Hôm nay,  

Thư Gửi Bà Dì

09/01/200600:00:00(Xem: 3344)
tn_01092006_2

BÉ VIẾT VĂN VIỆT/ BÀI DỰ THI SỐ 233:

Benjamin Quốc Nam (ảnh), mong mãi mới lên được 7 tuổi và viết tiếng Việt khá hơn để góp bài thi với các bạn đây. Bé Benjamin đang học lớp 2 tại trường Carrillo, viết bài:

Hôm nay con viết thư thăm Bà vì con nghe mẹ con nói Bà bệnh rất nặng. Con rất buồn và nhớ Bà thật nhiều.

Bà ơi! Con muốn bà không bị bệnh trong cuộc đời nầy. Dù Bà ở Florida, xa con nhiều lắm nhưng con lúc nào cũng nhớ Bà, thương bà. Và bây giờ càng thương nhiều nhất trong lúc Bà bị bịnh, Bà phải nằm trong ICU.

Từ bên Cali, con muốn Bà mau khỏi bệnh để về nhà và con được nói chuyện với Bà trong điện thoại. Con cũng mong muốn bác sĩ chữa được bệnh của Bà mà bà đang mang trong người Bà. Con thương Bà vì Bà ở nơi xa mà con chưa đến được để thăm Bà và kể cho Bà nghe về chuyện học hành của con. Vì lúc trước trong điện thoại lúc nào Bà cũng nói: Con ngoan và học giỏi là Bà vui nhứt rồi.

Con khoe với Bà là con vừa được hai bằng khen của ba tháng đầu năm: thứ nhất là “Accelerated Reader Award”, con phải đoạt điểm từ 85% đến 100%, con phải đọc nhiều sách, đọc cuốn nào xong là phải test cuốn đó trên computer, tổng cộng số sách con đọc là bốn mươi quyển với trình độ 3.6. Với kết quả nầy con đã được ăn trưa với bà Hiệu Trưởng. Thứ hai là Achivement Award về “Best Effort in Questionning”, con được bằng khen là vì con đã trả lời được những câu hỏi khó trong lớp.

Thưa Bà, con kể chuyện cho Bà nghe Bà có vui không" Mẹ con nói, kể chuyện cho Bà vui còn phải cầu nguyện nữa. Bà ơi, con đã chắp tay, cúi đầu xin Chư Phật phù hộ cho Bà dì, thương Bà thật nhiều mà cho bà khỏi bịnh. Con ước mong Bà thật khỏe để sống lâu với con, con sẽ cố gắng ngoan, cố gắng học để khoe thật nhiều bằng khen với Bà cho Bà vui mãi.

Con phải đi xin Phật nữa đây. Cầu xin cho Bà mau lành bệnh để ăn ngon, ngủ khỏe.

Con kính chào Bà và hẹn Bà thư sau.

Kính thư,

Benjamin Quốc Nam

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tuần trước cô giáo lớp Một về Việt Nam 3 tuần, tôi được “chỉ định” dạy thay vì tôi đã từng dạy lớp Một nhiều năm. Lớp tôi phụ trách được chi Trung Tâm Trưởng thế chỗ.
Joey Brown có 2 anh chị lớn 18 và 20 tuổi. Em đang học lớp Mẫu Giáo trường Montessori, thành phố Dana Point. Em rất thích thể thao, thích chơi bóng rổ, bóng bầu dục và bóng chày.
Ngày xưa rất xưa, tại một làng nhỏ hẻo lánh trong một vùng núi nước Nhật có một đôi vợ chồng nghèo khổ nhưng hiền lành. Hàng ngày, ông lão cùng với chú chó trắng ra đồng,
Ngày xưa rất xưa, tại một làng nhỏ hẻo lánh trong một vùng núi nước Nhật có một đôi vợ chồng nghèo khổ nhưng hiền lành. Hàng ngày, ông lão cùng với chú chó trắng ra đồng,
Gia đình của em có ông bà nội, ba mẹ của em và anh Hai của em, anh em với em. Cọng lại là có 7 người. Cũng nhiều người, mà em rớt (rất) là thít (thích) buổi tối, vui nhiều lắm.
Gia đình của em có ông bà nội, ba mẹ của em và anh Hai của em, anh em với em. Cọng lại là có 7 người. Cũng nhiều người, mà em rớt (rất) là thít (thích) buổi tối, vui nhiều lắm.
Mới đó mà mấy năm học của các bạn đã qua mau chóng, và cuối tháng này, BN mừng một số các bạn ra trường.
Có một người chủ trại cừu, chỉ cho chú bé chăn cừu thả cừu gần một khu rừng rậm cách làng không xa lắm. Được ít lâu, chú chăn cừu cảm thấy nhàm chắn công việc của mình.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.