đi, sau 83 năm sống trên cõi đời. Chúng tôi cùng từ miền Bắc di cư vào Nam năm 1954
Hàng triệu người Mỹ đã bắt đầu bỏ phiếu trong cuộc bầu cử tổng thống khi các điểm bỏ phiếu mở cửa trên khắp Bờ Biển Phía Đông Hoa Kỳ vào sáng thứ Ba 5/11/2024. Bỏ phiếu bắt đầu từ sáng Thứ Ba tại Connecticut, New Jersey, New York, New Hampshire, Virginia và một số khu vực của Indiana và Kentucky nằm ở múi giờ phía đông
Thị trấn Geary, Oklahoma, đã mất toàn bộ lực lượng cảnh sát và hai phần ba hội đồng thành phố vào cùng ngày tuần trước. Cảnh sát trưởng thành phố và cả bốn cảnh sát tuần tra đã từ chức hôm thứ năm, tờ Oklahoman đưa tin. Họ đã nộp phù hiệu mà không đưa ra lời giải thích cho sự ra đi của mình, tờ KOCO đưa tin. Hai trong số ba thành viên hội đồng của thành phố đã từ chức vào cùng ngày và cũng không đưa ra lời giải thích nào về lý


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.