Hôm nay,  

Bục Giảng

09/10/201100:00:00(Xem: 5596)

Bục Giảng

bucgiangoct9-large-contentNgày mới ra trường, năm 1972, cô được bổ về một quận xa thành phố Sàigòn. Học sinh ở đây hiền hòa, dễ thương nhưng cũng rất lí lắc. Có một chuyện vui mà cô nhớ hoài. Một hôm trong trong những bài luận văn, cô nhận được một bài bình giảng:
“Thưa cô, em thật khó khăn khi nộp bài này đến cô. Em biết cô sẽ buồn và có thể em sẽ bị không điểm, nhưng em vẫn muốn cô hiểu sự suy nghĩ chân thật của em và lòng kính yêu cô:


Thưa cô, cô sai rồi khi cô cho chúng em bình luận câu tục ngữ: “Gần mực thì đen, gần đèn thì sáng” với ý là ông bà chúng ta nói điều gì cũng đúng!!! Theo ý cô vậy ai sẽ là đèn chiếu sáng cho mực vì đâu có ai dám lại gần mực (sợ sẽ bị đen), rồi nhưng mực sẽ tập trung với nhau càng ngày càng tối thêm, không ai dám lại gần. Những ngọn đèn tập trung với nhau, càng ngày càng nóng, càng chói lọi, cũng không ai dám lại gần vì sợ chói mắt và sợ bị phỏng...”
Lý luận ngây ngô và sự nghịch ngợm của em học trò chỉ làm cô vui chứ không buồn, vì cô nghĩ người học trò này muốn trêu đùa với cô để cô vui, và dỹ nhiên bài của trò này không bị điểm không và cũng không có điểm luôn.
Cành Hồng (Giải Khuyến Học Việt Olympiad)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hôm nay chúng ta tiếp tục đi vào phần 3 của bệnh rối loạn tăng động ở trẻ
“Chà, cha ơi, con cũng định học lấy một cái gì đó. Con không biết rùng mình. Nếu được, xin cha cho con học nghề ấy”.
Sáng hôm nay, Chủ Nhật ngày 13 tháng 5, trời đẹp quá mẹ ơi! Mây về nhiều lắm, như che bớt nắng cho ngày êm dịu hơn. Chim chóc cũng bay về, đón mùa Xuân nhưng mà mừng mẹ. Hoa nở nhiều lắm, như môi chúng con đang chờ gửi nụ hôn trên má mẹ.
Buổi học tiếng Việt trước một tuần ngày Lễ Mẹ, cô giáo đã bỏ cả nửa buổi học để chỉ dẫn cho chúng em làm quà tặng Mẹ nhân ngày lễ “Mother’s Day”.
Các em thân mến, Tuần này, chị Tường Chinh sẽ tiếp tục bài viết về “Rối loạn tăng động/ giảm sự chú ý” của một số thiếu nhi, là điều quan tâm tới phụ huynh học sinh, vì sự hạn chế sinh hoạt và học tập của con em mình. Tường Chinh đi vào phần 2:
Ngày xưa, có một người cha nuôi hai đứa con trai. Người con trai cả thông minh, khôn ngoan luôn tìm cách giải quyết tốt nhât mọi việc, lúc nào cũng làm cha hài lòng. Ngược lại, người em thì ngu dốt, không hiểu biết gì cả, học thì không vào một chữ. Ai thấy cũng phải kêu lên: “Thằng ấy chính là gánh nặng của cha nó.”
Chị Bảo Ngọc mến ơi! Em là Ý Nhi, em vẫn đọc Trang Thiếu Nhi hàng tuần và rất thích lá thư thiếu nhi của chị phụ trách. Hồi đó em còn nhỏ, trông hình chị cũng nhỏ xíu, nhưng bây giờ em mười ba tuổi thì chị lớn quá rồi, chắc cũng sắp xong dại học phải không chị?
Con năm nay 10 tuổi, con học lớp 5 trường Mỹ và lớp 4 trường Việt Ngữ. Ở trường học (trường Mỹ và trường Việt) con đều có điểm tốt. Con học hành chăm chỉ và có hạnh kiểm tốt. Con được chọn một lần đi đến Hyatt Regency để lãnh thưởng.
Chị Tường Chinh sẽ trình bày với các em về tài liệu về chứng “Rối loạn tăng động” ở lứa tuổi thiếu niên, theo tài liệu của bác sĩ Kiki D. Chang, Trưởng Chuyên Khoa Rối Loạn Khí Sắc Trẻ Em, Phó giáo sư khoa Nhi, Khu Tâm Thần Nhi, Đại Học Y Khoa Stranford. Bác sĩ Chang là Hội Hàn Lâm Tâm Thần Học, Viện Tâm Thần Trẻ Em và Thanh Thiếu Niên Hoa Kỳ...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.