Hôm nay,  

Thư Thiếu Nhi

28/11/201000:00:00(Xem: 3470)

Thư Thiếu Nhi: Thanksgiving, Tạ Ơn

Các bạn thân mến,
Không khí còn đang ấm áp, chuyển dần tới mát mẻ, và trong đêm Thanksgiving bỗng lạnh quá chừng.
Đó là ngoài trời, nhưng trong mỗi căn nhà thì quá ấm áp phải không các bạn. Đốt lò sưởi lên, ngọn lửa trong lò bùng cháy, và nhìn lên bàn ăn coi, các bạn ơi, con gà tây tròn quay, béo ngậy, da cháy xém vàng rộm, cùng với các thứ nước “xốt”, khay rau xà lách, khoai tây, đậu que, nấm, thêm mùi nóng của lửa, đã tạo một không khí rất... Thanksgiving.
Chúng mình có được một không khí hạnh phúc choáng ngợp như vậy, chúng mình đã mang ơn biết bao nhiêu người, bao nhiêu thế hệ. Đầu tiên là tổ tiên, tới ông bà cha mẹ, họ hàng và tới thầy cô giáo, bạn hữu và tất cả những người đã nuôi thân chúng ta, đó là những người trồng trọt, sản xuất, những người đã sáng chế ra những phương tiện hữu dụng trong đời sống..., nhiều lắm, chúng mình không thể kể hết được. Tất cả đều làm đẹp cho con người, cho xã hội, và những con người này phải có lòng từ tâm và sự tử tế.


Ngân Hà biết nhiều bạn trước ngày lễ Thanksgiving đã đập heo, lấy tiền để dành đóng góp cho những nhà từ thiện để mua chăn, thức ăn hoặc góp mặt để đi đến, tặng quà, đãi cơm cho những người thiếu may mắn, không nhà cửa, thiếu một ánh lửa, một tình thương giữa những ngày lễ cuối năm phải ở ngoài trời sương giá.
Các bạn ơi! Để xứng đáng là một người con ưu tú của gia đình, một công dân tương lai ở nước Mỹ tự do này, chúng mình phải có từ tâm và sự tử tế trước đã. Chúc các bạn thật vui vẻ, thật ấm áp, hạnh phúc trong yêu thương gia đình, yêu thương mọi người trong suốt mùa lễ.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tóm tắt: Ngày xưa có hai anh em, anh thì thông minh nhưng nhát gan, nghe chuyện ma quỷ rất sợ hãi và rùng mình. Người em thì khờ dại, chẳng biết làm gì cả. Một hôm người cha bảo thằng con khờ phải học một nghề để nuôi thân thì cậu xin đi học nghề rùng mình, vì cậu chưa hề biết rùng mình là gì! Có một người trông coi nhà thờ ghé lại chơi, nghe chuyện, nhận cậu khờ làm học trò. Cậu đi theo thầy để học nghề.
Các bạn thân mến, Chúng ta đi đứng vững chãi, đến trường, học hành bằng đôi chân. Nhưng có bạn, không có đôi chân, vẫn đứng vững bằng ý chí của mình: Đó là bạn Haven Shepherd, tên Việt là Đỗ thị Phương.
Vẫn trong tháng của Mẹ (Mother’s Day), Trung Tâm Việt Ngữ Hồng Bàng gửi tới những bài viết của các em về đề tài MẸ. Dưới đây là bài của em Olivia Lê, cô giáo ra đề tả Ba hoặc Mẹ, và em đã chọn Mẹ để viết bài luận văn.
Các em thân mến, Tuần này, chúng ta lại đi vào phần bốn của bệnh rối loạn tăng động. Tuy là bệnh nhẹ hơn tự kỷ, nhưng phụ huynh cũng phải cần biết và chăm sóc và hướng dẫn con em của mình. Phần 4
Tóm tắt: Ngày xưa có hai anh em, người em ngu ngơ đần độn, người anh giỏi giang, việc gì cũng làm được nhưng nhát gan. Thấy người anh và mọi người nghe chuyện ma quỷ thì rùng mình, người em ngạc nhiên vì không biết rùng mình là gì. Khi người cha bảo cậu phải đi học một nghề thì cậu xin đi học nghề rùng mình, người cha không còn cách gì nói chuyện với con nữa. Nhưng có một người khách coi nhà thờ ghé chơi, nghe người cha than thở bèn nhận đem cậu về dạy cho cách rùng mình. Người cha vội cho cậu đi theo ngay...
Em Nguyễn Ngọc Hân, đoạt giải nhất Giải Học Bổng cấp lớp Năm niên khóa 2018-2019 trường Việt Ngữ Trung Tâm Văn Hóa Việt Nam, cùng với em trai Nguyễn Đình Bảo Khôi, cùng lớp, đoạt giải Nhì.
Các tuần rồi, bạn Ý Nhi viết thư than phiền về chị của bạn.
Mỗi ngày, mẹ tôi thức dậy sớm để chuẩn bị cho công việc làm y tá.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.