Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Gia Đình Đọc Truyện/Truyện Ma Mùa Lễ Halloween: Countdown Cùng Mai: Happy New Year Anh, Cám Ơn Anh Đã Đến Đây

19/10/201900:00:00(Xem: 797)

Lái xe khoảng nữa tiếng tôi bất ngờ thấy căn nhà phía trước còn ánh đèn lấp lánh và dòng chữ “Cà Phê Mai – OPEN”

Ôi vậy là quán còn mở cửa. Hên quá!

Phải, hôm nay ngày cuối năm. Tôi từ NewYork nhận một việc mới về San Jose này đúng 2 tuần trước New Year. Đêm cuối năm nằm một mình trong phòng trọ, nhớ nhà, nhớ mẹ...và thèm ly cà phê. Một ly cà phê nóng pha theo lối “cái nồi ngồi trên cái cốc” mà một người bạn chung sở đã đưa tôi đến một quán nào đó không thể nhớ tên. Thèm thì thèm nhưng chỉ còn hơn một tiếng nữa thôi sẽ chuyển sang năm mới, đâu thể gọi anh dẫn đi, tôi bèn lấy xe xuống phố một mình, lái loanh hoanh biết đâu may mắn tìm lại được quán Cà Phê hôm đó.

“Cà Phê MAI” này không phải là quán hôm trước tôi đã tới, nhưng hề chi, miễn là có bán cà phê và...còn mở cửa.

Quán vắng hoe. Tôi đã để ý thấy từ bên ngoài parking không có một chiếc xe nào đậu.

Khi tôi bước vào, người con gái sau quầy đứng lên chào. Cô khá đẹp và có lẽ cũng cỡ tuổi ba mươi như tôi. Thật lạ, cả một quán rộng lớn như vậy mà chỉ có một mình cô ngồi đó, không một người khách hay nhân viên nào. Có lẽ họ đã sắp sửa đóng cửa? Tôi ngần ngại hỏi cho chắc. Cô trả lời không, vẫn còn mở cửa. Các nhân viên khác đã về nhà chuẩn bị đón năm mới cùng gia đình. Cô là chủ quán, nhà cô ở đây, nên vẫn tiếp tục mở để đón tiếp những khách hàng uống cà phê khuya như tôi.

Té ra cô là chủ quán. Mai là tên của cô.

Cô bưng tôi ly cà phê phin bốc khói thơm phưng phức và tự nhiên ngồi xuống đối diện. Bên ngoài trời lạnh lắm, nhưng tôi bỗng cảm thấy ấm áp lạ thường. Mai ngồi đối diện và tôi có đủ thời gian ngắm cô rõ hơn chút nữa. Cô không phải là tuyệt sắc giai nhân, nhưng là một người con gái đẹp, nụ cười đằm thắm và duyên dáng. Cô hỏi han tôi rất nhiều chuyện, và hai chúng tôi nói tự nhiên như hai người bạn lâu ngày gặp gỡ. Ôi tôi thân lữ khách xa nhà trong đêm trừ tịch, bỗng nhiên gặp một người con gái dịu dàng như vầy không biết có nhân duyên đưa đẩy nào không! Cô hỏi tôi nhớ nhà phải không? Tôi đáp phải. Nhớ mẹ hiền nữa phải không? Phải, nhưng mẹ tôi mất mấy năm trước rồi. Cô nói “I know!” Sao cô biết mẹ tôi đã mất? Nhưng chỉ nghĩ thoáng qua trong đầu không cần hỏi.

Cô bỗng dừng câu chuyện và nói “Họ đang countdown đó anh.” Tôi lại ngạc nhiên sao cô biết! Chung quanh quán vắng này chỉ có tôi và cô trò chuyện, còn ngoài ra không có TV hay bất cứ cái gì khả dĩ để biết đã đúng 12 giờ và thiên hạ đang count down để chuyển sang năm mới? Nhưng tôi chưa kịp hỏi, cô nói tiếp “Countdown với Mai nghe anh”...và hai đứa tôi cùng đếm “Ten, nine, eight... two, one.” Cô nhìn tôi tươi cười: “Happy New Year anh. Cám ơn anh đã đến đây!”

Tôi chưa kịp nói lại gì, chợt cảm thấy một cơn buồn ngủ cực độ từ đâu kéo đến, nặng nề trên mí mắt và không thể gượng được.

...

Tôi tỉnh dậy vì tiếng động bên tai và ánh đèn pin rọi vào. Người cảnh sát ra hiệu cho tôi xuống xe, đòi coi giấy tờ, và hỏi tại sao ngủ trong xe tại đây? Tôi nói không biết. Tôi vào quán uống cà phê , gặp cô chủ quán ngồi nói chuyện và bỗng buồn ngủ đến không thể chống chọi được. Bỗng nhớ lại đêm nay count down sang năm mới nên nhìn lại đồng hồ tay: 2 giờ sáng. Vậy là đã sang năm mới, và tôi ngủ trong xe được hai tiếng.

Tôi nói với người cảnh sát tôi tới đây uống cà phê, ông hỏi tôi vậy thấy quán tên gì? Tôi nói thấy bảng hiệu khá lớn ghi quán ”MAI.” Ông rọi đèn pin vào căn nhà và hỏi bảng hiệu ở đâu? Tôi bắt đầu bình tĩnh và nhìn lại vào quán. Nào có bảng hiệu nào đâu? Chỉ là một căn nhà cũ cửa khóa kín, xác xơ như từ lâu không được chăm sóc. Thấy tôi đứng ngẩn ngơ, người cảnh sát nói với tôi: “Đây quả thực là quán Cà phê Mai như ông nói, nhưng là...3 năm về trước lận.”

Ba năm trước, quán Mai khá nổi tiếng vì cà phê ngon và cô chủ tên Mai xinh đẹp. Nhưng một hôm người ta khám phá cô Mai đó đã bỏ quán ra đi biệt tích không một lời từ giã với bất cứ một người nào quen biết cô, kể cả nhân viên của quán. Cô tự ý bỏ đi hay bị ép uổng phải đi, là một điều hòan toàn bí mật cho đến ngày nay bởi vì cô chỉ... biến mất trên cõi đời này như chưa từng hiện hữu. Mai biệt tích, nhưng tất cả những gì của cô từ giấy tờ, tiền bạc, tư trang...đều còn lại đây không xuy xuyển mảy may. Ngày ấy ông là một trong những nhân viên công lực địa phương có nhiệm vụ tìm kiếm cô mấy năm và đành chịu thất bại. Vì lý do đó ông đối với căn nhà bỏ hoang này có một ấn tượng mạnh mẻ và luôn luôn để ý đến nó mỗi khi đi tuần ngang qua đây.

Và hôm nay ông đã gặp tôi ngồi ngủ say sưa trong xe đậu ngay trước quán giữa đêm New Year Eve lạnh lẽo này.

 

ThaiNC

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Mời Tham Dự Kể Chuyện Tình, Chuyện Gia Đình, hay Kỷ Niệm, Hồi Ức, Chia Xẻ Kể Chuyện tình, Chuyện Gia Đình, Kỷ Niệm, Hồi Ức, Chia Sẻ … là mảnh sân chung dành cho tất cả quí vị độc giả.
Vợ nhắn tin cho chồng mách tội đứa con trai ở nhà hư hỏng. Chồng nhận được tin nhắn lại: - "EM LA CON DI'
Sự thiếu thành thật gây cho ta sự căng thẳng triền miên. Tại sao? Vì trong tâm của ta luôn luôn mang theo nổi lo sợ bị dấu kín là một ngày nào đó sự thiếu thành thật của mình bị lộ ra.
Anh Thư thương yêu của mẹ! Sáng nay là một buổi sáng rất tuyệt diệu trong cuộc đời của mẹ: thức dậy vào lúc 5:30 sáng và được đọc một tin nhắn của con. Rồi suốt cả ngày, mẹ đã đọc đi đọc lại không biết bao nhiêu lần, lần nào mẹ cũng không cầm được nước mắt vì xúc động!
Cháu Khôi Nguyễn ngồi chơi trên vách đá dọc theo đường biển San Francisco. Cảm ơn cô Trinh đã gửi hình cho Mục Gia Đình Việt Báo.
Trong đời có những ngày nắng đẹp khiến mình không bao giờ quên.
Mời Tham Dự Kể Chuyện Tình, Chuyện Gia Đình, hay Kỷ Niệm, Hồi Ức, Chia Xẻ Kể Chuyện tình, Chuyện Gia Đình, Kỷ Niệm, Hồi Ức, Chia Sẻ … là mảnh sân chung dành cho tất cả quí vị độc giả.
Cá kho nghệ là món ăn hết sức độc đáo, được ưa chuộng trong mỗi bữa ăn không chỉ bởi độ thơm ngon mà còn bởi món ăn này rất bổ dưỡng cho sức khỏe.
Hôm nay tôi sẽ cười. Tôi sẽ cười vào thế giới. Nhất là tôi sẽ cười vào chính mình. Khi tôi cười, tôi ăn dễ tiêu hơn, đời sống của tôi sẽ được kéo dài hơn và những lo buồn sẽ nhẹ đi.
Từ phải, Katsurajun, HT Thích Trí Quảng, Le Vinh, Thầy Triệt Học Trần Dục Giang.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
XEM NHIỀU
(Xem: 5994)
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
(Xem: 5075)
Lời tòa soạn: Gần đây, nhiều ý kiến, tranh cãi gay gắt về vai trò và công trạng sáng lập chữ quốc ngữ, đặc biệt xung quanh nhà truyền giáo người Bồ Đào Nha Alexandre de Rhodes. Việt Báo xin trích đăng lại bài viết của tác giả Mai Kim Ngọc trong mục VVNM năm 2013, bài viết là một tham khảo kỹ lưỡng về chữ quốc ngữ và vai trò của Alexandre de Rhodes, và tác giả đề cập đến sự “vô phép” trong Phép Giảng Ngày khi người tu sĩ Đắc Lộ này nói về Tam Giáo của nước chủ nhà.
(Xem: 4821)
WASHINGTON (VB) -- Sở Hàng Không Liên Bang (FAA) nói rằng ngành hàng không rất là may mắn vì suýt nữa là có thể rớt thêm 15 chuyến bay trên phi cơ Boeing 737 MAX.
(Xem: 4381)
Mỹ đánh thuế lên thép nhập cảng từ Việt Nam lên tới 456% đối với các sản phẩm thép mà VN sử dụng nguyên vật liệu được nhập cảng từ Nam Hàn và Đài Loan, theo bản tin của Đài Tiếng Nói Hoa Kỳ (VOA) cho biết hôm 17 tháng 12. Bản tin VOA cho biết thêm thông tin như sau.
(Xem: 3568)
Một viên chức tại một thành phố vùng Vịnh San Francisco Bay Area đưa ra độc chiêu để xóa sổ nạn vô gia cư: một tàu du thuyền khổng lồ có thể chứa tới 1,000 người vô gia cư, trong thời kỳ này giữa lúc chi phí đời sống tăng vọt đắt đỏ và nhà cửa không có đủ.