Hôm nay,  

Lý Do Người Phụ Nữ Mỹ Đi Khắp Thế Giới Chọn Bồ Đào Nha Là Nơi Sống Cuối Đời

03/09/202509:14:00(Xem: 1498)
portugal
Bồ Đào Nha, quốc gia bà Gina Morello chọn làm nơi sinh sống cuối đời. (Nguồn: wikipedia) 

Gina Morello là một phụ nữ Hoa Kỳ, là một trong số ít người từng đến mọi quốc gia trên thế giới. Khi đến Mozambique vào tháng 12 năm 2020, bà thuộc một nhóm chưa đến 30 phụ nữ đã từng thăm mọi quốc gia của hành tinh xanh. Và khi những cảm giác choáng ngợp do hoàn thành được một mục tiêu trong đời lắng xuống, Gina có thời gian để suy ngẫm về chặng đường 20 năm lữ hành và những bài học tích lũy được. Trên trang mạng www.businessinsider.com có đăng lại chia sẻ của bà.

Lý do nào khiến Gina bắt đầu du lịch vòng quanh thế giới? Khi mới bắt đầu du lịch, động lực chính của bà không phải là để đạt được danh sách dài các quốc gia từng đến, hay sưu tầm dấu đóng xác nhận nhập cảnh trên passport. Niềm đam mê chính của bà là môn lặn biển. Nhưng theo thời gian, bà ngày càng bị cuốn hút bởi sự đa dạng của các nền văn hóa và con người trên thế giới. Bà cảm thấy thích thú với sự độc đáo của các nền văn hóa khác nhau. Những ký ức sống động đáng nhớ bao gồm cảm giác quá tải với những mùi hương gia vị ở Ấn Độ; mùi hương trầm, cúc vạn thọ và không khí ô nhiễm hòa quyện vào nhau. Đó là những con phố náo nhiệt của Việt Nam, tràn ngập những chiếc xe gắn máy hai bánh ồn ào. Một số xe giống như làm xiếc khi chở cả gia đình năm người hoặc những tấm kính khổng lồ.

Du lịch cuối cùng trở thành niềm đam mê và nghề nghiệp của Gina, đưa bà đến với công việc sắp xếp và tư vấn chuyến bay. Là một nhà tư vấn, bà dành nhiều thời gian ở những quốc gia xa lạ như Ethiopia, Saudi Arabia, Pakistan… Điều này giúp bà hiểu biết và trân trọng những nền văn hóa, quan điểm khác nhau; mang lại cho bà cách suy nghĩ cởi mở, phóng khoáng. Ví dụ, theo văn hóa kinh doanh ở Pakistan, đàn ông và phụ nữ Hồi Giáo thường không bắt tay, xuất phát từ cả truyền thống tôn giáo và văn hóa giữ ranh giới giữa giới tính. Do đó, khi chào hỏi một người đàn ông trong các cuộc họp, bà thường chờ họ đưa tay trước. Những hành xử nhỏ nhặt hàng ngày như vậy giúp bà tôn trọng sự khác biệt của các nền văn hóa.

Một “nguyên tắc vàng” khi Gina chuẩn bị hành lý đi du lịch là chỉ mang theo một nửa số quần áo cần thiết. Nguyên tắc này không chỉ áp dụng cho việc chuẩn bị hành lý du lịch mà còn cho cả cuộc sống. Đi du lịch gọn nhẹ giúp việc di chuyển dễ dàng hơn, khả năng thích nghi cao hơn. Có ít đồ đạc sẽ dẫn đến cách sống đơn giản hơn.

Bà đã chứng kiến những niềm ​​hạnh phúc, niềm vui thật đơn giản của người dân ở các quốc gia nghèo nhất thế giới. Thí dụ như cùng chia sẻ một đĩa cơm thịt chung ở Yemen; hay một lễ hội âm nhạc và khiêu vũ vui nhộn của một cộng đồng mẫu hệ ở đảo quốc Bijagos xa xôi. Du lịch đã dạy bà biết trân trọng những khoảnh khắc như vậy hơn là làm giàu của cải vật chất.



Gina nhớ lại vào cuối năm 2021, do đại dịch Covid bà mất việc làm trong lĩnh vực tư vấn chuyến bay. Cùng lúc đó, đời sống hôn nhân của bà cũng kết thúc. Bà không còn bị ràng buộc bởi công việc hay chồng con nữa, và coi đây là một cơ hội để bắt đầu một cuộc sống mới. Tuy nhiên, khi nhìn vào bản đồ nước Mỹ, bà chẳng thấy có nơi nào hấp dẫn. Bà nghĩ đến chuyện ra nước ngoài sinh sống; nhưng trước giờ chỉ đi du lịch chứ chưa bao giờ thực sự sống ở nước ngoài. Bà không chắc mình có thể xoay xở được khi đang thất nghiệp lúc đó.

Nhưng rồi bà nhớ lại một kinh nghiệm học được ở Mozambique, khi đến thăm Quỹ Girl Move Academy dành cho trẻ em gái. Một cô gái trẻ, người trưởng thành hơn tuổi của mình, đã chia sẻ với bà triết lý sống: "Đừng đặt một mái nhà lên ước mơ của mình." Hãy mơ ước lớn và đừng giới hạn nó.

Cuối cùng bà nhận ra rằng sau nhiều năm đi khắp thế giới, quan niệm của bà hoàn toàn thay đổi. Bà cảm thấy các giá trị của mình không còn phù hợp với nước Mỹ nữa, đặc biệt là ở Texas, nơi bà sống hơn nửa cuộc đời. Bà biết mình phải vượt ra khỏi biên giới quốc gia để tìm kiếm cuộc sống phù hợp với con người mới của mình.

Tại sao Gina lại chọn sống ở Bồ Đào Nha? Bà tìm một nơi sống mới, nơi mà các giá trị cốt lõi của bà không chỉ được chấp nhận mà còn được trân trọng. Bà muốn một nền văn hóa có sự cân bằng giữa công việc và cuộc sống; không bị chủ nghĩa tiêu thụ chi phối; cảm thấy an toàn với ít bạo lực súng đạn. Bà muốn sống ở một nơi mà đi bộ và giao thông công cộng là dễ dàng; nơi tiêu thụ ít thực phẩm chế biến sẵn. Một nơi có dịch vụ chăm sóc sức khỏe và bảo hiểm y tế giá cả phải chăng hơn. Bà tìm kiếm một lối sống thư giãn hơn, một môi trường phù hợp với mục tiêu sức khỏe của mình.

Gina đã cân nhắc nhiều nơi, bao gồm Georgia, Thổ Nhĩ Kỳ và Mexico. Việc dễ dàng xin được thường trú dài hạn là một yếu tố quan trọng. Bà bắt đầu ở Georgia; nhưng sau đó cảm thấy nó không phù hợp để định cư lâu dài. Sau ba tháng ở Tbilisi, bà bắt đầu làm thủ tục xin cư trú Bồ Đào Nha.

Nhịp sống chậm rãi của Bồ Đào Nha, kết hợp với thời tiết nắng ấm, văn hóa ngoài trời năng động có sức hút lớn. Đặc biệt, ở Lisbon, Gina trân trọng sự hiếu khách của người dân địa phương, thoải mái với sự cân bằng giữa công việc và cuộc sống, với thiên nhiên. Tại đây có nguồn thực phẩm tươi ngon, đa dạng, và bà có thể dạo bộ dễ dàng trong thành phố.

Sau khi ghé thăm mọi quốc gia, cuối cùng Gina hiểu rằng tìm một ngôi nhà không chỉ giới hạn trong bản đồ quốc gia, mà là bởi cảm giác thoải mái, an toàn, cảm giác thuộc về. Bà đã tìm thấy tất cả những thứ đó ở Bồ Đào Nha.

Việt Báo biên dịch

Nguồn: https://www.businessinsider.com/visiting-every-country-new-life-perspective-move-to-portugal-2025-8

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
It ai biết rằng, ngoài những nhà khoa học nổi tiếng, những phụ nữ ít được ghi nhận đã đóng vai trò quan trọng không kém trong việc phát triển penicillin, loại kháng sinh cứu sống hàng triệu người trên toàn thế giới. Một bài báo có tựa đề "Những Cô Gái Penicillin" Đã Làm Nên Một Trong Những Khám Phá Cứu Người Vĩ Đại Nhất Thế Giới”" trên tạp chí Smithsonian đã tóm tắt lại câu chuyện của những phụ nữ đã đóng góp quan trọng trong việc phát triển penicillin mà ít ai biết đến công sức của họ.
"Ngày xuân đi chùa, lễ Phật là một phong tục đẹp nhằm nâng cao tâm hồn con người và gìn giữ bản sắc văn hoá dân tộc. Lễ Phật ngày xuân còn để cảm nhận cái Chân-Thiện-Mỹ, khơi dậy tính Thiện, cảm nhận cái đẹp của cảnh xuân, cảnh chùa, hầu trở về bản tính thiện lương của con người. Đạo Phật và chùa chiền khắp thế giới nơi nào cũng có. Mỗi dân tộc, mỗi quốc gia thờ Phật, xây đền, chùa thường theo một kiến trúc na ná nhau nhưng dân tộc nào cũng có pha trộn những nét đặc thù riêng". -- Nhà văn/ nhà báo Trịnh Thanh Thủy giới thiệu những ngôi chùa nổi tiếng vòng quanh thế giới. Xin mời độc giả Việt Báo đi theo bước chân phiêu lãng của chị.
Zion National Park, Lâm viên Quốc gia, tọa lạc tại vùng Nam tiểu bang Utah, là một thắng cảnh nổi tiếng thế giới. Mời bạn đọc theo bước chân của nhà văn/nhà báo Trịnh Thanh Thủy đến thăm miền đất với thiên nhiên hùng vĩ này.
Mọi thứ xuất hiện trên thế gian này đều mang theo nó bản chất tương đối, hay nói theo khái niệm triết học là một thực thể luôn luôn có hai mặt: nên và hư, tốt và xấu, lợi và hại, v.v… Cái dễ thấy nhất là đồ nhựa. Lúc đầu ai cũng thấy đồ nhựa rất tiện lợi cho việc sử dụng hàng ngày. Nhưng ngày nay, đồ nhựa sau khi được dùng rồi bỏ đi thành rác lại gây ra tai họa cho môi trường, cho các sinh vật trên trái đất trong đó có loài người.
Riêng mùa Tạ Ơn năm nay, anh H. đặc biệt muốn hướng lòng biết ơn của mình đến với một biểu tượng của đức tin. Anh H. đã đến tạ ơn Đức Mẹ Long Beach.
Họa sĩ Duy Thanh vừa từ trần vào giờ 9:30 PM, đêm Chủ Nhật 24/11/2019 tại bệnh viện General Hospital San Francisco, tại thành phố San Francisco, California. Họa sĩ Duy Thanh sinh ngày 11 tháng 8 năm 1931 tại Thái Nguyên. Ông học vẽ năm 1952
Năm 2008, trong chuyến về Việt Nam ngày mùng 4 Tết, gia đình tôi tổ chức du lịch thăm Tứ Động Tâm tại Ấn Độ.
Chiều Thứ Sáu ngày 8 tháng 11/2019, mình hành hương chùa Kim Các Tự, ngôi chùa quen thuộc với người học văn ở Sài Gòn thời xa xưa.
Trưởng Lão Hòa Thượng Thích Trí Quang, bậc cao tăng thạc đức của Phật Giáo Việt Nam thời hiện đại, một trong những nhà lãnh đạo khai sáng Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất vào đầu năm 1964, cũng là nhà phiên dịch và trước tác về Kinh, Luật, Luận và nhiều thể tài Phật Giáo, đã viên tịch tại Chùa Từ Đàm, thành phố Huế, vào lúc 9 giờ 45 phút tối ngày 8 tháng 11 năm 2019 (nhằm ngày 12 tháng 10 năm Kỷ Hợi), thọ thế 97 năm, theo Thông Báo của Hòa Thượng Thích Hải Ấn, Trú Trì Chùa Từ Đàm, Huế, cho biết vào sáng Thứ Sáu, ngày 8 tháng 11 năm 2019.
Hôm Thứ Sáu ngày 8 tháng 11/2019, mình hành hương ngôi chùa nhiều kỷ lục thế giới: Todai-ji tức Đông Đại Tự, xây từ thế kỷ thứ 8 theo lệnh Nhật Hoàng để cầu nguyện đất nước bình an.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.