Hôm nay,  

Bục Giảng

14/03/201000:00:00(Xem: 4578)

Bục Giảng
Thưa các Thầy Cô,
Bục giảng là nơi đẹp và cao quý nhất của quí thầy cô, Ngân Hà xin được Thầy Cô góp vào Trang Thiếu Nhi bằng những cảm nghĩ của mình, ngắn gọn về tình cảm, trách nhiệm gắn bó giữa thầy trò, trường lớp trong những giờ đứng trên bục giảng.

Tâm Tình Chia Sẻ Của Cô Cẩm Hồng, TTVN Tustin

Bé Vui Bé Học 2009, Cấp 1. Cô Khưu thị Cẩm Hồng mặc áo dài hồng cùng các thí sinh trường Tustin mặc đồng phục màu xanh và Đội Tự Lực áo màu đỏ với cô Bích.

Trước tiên tôi xin cám ơn ban tổ chức đã cho tôi có cơ hội nói lên cảm nhận qua những cuộc thi Bé Vui Bé Học được tổ chức trong mùa hè vừa qua. Các cuộc thi diễn ra thật hào hứng trong tinh thần thi đua của các em rất phấn khởi và thân thiện.


Các con em của chúng ta thật dễ thương, khôn ngoan, lanh lẹ và rất lễ phép. Mặc dầu sinh trưởng ở Mỹ các em vẫn nói và hiểu tiếng Việt thành thạo. Đó là nhờ công ơn giáo dục của cha mẹ và các thầy cô, vì thế các em vẫn còn giữ gìn được văn hóa và ngôn ngữ Việt Nam tại hải ngoại. Tôi cũng không quên gửi lời cám ơn tới Ban Đại Diện và tất cả quý thầy cô đã tình nguyện và bỏ ra rất nhiều công sức, âm thầm giúp đỡ nên những cuộc thi BVBH đã được thành công tốt đẹp.
Là một giáo viên dạy Việt Ngữ và cũng có cơ hội ngồi vào hàng ghế giám khảo vài lần, tôi lấy làm hãnh diện khi thấy các em đã chịu khó học hỏi và gặt hái được những thành quả tốt từ trong gia đình cũng như khi đến trường và cả ngoài xã hội.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Chúng ta đang vào phần hai của bệnh trầm cảm ở trẻ em. Một số trẻ em bị bệnh trầm cảm nhưng vì thiếu ý của gia đình, phụ huynh, đưa dẫn các em đến hậu quả trầm trọng. Trong phần hai, chúng ta cùng tìm hiểu nguyên nhân của căn bệnh.
Tóm tắt: Ngày xưa có hai anh em, người anh thì lanh lẹ, việc gì cũng làm được, nhưng nhát gan, nghe chuyện ma quỷ là sợ đến rùng mình, sởn gáy. Người em thì khờ khạo, thấy anh rùng mình nên chỉ muốn học nghề rùng mình. Một người coi nhà thờ đem anh về dạy, nhát ma, bị anh xô té xuống gác chuông gãy chân. Người cha giận lắm, cho anh năm mươi đồng tiền, đuổi ra kkỏi nhà. Anh theo người đánh xe ngựa ra đi. Một hôm ở nhà trọ anh nghe chuyện ở lâu đài nọ nhiều ma, ai vào cũng bị ma giết chết nên nhà vua có lệnh, người nào vào đó trong ba đêm mà được yên lành, vua sẽ gã con gái cho. Vậy là anh xin đi. Đêm đầu anh đã thắng lũ ma. Và đến đêm thứ hai... (còn nữa)
Thôi chị đừng nói chuyện súng đạn ở trường nữa, nghe vừa sợ hãi vừa nhức đầu! Thiệt tình có lúc em sợ quá, không muốn đến trường nữa. Cái thời này là thời gì vậy chị, sao súng nổ trong trường nhiều quá! Nhưng bây giờ đang mùa hè, không phải đến trường, em rất thoải mái và chỉ muốn nói chuyện về mùa Hè!
Khi con lớn lên con sẽ là cô giáo dạy vẽ, vì con rất thích vẽ nhiều nhất. Con thích vẽ từ khi con ba tuổi, bây giờ con đã tám tuổi, con cũng còn thích vẽ nữa. Những con thú con thích là con chó, con ngựa và con bướm.
Hôm nay, Tường Chinh muốn trình bày với quý vị phụ huynh, quý em, quý thầy cô một bệnh khác mà trẻ em thường bị mắc phải, đó là bệnh trầm cảm. Bệnh này khó nhận biết ở trẻ nhưng nguy hiểm hơn bệnh tự kỷ hay bệnh rối loạn tăng động mà Tường Chinh đã trình bày trong những lần trước.
Tóm tắt: Ngày xưa có hai anh em trai, người anh siêng năng, giỏi giang, việc gì cũng làm được, chỉ là bị nhát gan, nghe chuyện ma quỷ thì sợ đến rùng mình, nổi gai ốc. Người em ngu ngốc, khờ khạo, chẳng biết sợ là gì. Thấy anh nhát gan, nghe chuyện ma quỷ sợ phát rùng mình, thì cậu em muốn đi học nghề rùng mình.
Chương trình tiếng Việt tại Đại Học UCI bắt đầu vào năm 2000. Tôi về lại ngôi trường mà sáu năm về trước tôi là sinh viên, lần này để bắt tay vào gầy dựng một học trình mới mẻ trong khoa Ngôn Ngữ và Văn Chương Đông Á.
Con năm nay 9 tuổi học lớp 4 trường Mỹ và lớp 2 trường Việt Ngữ mỗi ngày Chủ Nhật. Con còn biết múa và hát tiếng Việt. Ở nhà con nói tiếng Việt với ông bà nội và ông bà ngoại nên ông bà thích lắm.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.