Hôm nay,  

Mỹ Lan & Các Bạn

26/10/200200:00:00(Xem: 2835)
. Chị Mỹ Lan ơi!
Tuổi dậy thì bắt đầu từ bao giờ hả chị" Năm nay em đã 12, em thấy cơ thể em thay đổi nhiều lắm và tính tình cũng thay đổi nữa. Như vậy, em đã tới tuổi dậy thì chưa há chị Mỹ Lan" ( Bích Trâm, Santa Ana)
. Bích Trâm mến,
Ở các nước Tây Phương, con gái dậy thì rất sớm, có em lên 10 đã có kinh nguyệt, còn thường thì từ 12 tới 18 tuổi. Nghĩa là các bạn gái thiếu nhi được chuyển tiếp từ tuổi nhi đồng đến tuổi thành niên. Tuổi dậy thì của nam nữ khác nhau, thông thường con gái sớm hơn con trai chừng 1, 2 năm, ngoài ra, còn do ảnh hưởng của môi trường sống, dinh dưỡng, tinh thần, trong đó, dinh dưỡng là quan trọng nhất. Sự phát triển này làm cho sinh lý thay đổi, chiều cao, cân nặng đều tăng nhanh chóng. Các bộ phận tim phổi, nội tạng được hoàn chỉnh hơn. Do sự thay đổi đột ngột, thiếu hiểu biết và chuẩn bị, bạn thường cảm thấy khó chịu đựng nổi, do đó ảnh hưởng luôn tới tâm lý. Bích Trâm ơi! Mẹ chị nói trong đời người tuổi dậy thì là quan trọng và quí báu nhất, các bạn nam hay nữ cần nắm vững những thay đổi của bản thân. Phải chú trọng về mặt tâm lý cũng như dinh dưỡng, phải vận động thân thể để tăng trưởng chiều cao và nhất là phải được hướng dẫn thật kỹ càng mới có thể bước qua những khó khăn trên đường bước tới tuổi trưởng thành, vì thời kỳ này, các bạn vì còn thiếu kinh nghiệm, dễ bị môi trường xung quanh ảnh hưởng. Bích Trâm hỏi khó quá, Mỹ Lan phải cầu cứu tới Mẹ mới trả lời cho Bích Trâm được chừng này đó.
………………………………………………………………………………………………

BÉ VIẾT VĂN VIỆT/ BÀI DỰ THI SỐ 58
ĐÁ BANH


Lúc đầu, em ghét nhất là đá banh. Sao không cho một người một trái bánh để đá cho đã, mà phải giành nhau một trái, chạy hụt hơi, thấy người ta đá banh mà em cũng thấy mệt!
Nhưng bạn em là Jimmy, người da đen, cùng tuổi với em mà cao hơn em nửa cái đầu. Jimmy đã học giỏi mà đá banh cũng giỏi luôn. Bạn được nhà trường tuyển chọn để đi dự thi đá với các đội banh trường khác. Jimmy nhất định rủ em cùng đi, nói thì đi coi chơi cho vui thôi. Ừ đi thì đi, nhưng biểu em tập đá banh thì đừng hòng, trời nắng chang chang như vậy, ra sân để giành nhau trái banh làm gì chớ.
Ngồi coi mà em sụp cái mủ xuống che mắt, lim dim ngủ. Nhưng ngủ gì được, mấy thằng bạn bên cạnh em la như cháy nhà, còn nhảy cỡn lên: Jimmy, Jimmy, Jimmy! Nghe kêu tên bạn, tò mò em mở mắt ra nhìn, thấy Jimmy chạy trên sân cỏ, giành trái banh, rồi đá, rồi lừa banh, em hồi hộp quá. Trái banh đá tới…thằng giữ gôn bắt được. Hết hồn, hắn nằm lăn ra cỏ ôm chặt trái banh.
“Jimmy! Jimmy! Jimmy!”
Trái banh đâu có vô lưới mà đám bạn bên cạnh em vẫn reo hò, la hét tới khản tiếng làm em hồi hộp theo. Rồi từ một vài trái banh đá hụt, từ một trái banh lọt lưới, em cũng bị khích động theo các bạn, vỗ tay, la ó rầm trời.
Bây giờ thì em hiểu tại sao Jimmy cùng tuổi mà cao hơn em, khỏe hơn em rồi. Đó là nhờ thân thể được luyện tập bằng môn đá bóng.
Từ bữa đó em theo Jimmy tập đá bóng. Em đã thay đổi ý nghĩ rồi, cho mỗi người một trái banh để đá thì đâu có gì là vui, giành nhau một trái banh mà đá vô lưới được mới là niềm vui lớn cho cả đội, cả trường. Chỉ theo Jimmy có nửa năm mà em cũng đã cao gần bằng Jimmy rồi. Hoan hô môn đá bóng!
Danny Phương

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tóm tắt: Ngày xưa có hai anh em, anh thì thông minh nhưng nhát gan, nghe chuyện ma quỷ rất sợ hãi và rùng mình. Người em thì khờ dại, chẳng biết làm gì cả. Một hôm người cha bảo thằng con khờ phải học một nghề để nuôi thân thì cậu xin đi học nghề rùng mình, vì cậu chưa hề biết rùng mình là gì! Có một người trông coi nhà thờ ghé lại chơi, nghe chuyện, nhận cậu khờ làm học trò. Cậu đi theo thầy để học nghề.
Các bạn thân mến, Chúng ta đi đứng vững chãi, đến trường, học hành bằng đôi chân. Nhưng có bạn, không có đôi chân, vẫn đứng vững bằng ý chí của mình: Đó là bạn Haven Shepherd, tên Việt là Đỗ thị Phương.
Vẫn trong tháng của Mẹ (Mother’s Day), Trung Tâm Việt Ngữ Hồng Bàng gửi tới những bài viết của các em về đề tài MẸ. Dưới đây là bài của em Olivia Lê, cô giáo ra đề tả Ba hoặc Mẹ, và em đã chọn Mẹ để viết bài luận văn.
Các em thân mến, Tuần này, chúng ta lại đi vào phần bốn của bệnh rối loạn tăng động. Tuy là bệnh nhẹ hơn tự kỷ, nhưng phụ huynh cũng phải cần biết và chăm sóc và hướng dẫn con em của mình. Phần 4
Tóm tắt: Ngày xưa có hai anh em, người em ngu ngơ đần độn, người anh giỏi giang, việc gì cũng làm được nhưng nhát gan. Thấy người anh và mọi người nghe chuyện ma quỷ thì rùng mình, người em ngạc nhiên vì không biết rùng mình là gì. Khi người cha bảo cậu phải đi học một nghề thì cậu xin đi học nghề rùng mình, người cha không còn cách gì nói chuyện với con nữa. Nhưng có một người khách coi nhà thờ ghé chơi, nghe người cha than thở bèn nhận đem cậu về dạy cho cách rùng mình. Người cha vội cho cậu đi theo ngay...
Em Nguyễn Ngọc Hân, đoạt giải nhất Giải Học Bổng cấp lớp Năm niên khóa 2018-2019 trường Việt Ngữ Trung Tâm Văn Hóa Việt Nam, cùng với em trai Nguyễn Đình Bảo Khôi, cùng lớp, đoạt giải Nhì.
Các tuần rồi, bạn Ý Nhi viết thư than phiền về chị của bạn.
Mỗi ngày, mẹ tôi thức dậy sớm để chuẩn bị cho công việc làm y tá.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.