Hôm nay,  

TRE GIÀ THÌ MĂNG MỌC

19/06/201909:54:00(Xem: 4779)
 
 
 
Inline image
Luật sư Janice Lê (Sydney), BS Đinh Thảo (Hà Nội), cây tre già NL (OC, CA), Vi Yên (Dak Lak), BS Hoàng Trang (Melbourne), Will Nguyễn (Singapore), Lily Đỗ và Nguyễn Hoàng Quân (Houston, TX)
 
Nhìn những khuôn mặt trẻ dấn thân tranh đấu cho quê hương, đất nước, từ quốc nội đến hải ngoại, xuất hiện trong buổi họp mặt ngày 10 tháng 6 vừa qua tại Sydney, Úc Châu. Đứng trên sân khấu, tôi có nói đùa với luật sư Lưu Tường Quang, một nhân sĩ lão thành, đã dầy công hoạt động và đóng góp không nhỏ vào việc xây dựng tổ chức cộng đồng người Việt tỵ nạn lớn mạnh tại quốc gia này một câu là: “Có lẽ đã đến lúc chúng ta có thể yên tâm để về hưu đươc rồi anh nhỉ”? Nhưng thật ra, đây chính là quyết định của tôi sau 3 năm hoàn tất lời hứa tình nguyện qua vai trò thành viên hội đồng quản trị của tổ chức VOICE, với bao thành quả tốt đẹp và đầy ý nghĩa. Không chỉ là chương trình vận động định cư đồng bào tỵ nạn, mà còn những nỗ lực đào tạo một thế hệ trẻ từ trong nước cũng như tại hải ngoại, đồng tâm, hiệp lực, để tranh đấu cho một nước Việt Nam tự do, dân chủ và tôn trọng nhân quyền. Những nguyên tắc căn bản của điều 25, chương II được ghi rõ trong hiến pháp của nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam: “Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tiếp cận thông tin, tự do hội họp, lập hội, biểu tình..... Hoặc như điều 27 Công dân đủ mười tám tuổi trở lên có quyền bầu cử và đủ hai mươi mốt tuổi trở lên có quyền ứng cử vào Quốc hội, Hội đồng nhân dân. Việc thực hiện các quyền này do luật định....”!  Đây là lời nói của “con Người” chứ không phải là của những “con Vẹt”, và chính những văn bản trên đã là lý do mà nước CHXHCNVN được có chân trong Liên Hiệp Quốc và được các nước tự do công nhận cũng như thiết lập bang giao. Nhưng các “lý tưởng” trên có thật sự được cho phép và áp dụng ở VN ngày nay hay không? Và đó cũng chính là nội dung một chuyến đi dài của chúng tôi trên nước Úc.
 
Trong các buổi họp mặt những ngày qua ở Melbourne, ở Adelaide hoặc trên bàn thuyết trình tại các thành phố Brisbane, Sydney v..v.., cộng đồng người Việt tự do tại Úc Châu cũng như quý vị dân biểu, thượng nghị sĩ cùng các vị chủ tịch cộng đồng tại 4 tiều bang: New South Wales, Queensland, South Australia và Victoria đã thật sự xúc động và ngạc nhiên khi nghe một cô gái mới 23 tuổi, sinh ra và lớn lên từ miền Trung nước Việt, nhưng đã biết giá trị của tự do, dân chủ và nhân quyền khi cô vừa bước vào ngưỡng cửa đại học lúc 18 tuổi. Cô và các bạn đã thành lập nhóm “Tinh Thần Khai Minh” để góp phần chia sẻ và mở mang dân trí, dân quyền cho những người chưa từng có một ngày được sống dưới thể chế “tự do, dân chủ” thật sự (chứ không phải chỉ ghi trên văn bản)! Họ cũng không khỏi thắc mắc, tại sao mà một nữ bác sĩ y khoa trẻ đến từ Hà Nội, lại hy sinh cả sự nghiệp để theo đuổi lý tưởng đấu tranh cho dân quyền trong một đất nước đang bị cai trị bởi chủ nghĩa Cộng Sản? Và có lẽ cú “shock” lớn nhất là khi họ gặp một thanh niên sinh ra và lớn lên ở Mỹ, tốt nghiệp đại học Yale, mà lại trở về quê Cha, đất Tổ, cùng đồng hành với đồng bào trong nước đứng lên đòi hỏi “quyền làm người”? 
 

Inline image
Dân biểu Chris Hayes và ông Paul Huy Nguyễn, chủ tịch CĐNVTD NSW (ngồi cạnh LS Trịnh Hội)
 
Cô gái miền Trung đó tên là Vi Yên, một thực tập viên đã được VOICE đào tạo, hiện đang phục vụ và thực hành tại văn phòng dân biểu Chris Hayes thuộc tiểu bang New South Wales, Úc Châu. Người bác sĩ trẻ từ Hà Nội là cô Đinh Thảo, cũng là một thực tập viên được VOICE huấn luyện. Tôi đã có dịp tháp tùng cả hai cô gái này trong các lần vận động và điều trần về tình trạng nhân quyền cùng hoàn cảnh của các tù nhân lương tâm tại VN hiện nay trước LHQ cũng như tại quốc hội Liên Âu vào những tháng trước đây. Tôi ngưỡng mộ kiến thức cùng khả năng của họ, không những chỉ là sự nhận định về thời cuộc cũng như tầm nhìn sâu sắc về tương lai đất nước mà cả về khả năng Anh ngữ. Còn anh chàng sinh viên Mỹ gốc Việt của đại học Yale, nơi đào tạo ra bao nhiêu lãnh tụ của đất nước Hoa Kỳ, đó, chính là em Will Nguyễn, một trong những người dẫn đầu cuộc xuống đường lịch sử tại Sai Gòn vào ngày 10 tháng Sáu, năm 2018. Với cái đầu đầy máu, nhưng vẫn hiên ngang phá các hàng rào cản để hướng dẫn đoàn biểu tình tiến bước, cho đến khi bị công an áp đảo và khiêng đi như con vật, rồi bị nhốt tù 41 ngày trong trại giam, sau đó bị trục xuất khỏi VN.
 

Inline image
Nam Lộc, Will Nguyễn, Đinh Thảo, Vi Yên, và Trịnh Hội trên bàn thuyết trình

 
Những khuôn mặt nói trên, là đại diện của thế hệ trẻ yêu nước, là hình ảnh của hàng trăm thực tập viên đã được VOICE đào tạo, và là biểu tượng của những thiện nguyện viên trẻ trong ban tổ chức của chuyến gây quỹ định cư người tỵ nạn thành công nhất vừa qua của VOICE tại 4 tiểu bang Úc Châu. Không một buổi nhạc hội nào còn một chỗ trống, không một buổi “tâm tỉnh với cộng đồng” (community talk) nào mà không có sự hiện diện của các vị chủ tịch cộng đồng cùng đông đảo người tham dự, thuộc mọi thành phần, mọi lứa tuổi.
 
Inline image
BS Hoàng Trang và nha sĩ Đinh Hiếu, chủ tịch BCH VOICE Australia


Họ đặt cho các diễn giả trẻ Vi Yên, Đoàn Thảo và Will Nguyễn những câu hỏi đầy thử thách và phức tạp. Nhưng ngược lại họ cũng đón nhận thật nồng nhiệt những câu trả lời trung thực, can đảm, quyết tâm và đầy nhiệt huyết của thuyết trình đoàn. Ngồi cạnh các em mà không “bị” hỏi, lần đầu tiên tôi cảm thấy mình “nhẹ gánh”, và trong niềm hãnh diện, tôi thầm nhủ “bó đuốc đã được trao, và mình có thể yên tâm để thực sự nghỉ hưu...”! Tôi chợt nhớ đến lời chia sẻ của một người bạn thân, chị nói: “Giới trẻ đang dấn thân đấu tranh cho dân chủ, tự do, công bằng, công lý cho mọi người Việt Nam đã sống quá lâu, quá dài trong một xã hội thiếu vắng những điều căn bản để sống như một con người”!

Inline image

VOICE và BS chủ tịch CĐNVTD Queensland cùng các thiện nguyện viên

 

 

Inline image

Ban tổ chức VOICE Melbourne và thân hữu
 
 
Một trong những điều may mắn trong chuyến đí Úc lần này, là tôi đã có dịp đi thăm “người bạn già”, nhạc sĩ Phan Văn Hưng, dù chưa đến tuổi thất thập, nhưng chàng đã quyết về “ở ẩn” trong một cái am tĩnh lặng, nhường dòng suối nhạc đấu tranh lại cho những đọt măng non, điển hình như người viết nhạc trẻ tuổi tên là Tuấn Khanh chẳng hạn, mà ca khúc “Trong Tim Tôi” nói về những cái chết oan khiên của các tù nhân lương tâm, hay những cái chết âm thầm, tức tưởi trong đồn Công An của các nhà đối kháng với chế độ, đã làm cho cả hội trường rơi lệ.
 
Inline image
Nhạc sĩ Phan Văn Hưng
 
Inline image
Nhạc sĩ Tuấn Khanh và ca sĩ Đức Tiến
 
Nhưng một trong những điều thú vị trong chuyến đi lần này, lại là vì tôi được hội ngộ với rất nhiều phụ huynh của các bạn trẻ đã dấn thân tình nguyện giúp người, giúp đời qua các hoạt động của tổ chức VOICE. Gặp lại ba mẹ của luật sư Trịnh Hội ở Melbourne, dù có già yếu hơn trước, nhưng ông bà vẫn vui vẻ như ngày nào, vẫn hãnh diện về những đóng góp của đứa con trai duy nhất đã dấn thân phục vụ tha nhân và cuộc đời. Lần đầu tiên gặp thân mẫu của cô luật sư Anna Nguyễn tại Sydney, bà tâm sự, tôi định cho cháu tình nguyện giúp VOICE khoảng 1,2 năm để học hỏi kinh nghiệm đời và giúp những đồng hương thiếu may mắn, thế mà thấm thoát đã hơn 4 năm cháu mới quyết định trở về lại Úc để lo cho sự nghiệp và lập gia đình. Tôi cũng gặp thân phụ mẫu của các cô luật sư Trần Kiều Trinh và Trân Kiều Ngọc ở Adelaide, với nụ cười thân ái và khuôn mặt hiền từ. Hai cô Kiều cho biết, ông bà luôn khuyến khích và hỗ trợ các con, từ công việc gia đình cho đến ngoài xã hội. Tương tự như thân phụ của Tuấn Lê ở Brisbane, một cựu sĩ quan Không Quân với hơn 3 năm tù “cải tạo”, nhưng vẫn không quản ngại tiếp tay cậu con trai đầy tinh thần phục vụ xã hội, luôn quan tâm đến quê hương, đất nước. Ông làm tôi nhớ đến Bố của mình, cụ Hoàng Việt, người đã hướng dẫn đưa đường cho tôi lý tưởng phục vụ tha nhân, quan tâm, và xây dựng thế hệ tiếp nối.
 
Trên bước đường sinh hoạt cùng tổ chức VOICE thời gian gần đây, từ các chuyến đi Âu Châu và Canada vào đầu năm nay, hoặc những buổi nhạc hội, chợ đêm, sinh họat với cộng đồng tại Hoa Kỳ v..v..,  tôi đã hân hạnh được gặp gỡ, được tiếp xúc với rất nhiều phụ huynh có tấm lòng bao la, rộng lượng như quý vị mà tôi đã mạn phép được nhắc đến ở trên. Họ là ngọn đuốc soi đường, là điểm tựa tinh thần cho con cái và quan trọng hơn cả, họ là tấm khiên bảo vệ và chống đỡ những mũi tên độc ác, vu khống, bịa đặt và đánh phá hầu làm suy sụp tinh thần những đứa con đầy nhiệt huyết của mình. Họ vững tin vào tâm đức cùng sự dấn thân của giới trẻ, họ nâng đỡ và khuyến khích các cháu. Đó cũng chính là lý do mà chúng ta còn hy vọng để sống, để vươn lên và để mong có một ngày người Việt sẽ không còn phải bỏ nước ra đi và người ra đi sẽ có cơ hội trở về. 
 
     Inline image
Nam Lộc
@ Viết trong Ngày Quân Lực VNCH: 19 tháng 6, 2019.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Gina chọn sống ở Bồ Đào Nha vì muốn tìm một nơi sống mới với các giá trị cốt lõi của bà không chỉ được chấp nhận mà còn được trân trọng. Bà muốn một nền văn hóa có sự cân bằng giữa công việc và cuộc sống; không bị chủ nghĩa tiêu thụ chi phối; cảm thấy an toàn với ít bạo lực súng đạn.
It ai biết rằng, ngoài những nhà khoa học nổi tiếng, những phụ nữ ít được ghi nhận đã đóng vai trò quan trọng không kém trong việc phát triển penicillin, loại kháng sinh cứu sống hàng triệu người trên toàn thế giới. Một bài báo có tựa đề "Những Cô Gái Penicillin" Đã Làm Nên Một Trong Những Khám Phá Cứu Người Vĩ Đại Nhất Thế Giới”" trên tạp chí Smithsonian đã tóm tắt lại câu chuyện của những phụ nữ đã đóng góp quan trọng trong việc phát triển penicillin mà ít ai biết đến công sức của họ.
"Ngày xuân đi chùa, lễ Phật là một phong tục đẹp nhằm nâng cao tâm hồn con người và gìn giữ bản sắc văn hoá dân tộc. Lễ Phật ngày xuân còn để cảm nhận cái Chân-Thiện-Mỹ, khơi dậy tính Thiện, cảm nhận cái đẹp của cảnh xuân, cảnh chùa, hầu trở về bản tính thiện lương của con người. Đạo Phật và chùa chiền khắp thế giới nơi nào cũng có. Mỗi dân tộc, mỗi quốc gia thờ Phật, xây đền, chùa thường theo một kiến trúc na ná nhau nhưng dân tộc nào cũng có pha trộn những nét đặc thù riêng". -- Nhà văn/ nhà báo Trịnh Thanh Thủy giới thiệu những ngôi chùa nổi tiếng vòng quanh thế giới. Xin mời độc giả Việt Báo đi theo bước chân phiêu lãng của chị.
Zion National Park, Lâm viên Quốc gia, tọa lạc tại vùng Nam tiểu bang Utah, là một thắng cảnh nổi tiếng thế giới. Mời bạn đọc theo bước chân của nhà văn/nhà báo Trịnh Thanh Thủy đến thăm miền đất với thiên nhiên hùng vĩ này.
Mọi thứ xuất hiện trên thế gian này đều mang theo nó bản chất tương đối, hay nói theo khái niệm triết học là một thực thể luôn luôn có hai mặt: nên và hư, tốt và xấu, lợi và hại, v.v… Cái dễ thấy nhất là đồ nhựa. Lúc đầu ai cũng thấy đồ nhựa rất tiện lợi cho việc sử dụng hàng ngày. Nhưng ngày nay, đồ nhựa sau khi được dùng rồi bỏ đi thành rác lại gây ra tai họa cho môi trường, cho các sinh vật trên trái đất trong đó có loài người.
Riêng mùa Tạ Ơn năm nay, anh H. đặc biệt muốn hướng lòng biết ơn của mình đến với một biểu tượng của đức tin. Anh H. đã đến tạ ơn Đức Mẹ Long Beach.
Họa sĩ Duy Thanh vừa từ trần vào giờ 9:30 PM, đêm Chủ Nhật 24/11/2019 tại bệnh viện General Hospital San Francisco, tại thành phố San Francisco, California. Họa sĩ Duy Thanh sinh ngày 11 tháng 8 năm 1931 tại Thái Nguyên. Ông học vẽ năm 1952
Năm 2008, trong chuyến về Việt Nam ngày mùng 4 Tết, gia đình tôi tổ chức du lịch thăm Tứ Động Tâm tại Ấn Độ.
Chiều Thứ Sáu ngày 8 tháng 11/2019, mình hành hương chùa Kim Các Tự, ngôi chùa quen thuộc với người học văn ở Sài Gòn thời xa xưa.
Trưởng Lão Hòa Thượng Thích Trí Quang, bậc cao tăng thạc đức của Phật Giáo Việt Nam thời hiện đại, một trong những nhà lãnh đạo khai sáng Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất vào đầu năm 1964, cũng là nhà phiên dịch và trước tác về Kinh, Luật, Luận và nhiều thể tài Phật Giáo, đã viên tịch tại Chùa Từ Đàm, thành phố Huế, vào lúc 9 giờ 45 phút tối ngày 8 tháng 11 năm 2019 (nhằm ngày 12 tháng 10 năm Kỷ Hợi), thọ thế 97 năm, theo Thông Báo của Hòa Thượng Thích Hải Ấn, Trú Trì Chùa Từ Đàm, Huế, cho biết vào sáng Thứ Sáu, ngày 8 tháng 11 năm 2019.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.