Hôm nay,  

Thêm Nhiều Nhà Bất Đồng Chính Kiến Bị Bắt, Bị Kết Án Tù Trước Đại Hội Đảng 13

12/22/202017:21:00(View: 6362)
BA LE THI BINH BI BAT_RFA
Facebooker Le Thi Binh. (nguồn: Đài RFA Tiếng Việt)

Lại có thêm các nhà bất đồng chính kiến bị công an CSVN bắt hoặc bị kết án tại Việt Nam trong vài ngày qua đó là Bà Lê Thị Bình tại Cần Thơ, các ông Nguyễn Đăng Thương, Huỳnh Anh Khoa và Trần Trọng Khải, theo bản tin của Đài Á Châu Tự Do (RFA) và Đài Tiếng Nói Hoa Kỳ (VOA) cho biết hôm 22 tháng 12 năm 2020. Bản tin của Đài VOA cho biết thêm thông tin như sau.

Hôm 21/12, một tòa án ở Thành phố Hồ Chí Minh đã tuyên phạt ba quản trị viên của trang Facebook Nhóm bàn luận Kinh tế - Chính trị tổng cộng 45 tháng tù giam với cáo buộc “lợi dụng quyền tự do dân chủ.” Thân nhân của họ cho VOA biết cả ba ông bị kết án mà không có luật sư bào chữa.

Các ông Nguyễn Đăng Thương bị tuyên 18 tháng tù giam, ông Huỳnh Anh Khoa 15 tháng tù và ông Trần Trọng Khải 12 tháng tù giam, bị xét xử theo Điều 331 Bộ luật Hình sự 2015.

Bà Phạm Thị Bảo Ngọc, vợ của ông Huỳnh Anh Khoa, nói với VOA sau khi dự thính bên ngoài phòng xử.

“Đây là một bản án bất công. Anh ấy không có tội gì cả mà bị 1 năm 3 tháng tù.

“Họ nói rằng anh ấy lên mạng tuyên truyền chống phá Đảng và Nhà nước, và đòi đa đảng, và tuyên truyền sai lệch thông tin về lịch sử, và đủ thứ tội trên đời và kết tội ảnh.

“Anh Huỳnh Anh Khoa và cả ba người trước khi ra tòa đã bị ép buộc từ chối luật sư và trong phiên tòa không có một luật sư nào hết.”

Luật Sư Nguyễn Văn Miếng cho đài RFA biết rằng ông có đến quan sát phiên tòa với tư cách cá nhân nhưng không được vào phòng xét xử. Ông viết trên trang Facebook hôm 21/12: “An ninh được thắt chặt xung quanh toà án. Những người tụ tập bên ngoài toà đều bị giải tán.”

“Đã là một phiên tòa công khai thì tại sao người thân không được ngồi trong phòng xử và tham dự phiên tòa, mà phải đứng bên bên ngoài để nghe phiên xử mà thôi? Là phiên tòa công khai tạo sao mọi người không được vô. Tôi rất bất mãn về phiên tòa này,” bà Ngọc nói với VOA.

Ông Huỳnh Anh Khoa và Nguyễn Đăng Thương, quản trị viên của nhóm bàn luận trên Facebook về các vấn đề kinh tế - chính trị, bị Công an TPHCM bắt giữ ngày 13/6/2020. Không rõ ông Trần Trọng Khải bị bắt khi nào.

Ngay sau khi ông Khoa và ông Thương bị bắt, Tổ chức Theo dõi Nhân quyền (HRW) lên tiếng tố cáo Việt Nam gia tăng đàn áp những những người bất đồng chính kiến trước thềm Đại hội Đảng XIII, trong đó chính quyền bắt giam hàng loạt các blogger, Facebooker và các nhà báo độc lập.

Trong khi đó bản tin của Đài RFA cho biết thông tin về bà Lê Thị Bình bị bắt tại Cần Thơ như sau.

Hôm 22-12-2020, Công an quận Bình Thủy, thành phố Cần Thơ ra quyết định khởi tố vụ án, khởi tố bị can, bắt tạm giam bà Lê Thị Bình với  cáo buộc "Lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân”, quy định tại Điều 331, Bộ luật Hình sự năm 2015, sửa đổi, bổ sung năm 2017.

Bà Lê Thị Bình có nick Facebook là Ngọc Lan Cần Thơ, là em gái của cựu tù nhân lương tâm Lê Minh Thể bị án tù 2 năm với cùng tội danh và vừa mãn hạn tù hồi tháng 10 năm nay.

 Vụ bắt giữ diễn ra chỉ 5 ngày sau vụ tạm giam nhà báo Trương Châu Hữu Danh cũng tại Cần Thơ và cùng tội danh nêu trên.

 Anh Nguyễn Chí Thành, con của bà Lê Thị Bình kể lại vụ việc bà Bình bị bắt giữ với Đài Á Châu Tự Do như sau:

“(Hồi sáng) Mẹ đang đi công việc, mẹ đang đi giao cà phê gì đó rồi bị chặn lại, rồi nó (công an) đem đi. Cái anh chở mẹ em đi mới gọi, ổng mới nói là "Mẹ bị bắt rồi!"

Lúc em về nhà thì có một tốp Công an với một ông bẻ khóa, một cái bà gì đó vô lục tung nhà em lên, khiến bể hình này kia.

Người ta kêu em ký vô giấy kiểm soát nhà, có mẹ em chứng kiến, em cứ tưởng là mẹ em có ở nhà rồi bả đi rồi hay sao đó em mới ký.

Lúc đó là chưa có ai gọi thông báo gì cho em là mẹ bị bắt."

Theo anh Thành, bà Lê Thị Bình hiện bị giam ở Trại tạm giam công an thành phố Cần Thơ mà người dân hay gọi là trại giam Long Tuyền.

Người nhà chưa nhận được giấy tờ gì liên quan đến vụ bắt giữ bà Bình mặc dù báo chí nhà nước cho hay, quyết định và lệnh tố tụng đã được Viện kiểm sát nhân dân cùng cấp phê chuẩn.

Mạng báo Zing ngày 22-12 cũng cho biết, cơ quan điều tra đã khám xét nơi ở bị can, thu giữ nhiều tài liệu có nội dung bị cho liên quan tới việc gọi là "chống phá Đảng, Nhà nước".

Tội danh “Lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân” theo Điều 331 Bộ luật Hình sự 2015 bị các tổ chức theo dõi nhân quyền và một số quốc gia dân chủ trên thế giới cho là ‘mơ hồ’ nhằm dập tắt những tiếng nói đối lập. Những điều khoản luật như thế đi ngược lại các công ước quốc tế về các quyền con người mà Hà Nội tham gia ký kết.

Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)
... không ai có thể phủ nhận được sự tận tụy, cùng tấm lòng vị tha, của hằng vạn giáo viên trên khắp nẻo đường đất nước. Xin chân thành cảm ơn các em, các cháu – những cô gái Việt Nam vô danh và thầm lặng – đã vì những mầm non bất hạnh mà hy sinh, và trao trọn tuổi thanh xuân, để tương lai của xứ sở đỡ được phần đen tối.
Ngoài mặt ai cũng tưởng đảng Cộng sản Việt Nam đang “sống hùng”, “sống mạnh”, nhưng bên trong lại đang lo tranh đấu chống cuộc chiến tư tưởng để bảo vệ chế độ...
Nếu cha mẹ cũng như ông bà và chú bác của Lucas vẫn cứ im lặng cam chịu và chấp nhận chế độ hiện hành thì trong tương lai gần con bé sẽ được giám sát bởi đôi ba cái camera, chứ (e) không phải một...
Theo tôi thì “các vị cán bộ” này đều vẫn ngủ rất ngon vì họ được bảo vệ rất kỹ trong những căn “nhà gỗ triệu đô” bởi chế độ hiện hành. Qua lệnh xử phạt “500 triệu đồng và cho tồn tại ‘biệt phủ’ của gia đình ông Phạm Sỹ Quý” ở Yên Bái, mọi người đều thấy được cái tâm, cũng như cái tầm, của những người hiện đang nắm quyền bính ở Việt Nam. Đất nước này tuy không nằm trên đường xích đạo như Ecuador nhưng số phận thì e đen đủi hơn nhiều...
Tuổi trẻ Việt Nam sống dưới chế độ Cộng sản thì phải “vừa hồng, vừa chuyên”, ai không đạt tiêu chuẩn sẽ bị loại khỏi hàng ngũ “hạt giống đỏ”. Nhưng tình trạng “khô đoàn, nhạt đảng” và “phai nhạt lý tưởng Mác-Lênin, Tư tưởng Hồ Chí Minh” lại đang đe dọa sự tồn vong của chế độ. Về tổng thể, điều này không mới, nhưng tính “đại trà” (tràn lan) của tình hình này đã khiến đảng Cộng sản Việt Nam lo sốt vó. Vì vậy, đảng đã chỉ thị phải khẩn trương chống đỡ.
May mắn là những trường hợp “đáng tiếc” như thế không nhiều. Dù hết sức nỗ lực từ nhiều năm qua, Ủy Ban Nhà Nước Về Người Việt Ở Nước Ngoài (NVNONN) cũng chỉ thu dụng được chừng năm bẩy tên vô loại loanh quanh ở phố Bolsa, thôi: Nguyễn Phương Hùng, Hoàng Duy Hùng, Vũ Hoàng Lân, Nguyễn Ngọc Lập, Nguyễn Trường…
Trên nóc chợ có dựng tượng Nguyễn Trung Trực bằng đồng. Pho tượng nhỏ, kích thước chỉ bằng một người thường, và không có đường nét nào đặc biệt, ngoại trừ đôi mắt. Ngó buồn thảm thiết!
Cộng sản Việt Nam nhìn đâu cũng thấy kẻ thù và các “thế lực thù địch, phản động”, nhưng chúng là ai mà làm điện đầu nhà nước? Hỏi cho vui vậy thôi chứ Công an biết hết. Không dám bắt vì chúng nói đúng những việc đảng và nhà nước ngồi lên Hiến pháp và Pháp luật...
Vài hôm trước, trước khi “toàn dân nô nức” kỷ niệm Ngày Giải Phóng Thủ Đô (lần thứ 68) nhà thơ Hoàng Hưng đã viết một câu ngăn ngắn (và hơi khó hiểu) trên trang FB của ông: “Sắp đến ngày 10/10 ! Biết bao người con tinh hoa của Hà Nội vui mừng đón ngày ấy rồi tan nát cả đời sau ngày ấy huhu…”
Trong mọi tình huống “tự diễn biến, tự chuyển hóa” không đâu nguy hiểm bằng trong hai lĩnh vực an ninh và quốc phòng, vì sự tồn vong của chế độ CSVN hoàn toàn lệ thuộc vào Công an và Quân đội...


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.