Hôm nay,  

Tết Dương Lịch

02/01/200600:00:00(Xem: 4152)
tn_01022006_2


Tí Phá

BÉ VIẾT VĂN VIỆT/ BÀI DỰ THI SỐ 232 / Người viết: TÍ PHÁ

Các bạn ơi, ông già Santa Claus còn lưu luyến chưa nỡ chia tay với bọn con nít mình, thì Tết Dương Lịch đã vội vã chen vào, để đưa chúng mình tới một niềm vui khác. Năm mới.

Bọn con nít chúng mình được nghỉ học qua tháng, nghĩa là nghỉ trước Giáng Sinh qua tới Tết Tây luôn. Có nhiều ngày nghỉ thì vui và làm biếng được, ngủ nhiều, chơi nhiều, riêng Tí Phá còn được phá nhiều hơn. Nếu Tết Tây mà được đốt pháo thì Tí Phá nhất định sẽ cột pháo vào đuôi con chó, đốt nổ cái đùng cho con Cún sợ chạy quắn đít trong vườn luôn. Các bạn biết sao không, nếu cột cái pháo chuột vào đuôi con mèo thì vui hơn. Nhưng Tí Phá biết chơi như vậy là nghịch dại, con mèo có thể vì sợ phóng lên bàn, lên nhà, làm cháy nhà luôn không chừng. Nhưng Tí Phá sẽ không làm vậy dù khi tới Tết Ta được đốt pháo, vì Tí Phá mới được bà Ngoại dạy cho một bài học về thương yêu loài vật… Con mèo, con chó, kể tới con giun con dế cũng biết đau như người. Bà ngoại nói vậy đó.

Vậy Tết Tây mình làm gì cho vui. Mấy người lớn nói: Vui như Tết mà. Tí Phá hỏi má thì má nói:

“Mới ăn Giáng Sinh, có quá nhiều quà, đi coi đèn giăng, rồi đến các nơi tổ chức cho con nít, lĩnh quà, chơi trò câu cá…Bây giờ Tết Tây, nghỉ nhà cho đỡ mệt.”

Các bạn có thấy đi chơi có khi nào mệt không" Vậy mà má bắt Tí Phá ngủ một đêm đủ mười tiếng. Mười tiếng mà đêm gì nữa, còn ăn gian qua ngày, nên có thói ngủ nướng mất rồi. Mai mốt đi học trễ là cái chắc.

Mình biết chắc chắn là Tết Tây má cũng có một bữa ăn ngon cho cả nhà. Năm nay má đã đặt ăn ở một nhà hàng để khỏi phải nấu nướng. Vì sau đó, cả nhà đi coi phim, rồi mới về ngủ và sáng hôm sau vẫn còn được ngủ nướng.

Tuy năm mới Dương Lịch tụi mình không được nhiều quà như Lễ Giáng Sinh hay ăn gà Tây như ngày Lễ Tạ Ơn. Nhưng ngày nghỉ đầu năm cũng rất là dễ chịu, vì đó là ngày nghỉ lễ nên cả nhà có đủ mặt và luôn luôn quây quần đầm ấm bên nhau. Các bạn thì sao" Tí Phá rất thích những ngày nghỉ, vì thấy gia đình gần gụi, thương mến nhau rất là hạnh phúc.

Tí Phá

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Thứ Sáu ngày 10 tháng 7, 2015, đó là ngày rất vui của em. Khi cầm trong tay thư báo em được dự thi giải thưởng “Bé Viết Văn Việt”, niềm vui trong em không sao kể xiết lúc bấy giờ.
Mới đây, Hồng Tiên vừa đọc được một bài viết về bạn Vũ Thạch Tường Minh, và cảm phục bạn còn nhỏ, mà đã nêu tấm gương sáng về “sự can đảm” hiếm có.
Tóm tắt: Ngày xưa có một người đàn bà hiếm muộn, nhờ mụ phù thủy cho một hạt lúa đem về gieo trồng. Hạt lúa mọc lên một cây hoa và cô bé tí hon ở giữa nhụy hoa.
Hôm bửa (bữa) Chủ Nhựt (Nhật), mẹ em được mời đi dự giải ngừi (người) ta thi viếc (viết) văng (văn) bằng tiếng Việc (Việt),
Hôm bửa (bữa) Chủ Nhựt (Nhật), mẹ em được mời đi dự giải ngừi (người) ta thi viếc (viết) văng (văn) bằng tiếng Việc (Việt),
Ngày phát giải thưởng Bé Viết Văn Việt đã tới và cũng đã qua một tuần lễ, nhưng dư âm của buổi họp mặt đông vui vẫn như còn trước mắt và trong tâm tưởng của Bảo Ngọc.
Lễ Vu-Lan 2015 dương-lịch rơi vào thứ Sáu 28 tháng 8. Tức Vu-Lan 2559 - Theo cách tính của Phật Lịch: người ta đem con số 624
Tóm tắt: Một bà phù thủy cho người đàn bà hiếm muộn một hạt lúa, hạt lúa nay mầm thành cây hoa và cô Bé Tí hon nằm ở giữa nhụy hoa đó. Cô được mẹ chăm sóc
Mùa hè, ba mẹ em cho em về Việt Nam thăm bà ngoại. Bà ngoại em ở dưới quê xa lắm, phải đi xe hơi mất nhiều giờ, và em rớt (rất) là mệt vì trời nón (nóng).
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.