Hôm nay,  

Mỹ Lan & Các Bạn

26/10/200200:00:00(Xem: 2837)
. Chị Mỹ Lan ơi!
Tuổi dậy thì bắt đầu từ bao giờ hả chị" Năm nay em đã 12, em thấy cơ thể em thay đổi nhiều lắm và tính tình cũng thay đổi nữa. Như vậy, em đã tới tuổi dậy thì chưa há chị Mỹ Lan" ( Bích Trâm, Santa Ana)
. Bích Trâm mến,
Ở các nước Tây Phương, con gái dậy thì rất sớm, có em lên 10 đã có kinh nguyệt, còn thường thì từ 12 tới 18 tuổi. Nghĩa là các bạn gái thiếu nhi được chuyển tiếp từ tuổi nhi đồng đến tuổi thành niên. Tuổi dậy thì của nam nữ khác nhau, thông thường con gái sớm hơn con trai chừng 1, 2 năm, ngoài ra, còn do ảnh hưởng của môi trường sống, dinh dưỡng, tinh thần, trong đó, dinh dưỡng là quan trọng nhất. Sự phát triển này làm cho sinh lý thay đổi, chiều cao, cân nặng đều tăng nhanh chóng. Các bộ phận tim phổi, nội tạng được hoàn chỉnh hơn. Do sự thay đổi đột ngột, thiếu hiểu biết và chuẩn bị, bạn thường cảm thấy khó chịu đựng nổi, do đó ảnh hưởng luôn tới tâm lý. Bích Trâm ơi! Mẹ chị nói trong đời người tuổi dậy thì là quan trọng và quí báu nhất, các bạn nam hay nữ cần nắm vững những thay đổi của bản thân. Phải chú trọng về mặt tâm lý cũng như dinh dưỡng, phải vận động thân thể để tăng trưởng chiều cao và nhất là phải được hướng dẫn thật kỹ càng mới có thể bước qua những khó khăn trên đường bước tới tuổi trưởng thành, vì thời kỳ này, các bạn vì còn thiếu kinh nghiệm, dễ bị môi trường xung quanh ảnh hưởng. Bích Trâm hỏi khó quá, Mỹ Lan phải cầu cứu tới Mẹ mới trả lời cho Bích Trâm được chừng này đó.
………………………………………………………………………………………………

BÉ VIẾT VĂN VIỆT/ BÀI DỰ THI SỐ 58
ĐÁ BANH


Lúc đầu, em ghét nhất là đá banh. Sao không cho một người một trái bánh để đá cho đã, mà phải giành nhau một trái, chạy hụt hơi, thấy người ta đá banh mà em cũng thấy mệt!
Nhưng bạn em là Jimmy, người da đen, cùng tuổi với em mà cao hơn em nửa cái đầu. Jimmy đã học giỏi mà đá banh cũng giỏi luôn. Bạn được nhà trường tuyển chọn để đi dự thi đá với các đội banh trường khác. Jimmy nhất định rủ em cùng đi, nói thì đi coi chơi cho vui thôi. Ừ đi thì đi, nhưng biểu em tập đá banh thì đừng hòng, trời nắng chang chang như vậy, ra sân để giành nhau trái banh làm gì chớ.
Ngồi coi mà em sụp cái mủ xuống che mắt, lim dim ngủ. Nhưng ngủ gì được, mấy thằng bạn bên cạnh em la như cháy nhà, còn nhảy cỡn lên: Jimmy, Jimmy, Jimmy! Nghe kêu tên bạn, tò mò em mở mắt ra nhìn, thấy Jimmy chạy trên sân cỏ, giành trái banh, rồi đá, rồi lừa banh, em hồi hộp quá. Trái banh đá tới…thằng giữ gôn bắt được. Hết hồn, hắn nằm lăn ra cỏ ôm chặt trái banh.
“Jimmy! Jimmy! Jimmy!”
Trái banh đâu có vô lưới mà đám bạn bên cạnh em vẫn reo hò, la hét tới khản tiếng làm em hồi hộp theo. Rồi từ một vài trái banh đá hụt, từ một trái banh lọt lưới, em cũng bị khích động theo các bạn, vỗ tay, la ó rầm trời.
Bây giờ thì em hiểu tại sao Jimmy cùng tuổi mà cao hơn em, khỏe hơn em rồi. Đó là nhờ thân thể được luyện tập bằng môn đá bóng.
Từ bữa đó em theo Jimmy tập đá bóng. Em đã thay đổi ý nghĩ rồi, cho mỗi người một trái banh để đá thì đâu có gì là vui, giành nhau một trái banh mà đá vô lưới được mới là niềm vui lớn cho cả đội, cả trường. Chỉ theo Jimmy có nửa năm mà em cũng đã cao gần bằng Jimmy rồi. Hoan hô môn đá bóng!
Danny Phương

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tóm tắt: Xưa có một bà hoàng hậu già, vốn là phù thủy, sinh được một cô công chúa nhan sắc tuyệt trần. Mụ phù thủy có lệnh ai muốn cầu hôn con gái phải trả lời được các câu hỏi của mụ, bằng không thì phải chết, vì vậy mà nhiều người đã bị rơi đầu. Có một vị hoàng tử nọ si mê cô gái, ốm tương tư ba năm, vua cha phải cho hoàng tử đi cầu hôn. Dọc đường hoàng tử kết nạp sáu người kỳ dị đem theo.
Chuyện một cô giáo dạy trường tiểu học Long An phạt học sinh vi phạm kỷ luật bằng hình thức quỳ gối. Sau đó, nại lý do là học sinh này sợ hãi, không đến lớp học làm phụ huynh của em nổi giận. Họ đã kéo tới trường để hạch hỏi tội cô giáo.
Một lần cô nướng bánh pumkin cho chúng em ăn và cô giai (giải) thích về trái pumkin. Em còn nhớ vào ngày cuối năm học cô cho chúng em ăn cà rem và cô còn mua pizza cho tất cả lớp cùng ăn. Một lý do khác em thích cô là cô rất rất vui vẽ (vẻ) với mọi người. Có lần cô mua bông bóng xà phòng cho chúng em thổi và đặt tên bông bóng.
Các bạn thân mến, Chị Tường Chinh vẫn còn viết về bài bệnh tự kỷ. Những kỳ trước, Tương Chinh phân tích rất kỷ về bệnh tự kỷ và những trẻ mắc bệnh, những dấu hiệu để phân biệt các em không bình thường vì bệnh. Nhưng ít ai hiểu được nguyên nhân nào thường làm người mẹ sinh ra những đứa con mắc bệnh này.
Tóm tắt: Xưa có một bà hoàng hậu già, vốn là một phù thủy, sinh được người con gái rất xinh đẹp. Mụ phù thủy có lệnh ai trả lời được câu hỏi của mụ mới gả con gái cho, vì vậy có nhiều người bị rơi đầu. Có một vị hoàng tử nọ si mê cô gái, đã ốm tương tư ba năm. Cuối cùng vua phải cho hoàng tử đi cầu hôn. Dọc đường hoàng tử gặp và kết nạp ba người kỳ dị, một có cái bụng cao như ngọn núi, một anh chàng áp tai xuống đất thì xa đến mấy cũng nghe được và anh chàng thứ ba có đôi mắt sáng đến nổi nhìn vào vật gì thì vật đó nổ tung...
Hai người Việt cùng hợp tác với nhau qua một truyện bằng tranh , mang tên là “A Different Pond” vừa đoạt giải thưởng Caldecott Medal Honor dành cho thiếu nhi trong tháng Hai vừa qua. Anh Bảo Phi, sinh năm 1975, lớn lên cùng gia đình ở Minnesota, anh là một nhà thơ viết tiếng Anh.
Đến hôm nay, Tết đã qua lâu rồi, Nhưn (Nhưng) đứa em trai của em cả ngày kêu “Hết Tết rồi, buồng (buồn) quá lun (luôn).
Tiếp theo đây là những biểu hiệu của các em bị bịnh tự kỷ: 5. Hành vi lập đi lập lại
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.