Hôm nay,  

Chắc Lắm Lép Nhiều

10/07/200200:00:00(Xem: 4964)
Sài Đình Tân, người Thái Bình, thuộc huyện An Huy, có vợ là Hàn thị, sống chung cả chục năm trời mà hổng có con. Đã vậy lại có tính hay ghen bừa ghen ẩu, nên chữ Phu thê chẳng mấy lần ngon ngọt. Một hôm, Đình Tân bỏ ra trăm lạng vàng mua thiếp. Bị Hàn thị ngược đãi, đến nỗi uất ức mà chết. Đình Tân giận quá, mới xách mền gối ngủ riêng. Cả mấy tháng không bước chân vào tới cửa buồng.
Một hôm, có dì là Hoa Thành từ xa ghé thăm, khiến Hàn thị nao nao trong lòng trong dạ, mới hối gia nhân làm cơm bắc nước, đặng ở bên dì kể hết chuyện ngày qua, cho chốn tâm can vơi đi vài gánh nặng, rồi trong lúc đắm chìm trong khoan khoái, mới thốt đôi lời nghe nát ruột nát gan:
- Cháu sống với chồng, có thể ví như Quan Vân Trường thuở trước. Nghĩa là: Thân tại Tào doanh, tâm tận Hán. Chớ chẳng ấm êm gì hết cả!
Hoa Thành nghe thế, mới giật mình hỏi lại:
- Cháu nói thật hay là nói chơi" Chớ ta thấy Đình Tân đúng là người quân tử, thì lẽ nào lại… đứt chến vậy ư"
Hàn thị nghe qua bỗng rầu rầu trong dạ, rồi lầu bầu tự nhủ một mình ên:
- Ta vẫn nghe người xưa hay nói: Chết cha còn chú. Xẩy mẹ bú dì. Nay dì lại đem lòng nâng đỡ người dưng, thì rõ ra chẳng còn chi nói đặng. Chỉ tiếc cho mâm cơm tươi dòn đang dưới bếp - mà phí bỏ cho người chẳng thấu cái tình thâm- thì có khác chi đóa hoa xuân giữa đêm trường… tuyết dập. Thế mới biết miệng răng hổng phải lúc nào cũng ấm. Cũng hở đứa này lạnh đứa ở đàng kia. Cũng sẵn sớt chia cái đau lòng đang hứng chịu. Chớ một giống một tông mà còn tùm lum thứ. Hà huống ông chồng như khách lạ người dưng. Như gió như mây không bao giờ đứng lại!
Đoạn, mới giận dỗi mà nói với Hoa Thành rằng:
- Một giọt máu đào hơn ao nước lã. Vậy mà cháu với dì như nước lã ngoài kia, thì chẳng trách chi thế gian này thêm… loạn! Thôi thì nữ sanh ngoại tộc muôn đời qua là thế. Cháu cũng chẳng phiền chẳng ao ước được hơn, đặng bớt chút cô đơn giữa đêm dài vắng lặng. Chớ đã bao lâu kể từ hôm xuất giá - mà chút nghĩa tình như nước ốc lạt trơn - thì gặp nhau chi cho bẽ bàng gia tộc…
Hoa Thành nghe thế, mới nhìn Hàn thị một… phát thật bao dung, rồi thủng thẳng thủng tha trải phơi niềm tâm sự:
- Con sông giống như một người phụ nữ. Bình thường rất hiền hòa và êm ái - nhưng lúc trở cơn - thì… hết chữ cũng không làm sao nói được. Lại nữa, dì cháu mình là phận gái, thì gia đạo đứa nào cũng na ná gần nhau. Cũng hổng dính vô cái ni thì vướng vào chỗ nọ, bởi phu quân chỉ… tứ đổ tường chứ mấy" Thì tội gì tàn phá tuổi xuân" Khi lắng khi lo khi ghen này ghen nọ!
Hàn thị ngẫm nghĩ một chút, rồi vọt miệng hỏi rằng:
- Thưa dì. Trong trường hợp chồng mình muốn… mèo, thì có nên ghen chăng"
Hoa Thành đáp:
- Cháu hãy nhớ rằng: Trời phú cho đàn bà giác quan thứ sáu, nên lương chồng cất đâu đoán cũng ra. Bà nhỏ chồng giấu đâu tìm cũng thấy, thành thử chẳng có chi phải ồn lên cho lắm điều lắm chuyện. Chẳng qua người ta… mượn chồng mình trong vài hôm ít tháng, thì ghen cũng tùy trường hợp để dùng mưu. Chớ không thể cứ tô hô là chồng về ngay được. Chỉ khác là cách thức điều binh khiển tướng. Vương đạo sáng ngời hay bá đạo mà thôi!
Hàn thị mới tròn xoe đôi mắt, rồi tới tấp hỏi rằng:
- Vương đạo hay là bá đạo. Cháu thật tình không làm sao hiểu thấu. Vậy nhân chỗ thâm tình. Dì có thể phân giải đôi điều về… cái đó được chăng"
Hoa Thành nhìn Hàn thị cười mĩm chi một phát, rồi chậm rãi đôi lời như rót mật vào tai:
- Vương đạo, là hành xử cách quang minh chính đại, bởi luôn nghĩ rằng: Xấu chàng thì hổ thiếp. Chớ chẳng lẽ hổ người dưng" Thành thử cái tính cái toan cũng xoay quanh cái tình cái nghĩa. Chứ không chơi theo kiểu cạn tàu ráo máng - bôi mặt trát bùn lên danh dự của nhau - đặng tự đem thân làm trò vui cho thiên hạ. Mà nói hổng phải chứ đi cho lắm cũng quay về bến trước, bởi lá rụng về… vợ chớ chẳng lẽ về đâu" Thành thử cứ yên tâm mưa tan trời nắng đẹp. Còn Bá đạo thì chẳng cần chi tốt tiếc. Miễn sao mình hả dạ cái lòng sân. Cái tự ái bao la như mây trời vô định. Chớ chẳng kể chi đến người thương vấp té, trong giây phút lỡ lầm nơi sắc đẹp phù du. Nơi cái hương hoa phút giây nhiều mê muội - mà mở tim ra đón trông người quay gót - về bến buổi đầu xây lại cái tình thâm. Xây cái bao dung xây luôn tình ấm mặn, khiến nghĩa Phu thê như bèo mây gió cuốn. Giữa lửa hận thù che phủ cái thành tâm.
Hàn thị nghe thế, mới… đực mặt ra một chút, rồi yếu ớt hỏi rằng:
- Trong trường hợp dùng vương đạo không được, thì cháu phải làm sao"
Hoa Thành đáp:
- Sự ngăn cách là do chính mình tạo nên. Nếu không thể tha thứ cho nhau được - thì dẫu Thần Tiên giáng xuống - Cũng chẳng thể nào nối kết được đâu!
Một hôm, nhân ngày sinh nhật của Đình Tân, Hàn thị mới rộn ràng mua thịt tôm về làm tiệc cho chồng. Đình Tân không nỡ cự tuyệt, nhưng lầu bầu tự nhủ với thân:

- Ta vẫn nghe người xưa hay nói: Uống nước còn phải chừa chút cặn. Huống chi chữ Phu thê dẫu phút giây cũng là tình là nghĩa, thì đạo vợ chồng ta định liệu làm sao" Khi… gối trăm năm đã biết xót xa điều chưa đặng. Thôi thì dẫu không thông ta cũng vào nâng chén, để sự vui vầy hiện diện ở nhà đây, đặng bửa mốt bửa sau sẽ… dzớt thêm bà khác vậy. Chớ muốn ăn tôm mà tiếc vài con cá, thì liệu mai này còn xoay sở được chăng"
Đoạn, nói cười luôn miệng, nhưng tuyệt nhiên không đụng đến giọt rượu nào. Hàn thị thấy thế, mới buồn trên nét mặt, rồi nói những lời nghe tím ruột tím gan:
- Thiếp thành tâm cất rượu nếp than cho chàng uống. Đến nay đã đặng một trăm ngày - mà chàng chẳng đụng vô - thì rõ ra chốn thâm sâu đã có gì chưa trọn. Đó là chưa nói chữ Phu thê ngàn năm gắn bó - mà chàng cứ giận hoài - thì liệu có thành quân tử được chăng" Khi chốn tim gan thiếp đã bao lần hối hận, bởi có lỡ tay hiếp đáp người chàng yêu dấu - mà nay đã qua… phà - thì giận bây giờ có làm người sống lại được chăng" Hay chỉ gây thêm cái đau thương cho người đang kết bạn. Thôi thì từ nay thiếp để chàng tùy nghi tùy ý. Muốn hỏi, muốn hầu, thiếp cũng chịu liền ngay. Chớ không để lang quân héo hon thế này nữa được, rồi lỡ mai kia hai đàng ngăn cách - thì hối hận này - Chẳng bao giờ thiếp gánh hết được đâu!
Đình Tân mừng lắm. Từ đấy vợ chồng lại kính yêu nhau như trước. Được đâu một tháng, Hàn thị gọi mụ mai tới, bảo đi kén cho một nàng hầu thật đẹp - nhưng lại dặn ngầm cứ lần lữa đứng báo tin - rồi ra vẻ ngóng trông cho vui lòng người đối diện, khiến Đình Tân như ngồi trên than nóng, mới uống chén rượu nồng mà nghĩ tựa như ri:
- Điều gì mình muốn người khác làm cho mình, thì mình… đừng làm cho người khác - bởi cái thích hai người có thể trái nhau - thành thử vợ với ta mới song song như đường xe lửa chạy. Đó là chưa nói tuổi thanh xuân mỗi ngày một mất, mà cứ chờ đợi hoài, thì mai này sẽ liệu làm sao" Khi tuổi tác cao lên mà tim ghì thắt lại, thì dẫu cưới năm thê cũng chẳng nhằm chi hết ráo. Cũng chẳng khoái gì với cuộc sống này đây. Cũng chẳng vui chi trên cõi đời dung tạm. Chắc ăn nhất là mình ên ta tính. Vẫn hơn là chờ đợi tiếng bà mai, rồi tóc rụng răng long mần ăn gì nữa được!
Nghĩ vậy, Đình Tân mới… khà một tiếng rõ to, rồi chạy vô nói với vợ rằng:
- Từ ngày… cặp với bà đến nay, tôi đã bỏ công sức lo gầy với dựng, đặng có nơi khang trang cho bà cư trú, cùng xe ngựa dập dìu nâng đỡ bước người đi. Chớ chẳng nghĩ đến thân riêng chút nào hết cả. Nay tuổi thanh xuân đã gần bay hết vốn, thì tiền để làm gì" Mà không mua lấy một hầu non, đặng chén cháo chén rau có người lo hết trọi. Chớ bảnh như ta mà… cổ xưa đeo hoài không dứt, thì liệu mai này còn siêu thoát được chăng"
Hàn thị nghe thế, mới nóng cả ruột gan mà nghĩ tràn trong bụng:
- Ngạn ngữ có câu: Người trên không bao giờ phục người dưới. Theo như lễ mà nói, thì vợ đối với chồng, cũng như con đối với cha. Không thể cứ… phang ngang mà ăn tiền mãi được. Chi bằng chịu khuất tất nhường…. cha này một chút, rồi đợi mai này sẽ tính kế… lụi sau. Chớ không thể hất tung mà bắt chồng thôi đặng!
Đoạn, Hàn thị mới cười một phát thật tươi, rồi dịu dàng nói với Đình Tân rằng:
- Vui với chồng con mà bỏ bổn phận làm… thê. Sao gọi là trung" Thương chồng mà không chịu hy sinh để chồng vui sướng. Sao gọi là nghĩa" Thiếp đã cố gắng giữ tròn điều trung nghĩa - thì dẫu phải đau thương - Cũng nguyện cam lòng.
Nói rồi mới vào két sắt mở ra. Lấy hai trăm lạng cho Đình Tân lo chuyện. Đình Tân khoái trá, mới sai Giả Hầu đánh tiếng với Thiệu gia. Xin cưới đứa con ngoan đem về làm… má nhỏ. Vợ của Thiệu gia bàn với chồng con đôi chút, rồi nói đôi lời nghe đặng quá chời luôn:
- Con nhỏ này đặc biệt kỳ dị. Biết bao đám hỏi cưới đều không chịu ưng, mà chỉ thích suốt đời đi làm vợ… nhỏ! Song chi sợ hàng xóm người ta bêu rếu, nên dùng dằng nãy giờ chưa quyết được đấy thôi!
Giả Hầu thấy cá đã cắn câu, nên uốn lưỡi cho mau mà đáp ào như chạy:
- Vợ lẽ. Về nhà chồng mà sinh được cậu con trai - thì vợ cả có sống nhăn - Cũng cứ coi như đã đi vào… miên viễn.
Vợ Thiệu nghe thế. Càng thích, liền nói với con rằng:
- Con hãy suy nghĩ cho kỹ rồi quyết lấy một mình. Miễn hồ đừng hối tiếc về sau mà oán cha mẹ thôi. Chớ giòng giống của ta - nói không ngoa - Cũng chẳng thua kém gì thiên hạ!
Cô gái nhìn mẹ, rồi bẽn lẽn đôi lời như mộng như mơ:
- Nếu con lấy chồng mà mẹ cha vui lòng chút ít - thì cơ cực cỡ nào - con cũng… chơi luôn. Chớ không thể bỏ mất chữ Hiếu này nữa được. Đó là chưa nói mẹ cha như đèn treo trước gió - mà lỡ bề gì - Con biết liệu làm sao" Khi pháo vu quy thiếu thân bằng quyến thuộc!
Giả Hầu mừng lắm. Vội chạy về báo tin cho Đình Tân - khiến mặt mũi đang lo - bỗng tươi vui như ngàn cơn mưa lạ, rồi trong lúc sướng ngất trời như thế, mới lẩm bẩm đôi lời như gió tạt vào tai:
- Vợ nhỏ sẽ mang đến cho ta một món quà, mà vợ cả không bao giờ làm được: Đó là kéo ta về trở lại tuổi thanh xuân. Trở lại cái nôn nao của bao ngày thơ mộng. Chớ hai thứ tóc mà… bà kia cũng thế, thì chẳng thà… mất vợ vẫn còn hơn…

Mõ Sàigòn

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Sky River Casino vô cùng vui mừng hào hứng tổ chức chương trình Ăn Tết Nguyên Đán với những giải thưởng thật lớn cho các hội viên Sky River Rewards. Chúng tôi cũng xin kính chúc tất cả Quý Vị được nhiều may mắn và một Năm Giáp Thìn thịnh vượng! Trong dịp đón mừng Năm Mới Âm Lịch năm nay, 'Đội Múa Rồng và Lân Bạch Hạc Leung's White Crane Dragon and Lion Dance Association' đã thực hiện một buổi biểu diễn Múa Lân hào hứng tuyệt vời ở Sky River Casino vào lúc 11:00 AM ngày 11 Tháng Hai. Mọi người tin tưởng rằng những ai tới xem múa lân sẽ được hưởng hạnh vận.
Theo một nghiên cứu mới, có hơn một nửa số hồ lớn trên thế giới đã bị thu hẹp kể từ đầu những năm 1990, chủ yếu là do biến đổi khí hậu, làm gia tăng mối lo ngại về nước cho nông nghiệp, thủy điện và nhu cầu của con người, theo trang Reuters đưa tin vào 8 tháng 5 năm 2023.
(Tin VOA) - Tổ chức Phóng viên Không Biên giới (RSF) vào ngày 13/9 ra thông cáo lên án Việt Nam tiếp tục lạm dụng hệ thống tư pháp để áp đặt những án tù nặng nề với mục tiêu loại trừ mọi tiếng nói chỉ trích của giới ký giả. Trường hợp nhà báo tự do mới nhất bị kết án là ông Lê Anh Hùng với bản án năm năm tù. RSF bày tỏ nỗi kinh sợ về bản án đưa ra trong một phiên tòa thầm lặng xét xử ông Lê Anh Hùng hồi ngày 30 tháng 8 vừa qua. Ông này bị kết án với cáo buộc ‘lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước’ theo Điều 331 Bộ Luật Hình sự Việt Nam
Từ đầu tuần đến nay, cuộc tấn công thần tốc của Ukraine ở phía đông bắc đã khiến quân Nga phải rút lui trong hỗn loạn và mở rộng chiến trường thêm hàng trăm dặm, lấy lại một phần lãnh thổ khu vực đông bắc Kharkiv, quân đội Ukraine giờ đây đã có được vị thế để thực hiện tấn công vào Donbas, lãnh phổ phía đông gồm các vùng công nghiệp mà tổng thống Nga Putin coi là trọng tâm trong cuộc chiến của mình.
Tuần qua, Nước Mỹ chính thức đưa giới tính thứ ba vào thẻ thông hành. Công dân Hoa Kỳ giờ đây có thể chọn đánh dấu giới tính trên sổ thông hành là M (nam), F (nữ) hay X (giới tính khác).
Sau hành động phản đối quả cảm của cô trên truyền hình Nga, nữ phóng viên (nhà báo) Marina Ovsyannikova đã kêu gọi đồng hương của cô hãy đứng lên chống lại cuộc xâm lược Ukraine. Ovsyannikova cho biết trong một cuộc phỏng vấn với "kênh truyền hình Mỹ ABC" hôm Chủ nhật: “Đây là những thời điểm rất đen tối và rất khó khăn và bất kỳ ai có lập trường công dân và muốn lập trường đó được lắng nghe cần phải nói lên tiếng nói của họ”.
Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam cử hành Ngày Quốc tế Nhân Quyền Lần Thứ 73 và Lễ Trao Giải Nhân Quyền Việt Nam lần thứ 20.
Sau hơn 30 năm Liên bang Xô Viết sụp đổ, nhân dân Nga và khối các nước Đông Âu đã được hưởng những chế độ dân chủ, tự do. Ngược lại, bằng chính sách cai trị độc tài và độc đảng, Đảng CSVN đã dùng bạo lực và súng đạn của Quân đội và Công an để bao vây dân chủ và đàn áp tự do ở Việt Nam. Trích dẫn chính những phát biểu của giới lãnh đạo Việt Nam, tác giả Phạm Trần đưa ra những nhận định rất bi quan về tương lai đất nước, mà hiểm họa lớn nhất có lẽ là càng ngày càng nằm gọn trong tay Trung quốc. Việt Báo trân trọng giới thiệu.
Tác giả Bảo Giang ghi nhận: “Giai đoạn trước di cư. Nơi nào có dăm ba cái Cờ Đỏ phất phơ là y như có sự chết rình rập." Tại sao vậy? Để có câu trả lời, mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của nhà văn Tưởng Năng Tiến.
Người cộng sản là những “kịch sĩ” rất “tài”, nhưng những “tài năng kịch nghệ” đó lại vô phúc nhận những “vai kịch” vụng về từ những “đạo diễn chính trị” yếu kém. – Nguyễn Ngọc Già (RFA).. Mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của phó thường dân/ nhà văn Tưởng Năng Tiến để nhìn thấy thêm chân diện của người cộng sản.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.