Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Gia Đình Mùa Lễ Tạ Ơn: Một Người Tử Tế...

29/11/201900:00:00(Xem: 557)

Vậy là tôi đã sống ở Mỹ mười năm, kể từ mùa Thanksgiving bão tuyết 2009. Tôi vẫn không quên cô chiêu đãi viên hàng không hãng American Airlines, người Mỹ tử tế đầu tiên tôi gặp trong chuyến du lịch từ Mỹ quốc sang Anh quốc, đã để lại một hình ảnh đẹp của người Mỹ.

Mùa hè năm 2007, tôi qua Mỹ thăm con gái sắp sinh em bé đầu lòng, đồng thời qua Anh dự lễ tốt nghiệp Đại Học của con trai. Hãng British Airways bay thẳng từ Dulles-Washington DC sang Heathrow-London không gặp sự trở ngại nào. Nhưng chuyến bay về lại Mỹ không thuận buồm xuôi gió vì một trận bão lụt ở Luân Đôn xảy ra đúng ngày tôi trở về. Tôi đã trải qua một đêm lạnh tê tái ở phi trường Heathrow, dù con trai đã cẩn thận đưa thêm cho tôi cái túi ngủ.

Lẽ ra chuyến bay của tôi từ Heathrow đến Dulles khởi hành 9 giờ sáng, nhưng thời tiết mưa bão nên tất cả các chuyến bay đều bị “delay” không biết đến lúc nào. Trước những quầy “check in” đông kín người hỏi thông tin. Loa thông báo các chuyến bay cứ vang lên trong không gian ồn ào, hối hả. Tôi cũng là một trong số người đang lo lắng đó!

Đến 4 giờ chiều, mưa bắt đầu ngừng rơi. Trên bảng thông báo đã hiện lên vài thông tin của vài chuyến bay, khởi hành đúng lúc trời hết mưa. Có nghĩa là các chuyến bay từ 5 giờ chiều trở đi lại được check in trước. Các chuyến bay buổi sáng, như chuyến bay của tôi  phải đợi để sắp xếp thêm chuyến bay phụ. Lúc này phòng check in bắt đầu nhốn nháo “mất trật tự”. Khách bay chuyến buổi sáng kéo hành lý tới lui, áo quần ướt sũng khiến cả một dãy phòng đợi rộng thênh thang trở nên chật chội. Khổ nhất là những người đem theo nhiều hành lý gửi (check bags). Loa phát thanh dành ưu tiên cho những chuyến bay sắp khởi hành. Còn những chuyến bay bị “delay” thì có nhân viên ra đứng phía ngoài để dàn xếp. Họ cố gắng nói to nhất để mọi người có thể nghe rõ chuyến bay nào của mình sẽ đi. Tôi hoang mang vì vóc dáng mình nhỏ con, lại đứng phía sau nên không nghe được gì! Hành khách bắt đầu kéo hành lý theo lối đi của người hướng dẫn. Khi người thưa dần, tôi mới chen đến gần cô hướng dẫn hỏi thăm. Thì ra chuyến bay về phi trường Dulles đã hết! Cô ta nói tôi sẽ đi chuyến bay hãng American Airlines đến New York, rồi chuyển tiếp về Washington DC. Lúc đó London đã 7 giờ tối, nhưng bầu trời mùa hè sau cơn mưa vẫn trong sáng.

Theo sự chỉ dẫn, tôi kéo va-li (carry on) ra ngoài cổng. Còn đang ngơ ngác, tôi trông thấy một cô chiêu đãi viên hàng không trong đồng phục American Airlines vừa ra cửa. Mừng quýnh, tôi vội đi nhanh đến và hỏi đường đến cổng “Departure” của tôi. Cô ấy chỉ hướng đi và lên chiếc taxi chở nhân viên hàng không vừa ngừng lại. Tôi cám ơn, nhìn đồng hồ và bước như chạy. Đột nhiên cô gái xuống xe, gọi tôi lên ngồi cùng với cô.

- Tôi cũng đi trên chuyến bay đó. Bà đi bộ đến “terminal” có thể sẽ trễ chuyến bay mất.

Cô gái nhẹ nhàng nói và cười trấn an tôi. Tôi xúc động, chỉ biết mỉm cười và cám ơn. 

“Trời đãi kẻ khù khờ”. Tôi chắc chắn sẽ lại trễ chuyến bay nếu không được “quý nhân phù hộ”.

Chưa hết! Khi qua cửa Hải Quan, va-li của tôi bị xáo tung vì đi Anh chơi 3 tuần nên đồ đạc tôi đem theo hơi nhiều. Cô chiêu đãi viên đã xong phần kiểm soát hành lý, nhưng vẫn kiên nhẫn đứng bên ngoài đợi tôi sắp xếp va-li xong mới đi theo. Tôi rất cảm kích lòng tốt của cô gái, và sẽ rất ân hận nếu vì tôi mà cô ấy bị trễ chuyến bay.

Khi đã ngồi trên phi cơ, tôi bình tĩnh lại và nói chuyện với cô chiêu đãi viên. Cô ấy đang bay về nhà ở New York, như một hành khách bình thường. Cô ngồi ghế phía cửa sổ bên kia, cùng dãy với tôi. Lúc này ngồi đâu cũng được vì đây là chuyến bay cuối, không có nhiều hành khách. Nghe tôi kể lại cuộc hành trình, cô gái tỏ vẻ ái ngại. Sau đó cô đi lấy nước uống, và đem cho tôi một chai. Nhìn cô có vẻ mệt mỏi nên tôi không nói chuyện nữa. Cô gái trẻ khoảng dưới 30 tuổi, dáng mảnh mai, gương mặt trắng hồng thanh tú. Tôi biết nghề chiêu đãi viên hàng không đòi hỏi tính nhã nhặn, lịch sự với hành khách. Nhưng cô gái ân nhân của tôi, có lẽ là người tốt nhất. Cô ấy đã xong nhiệm vụ trên những chuyến bay dài qua bao nhiêu nước, lại tự nguyện nhận thêm trách nhiệm giúp đỡ một người không quen biết, mà thái độ vẫn một mực lễ phép, ân cần.

Đến phi trường Kennedy-New York, cô gái không đi hướng cửa ra mà tiếp tục dẫn tôi đến cửa “connection fly” để lên chuyến bay về lại Washington DC, xuống phi trường Regan (DCA), thay vì Dulles (IAD). Trước khi tạm biệt, cô ấy dặn tôi gọi điện thoại cho con gái biết đổi giờ và địa điểm phi cơ hạ cánh để đến đón.

- Rất tiếc không đưa bà về DC được vì nhà tôi ở New York. Chúc bà sớm về nhà bình an.

Cô gái thật dễ thương và tốt bụng biết chừng nào!

Lẽ ra tôi đã phải viết thư gửi American Airlines cám ơn cô nhân viên của hãng. Nhưng ba ngày sau khi về Mỹ, con gái tôi sinh em bé đầu lòng. Bận rộn với niềm vui làm bà ngoại, rồi trở lại Việt Nam tiếp tục làm việc tôi quên bẵng “chuyến bay lịch sử” đó. Tuy nhiên cho đến bây giờ, tôi vẫn luôn nhớ và biết chắc một điều, cô chiêu đãi viên hàng không tôi đã gặp ngày 19 tháng 7 năm 2007 từ Heathrow - London đến Kennedy - New York là điển hình của mẫu người tử tế ở chung quanh chúng ta, giúp cho cuộc sống thêm tươi đẹp và có ý nghĩa.

 

Hồ Thị Kim Trâm

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Vợ nhắn tin cho chồng mách tội đứa con trai ở nhà hư hỏng. Chồng nhận được tin nhắn lại: - "EM LA CON DI'
Sự thiếu thành thật gây cho ta sự căng thẳng triền miên. Tại sao? Vì trong tâm của ta luôn luôn mang theo nổi lo sợ bị dấu kín là một ngày nào đó sự thiếu thành thật của mình bị lộ ra.
Anh Thư thương yêu của mẹ! Sáng nay là một buổi sáng rất tuyệt diệu trong cuộc đời của mẹ: thức dậy vào lúc 5:30 sáng và được đọc một tin nhắn của con. Rồi suốt cả ngày, mẹ đã đọc đi đọc lại không biết bao nhiêu lần, lần nào mẹ cũng không cầm được nước mắt vì xúc động!
Cháu Khôi Nguyễn ngồi chơi trên vách đá dọc theo đường biển San Francisco. Cảm ơn cô Trinh đã gửi hình cho Mục Gia Đình Việt Báo.
Trong đời có những ngày nắng đẹp khiến mình không bao giờ quên.
Mời Tham Dự Kể Chuyện Tình, Chuyện Gia Đình, hay Kỷ Niệm, Hồi Ức, Chia Xẻ Kể Chuyện tình, Chuyện Gia Đình, Kỷ Niệm, Hồi Ức, Chia Sẻ … là mảnh sân chung dành cho tất cả quí vị độc giả.
Cá kho nghệ là món ăn hết sức độc đáo, được ưa chuộng trong mỗi bữa ăn không chỉ bởi độ thơm ngon mà còn bởi món ăn này rất bổ dưỡng cho sức khỏe.
Hôm nay tôi sẽ cười. Tôi sẽ cười vào thế giới. Nhất là tôi sẽ cười vào chính mình. Khi tôi cười, tôi ăn dễ tiêu hơn, đời sống của tôi sẽ được kéo dài hơn và những lo buồn sẽ nhẹ đi.
Lái xe khoảng nữa tiếng tôi bất ngờ thấy căn nhà phía trước còn ánh đèn lấp lánh và dòng chữ “Cà Phê Mai – OPEN”
Từ phải, Katsurajun, HT Thích Trí Quảng, Le Vinh, Thầy Triệt Học Trần Dục Giang.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
XEM NHIỀU
(Xem: 6043)
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
(Xem: 5095)
Lời tòa soạn: Gần đây, nhiều ý kiến, tranh cãi gay gắt về vai trò và công trạng sáng lập chữ quốc ngữ, đặc biệt xung quanh nhà truyền giáo người Bồ Đào Nha Alexandre de Rhodes. Việt Báo xin trích đăng lại bài viết của tác giả Mai Kim Ngọc trong mục VVNM năm 2013, bài viết là một tham khảo kỹ lưỡng về chữ quốc ngữ và vai trò của Alexandre de Rhodes, và tác giả đề cập đến sự “vô phép” trong Phép Giảng Ngày khi người tu sĩ Đắc Lộ này nói về Tam Giáo của nước chủ nhà.
(Xem: 4874)
WASHINGTON (VB) -- Sở Hàng Không Liên Bang (FAA) nói rằng ngành hàng không rất là may mắn vì suýt nữa là có thể rớt thêm 15 chuyến bay trên phi cơ Boeing 737 MAX.
(Xem: 4398)
Mỹ đánh thuế lên thép nhập cảng từ Việt Nam lên tới 456% đối với các sản phẩm thép mà VN sử dụng nguyên vật liệu được nhập cảng từ Nam Hàn và Đài Loan, theo bản tin của Đài Tiếng Nói Hoa Kỳ (VOA) cho biết hôm 17 tháng 12. Bản tin VOA cho biết thêm thông tin như sau.
(Xem: 3604)
Một viên chức tại một thành phố vùng Vịnh San Francisco Bay Area đưa ra độc chiêu để xóa sổ nạn vô gia cư: một tàu du thuyền khổng lồ có thể chứa tới 1,000 người vô gia cư, trong thời kỳ này giữa lúc chi phí đời sống tăng vọt đắt đỏ và nhà cửa không có đủ.