Hôm nay,  

Những Trái Mãng Cầu Nơi Góc Phố

8/31/202115:02:00(View: 6332)

Mang Cau Dai

 

Dù miền Nam đã nhiều lần oằn mình trước những đổi thay dâu bể, đường Lê Thánh Tôn vẫn là nơi có vị trí giao thương đắc địa tại Sài gòn. Con phố đó là nơi tọa lạc của chợ Bến Thành, của nhiều tiệm bán trang sức, đồng hồ, mắt kiếng, các nhà hàng khách sạn lớn (v.v...) và cũng là nơi mưu sinh của nhiều người bán dạo dùng phương tiện di chuyển là những chiếc xe đạp cũ có thể bị trật xích bất cứ lúc nào. Trong những ngày này, con phố đó không còn sầm uất nữa, mọi hoạt động buôn bán phải ngưng lại vì đại dịch Covid, và sự vắng lặng đìu hiu của cả Sài gòn làm tôi nhớ đến hai người...

 

Buổi trưa trên con phố Lê Thánh Tôn ngập nắng vàng vui như Tết. Hai bên đường là cảnh buôn bán tấp nập không ngưng nghỉ. Chỉ cần đi đọc theo con đường này, rồi ngang qua chợ Bến Thành, cũng đủ cảm nhận sự phồn thịnh của Sài gòn và phần nào hiểu được vì sao miền Nam là huyết mạch kinh tế của cả nước. Lúc mua được hoa tươi để cúng, tôi nhớ thời nhỏ dại cứ muốn viện cớ này kia để né tránh khi được bà ngoại nhờ phụ giúp rửa bình hoa vào ngày rằm và mồng một hằng tháng. Bây giờ tay cầm bó lay ơn đỏ thắm thì bà ngoại chỉ còn là kỷ niệm thấp thoáng trên từng cánh hoa đang nở nụ cười an ủi. Dòng hồi tưởng của tôi tình cờ gặp gỡ hình ảnh trái mãng cầu dai trong giỏ xe trên phố.

 

Trái mãng cầu dai (mà người miền Bắc thường gọi là quả na) làm tôi càng nhớ về bà nhiều hơn vì lúc nào bà cũng chọn những trái tươi nhất để cúng Phật. Bà sắp đặt mãng cầu một cách tươm tất theo hình kim tự tháp, trang nghiêm dâng lên bàn thờ, rồi thắp nhang khấn nguyện cho con cháu được bình an. Lời khấn nguyện năm nào vẫn luôn ứng nghiệm. 

 

Tôi nhờ anh tài xế dừng xe và gọi chị bán mãng cầu để mua. Gương mặt đầm đìa mồ hôi của chị làm tôi muốn mua hết mãng cầu trong cái giỏ ọp ẹp được cột phía sau chiếc xe đạp không thể nào cũ hơn. Niềm vui bán được nhiều có lẽ đã làm chị quên đi sự mệt nhọc dưới cái nắng Sài thành. Chị tặng tôi nụ cười tươi như màu xanh non của những trái mãng cầu. Tôi không nỡ lòng trả giá và cũng không trả lời được câu hỏi của người bạn đi cùng: "Mua gì mà nhiều vậy, trời nóng mãng cầu mau chín, làm sao ăn hết được!?"

 

Đang loay hoay trả tiền thật nhanh vì biết những người bán dạo không được dừng ở khu vực xe cộ qua lại, tôi nghe tiếng gọi thật lớn từ xa của một chị khác cũng bán mãng cầu được chở trên chiếc xe đạp cũ: "Anh ơi, mua giúp em..." Khi chị ấy đạp xe đến góc đường nơi ba người chúng tôi đang đứng, tiếng thở hổn hển cùng gương mặt sạm nắng của chị ấy làm tôi cảm thấy áy náy vì không thể mua thêm. "Chị ơi, em đã mua nhiều quá rồi!", tôi chỉ kịp nói đến đó thì chị ấy bật khóc. Những giọt nước mắt không nức nở mà chỉ lặng lẽ chảy xuôi trên gò má gầy gò của chị. Tôi lật đật nói như để trấn an chị: "Chị đừng khóc, em mua, em mua..."

 

Cảm giác hụt hẫng của chị ấy khi biết không bán được mãng cầu cho người khách phương xa làm tôi cảm thấy mình có lỗi vì đã vội vội vàng vàng từ chối tiếng gọi mưu sinh của chị. Tôi không còn háo hức sẽ được ăn trái mãng cầu, không còn hào hứng nhìn hai bên phố Lê Thánh Tôn qua cửa kiếng xe. Ở Sài gòn bây giờ không có nơi nào bán hoa lay ơn Đà Lạt đẹp hơn và tươi hơn như ở chợ Bến Thành, và cũng không có nơi nào có thể nhìn rõ hơn sự chênh lệch quá xa giữa ấm no và khốn khó như ở phố Lê Thánh Tôn.

 

Trên chuyến bay về lại Mỹ, tôi vẫn không thể quên được gương mặt đầm đìa mồ hôi của hai chị bán mãng cầu trên xe đạp. Thi thoảng khi nghĩ về hai chị và nghĩ về những người buôn thúng bán bưng khác ở Sài gòn, tôi cố gắng tiêu xài đúng mức như là cách tập nhận thức và tập thực hành sự biết ơn với cuộc sống đủ đầy mà mình có được.

 

Giờ đây, khi Sài gòn đang bị đại dịch Covid vây hãm, tôi lại nhớ hai chị bán mãng cầu trên con phố Lê Thánh Tôn ngày nào. Không biết giờ này hai chị ra sao khi những con đường tất bật mưu sinh của Sài gòn phải im lặng, và cả những giọt mồ hôi lam lũ cũng không thể rơi xuống lòng đường. Xin thêm những lời nguyện cầu cho Sài gòn, xin thêm bình an cho tất cả mọi người đang âu lo vì dịch bệnh, và xin thêm những chia ngọt sẻ bùi với quê hương...

 

Tâm Nguyên

(Hoa Kỳ, tháng 8 năm 2021)

 

Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)
Các nhà sư ở Kosambi đã chia thành hai nhóm. Một nhóm theo vị thầy về Luật và nhóm kia theo vị thầy về Pháp và họ thường tranh cãi nhau. Ngay cả Đức Phật cũng không thể ngăn họ tranh cãi. Do vậy, Đức Phật đã rời bỏ họ và dành mùa an cư trong mùa mưa, vào một mình trong Rừng Rakkhita gần rừng Palileyyaka. Ở đó, con voi Palileyya đã theo hầu Đức Phật.
Căng thẳng gia tăng giữa Philippines và Trung Quốc đã đặt ra câu hỏi liệu Hoa Kỳ có sẵn sàng bảo vệ đồng minh của mình trước sự xâm lược của Trung Quốc hay không, đặc biệt là ở các vùng lãnh thổ tranh chấp ở Thái Bình Dương.
Họa sĩ tự tìm đường đi vào nghề vẽ hơn 50 năm, với kết quả sản xuất ra 1.500 tác phẩm, trải qua hơn 20 lần triển lãm cá nhân và 40 lần tham gia triển lãm cùng các đồng nghiệp. Tác phẩm của ông đắt khách và thường được định giá cao, nhưng phần lớn tài chánh được dùng để trao tặng từ thiện.
Có ít nhất 16 người đã được xác nhận đã tử vong ở Florida sau cơn bão, trong đó có ít nhất năm người do lốc xoáy ở Quận St. Lucie. Cơn bão đã đổ rất nhiều mưa xuống một số khu vực của Vịnh Tampa đến mức được coi là sự kiện mưa lớn nhất trong 1.000 năm.
Lạm phát hàng năm tại Hoa Kỳ chỉ còn 2,4% vào tháng 9, giảm so với con số 2,5% của tháng 8, Cục Thống kê Lao động tiết lộ trong báo cáo hôm thứ Năm. So với tháng trước, Chỉ số giá tiêu dùng (CPI) tăng 0,2%.
Cách đây khoảng 5 năm tôi có đọc một tin tức đăng trên báo chí cho biết một vụ án án oan trái tại tiểu bang Arizona, mà nạn nhân được bồi thường gần một chục triệu Mỹ kim và mới đây nhất tại Chicago cũng có một tù nhân tên Brown bị lãnh án oan trái được lãnh tiền bồi thường 50 triệu Mỹ kim vì đương sự đã bị nhốt trong tù 40 năm.
Công ty Baidu Inc. đang cân nhắc mở rộng đơn vị robotaxi có tên là Apollo Go của mình ra thị trường toàn cầu trong tương lai gần, theo CNBC đưa tin hôm nay, thứ Tư 9/10/2024, trích dẫn nguồn tin. Hiện tại, vẫn chưa rõ khu vực chính xác mà công ty sẽ mở rộng và thời điểm mở rộng.
Hôm nay, gia đình chúng tôi nhận được hồ sơ bầu cử bằng thư. Chuyện bầu cử năm nay xem ra cực kỳ quan trọng, đặc biệt là chức vụ tổng thống. Không quan tâm thì thôi, nếu quan tâm mà lại nhiệt thành với một phía thì rất mệt.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.