Hôm nay,  

Lan Man Chuyện Đạo Nhạc

12/04/200400:00:00(Xem: 5326)
Mười mấy năm trước, khi tiếng hát Julie tung ra cuốn băng Nghìn Năm Vẫn Đợi do cô trình bày những bài hát Nhật được chuyển lời Việt của Khúc Lan đã trở thành best seller và thính giả Việt bắt đầu thấy trình độ sáng tác và hòa âm của dân tộc Phù Tang quả thật cao so với trình độ của con cháu Tiên Rồng. Vì cũng là dân châu Á nên tình cảm và suy tư trong âm nhạc có điểm tương đồng, do đó những ca khúc hay của Nhật trở nên gần gũi với chúng ta. Ngay cả Hồng Kông, Đài Loan cũng hát và nghe nhạc Nhật bằng ngôn ngữ của họ, đó cũng là lý do có nhiều bài hát xuất phát từ con cháu Thái Dương Thần Nữ do nữ danh ca Đài Loan quá cố là Đặng Lệ Quân thu băng làm người ta lầm tưởng là nhạc Tàu.
Và từ đó phát sinh ra phong trào lấy nhạc Nhật đặt lời Việt để phục vụ khách thưởng ngọan hải ngọai. Có những trường hợp nhà in hay nhà sản xuất cẩu thả không đề chữ "lời Việt" và lại không ghi chữ "nhạc ngoại quốc" làm bà con lầm tưởng người đặt lời chính là tác giả của bài hát. Và đôi khi nhà sản xuất không đề chữ nhạc ngoại quốc cũng có lý do thầm kín là làm cho khách nghe tưởng đây là nhạc Việt thuần túy để bán băng cho dễ.
Đã có trường hợp một ông nhạc sỹ A chỉ đặt lời Việt mà thôi nhưng khi khán giả khen ông ta làm bài hát đó hay và trong lúc cao hứng cũng gật đầu nhận bừa vì không tiện cải chính. Rồi dần dần theo thời gian, đa số người nghĩ là ông ta chính thật là tác giả.
Trường hợp nhạc sỹ Bảo Chấn ở Thành Hồ tự xưng là tác giả bản Tình Thôi Xót Xa đang là đề tài nóng hổi từ trong nước đến hải ngoại vì nó quá giống bản nhạc Frontier của nữ nhạc sỹ Nhật Keiko Matsui.
Đây phải nói là sao chép, là đạo nhạc chứ không phải chỉ là sự giống nhau tình cờ giữa hai bản này. Qua cách trả lời của ông ta một cách thiếu thuyết phục thì quần chúng hiểu rằng ai đạo nhạc của ai rồi.
Ngay từ lúc ca sỹ Thảo My thực hiện cuốn băng gồm 10 bài hát hay của 10 nhạc sỹ cách đây hơn mười năm ở hải ngoại, đã ca bài này mà lại ghi tên tác giả là một người tên Thạch thì thấy câu chuyện đã chớm mòi rắc rối. Rồi Trương Học Hữu của Hồng Kông cũng thu băng. Lúc trong nước ghi tên tác giả là Bảo Chấn thì những tay nhà nghề trong giới âm nhạc nghĩ là ông ta chỉ đặt lời Việt, nhưng vì có thể do ấn loát thiếu sót nên hiểu lầm mà thôi.

Cho đến khi thấy tập nhạc in trong nước ghi rõ ràng tên Bảo Chấn là tác giả Tình Thôi Xót Xa thì chỉ biết lắc đầu ngán ngẫm. Và cho đến nay hơn mười năm thì câu chuyện nổ lớn và sự thật sẽ rõ ràng nay mai. Chuyện đã trở thành tin quốc tế, chắc chắn sẽ có một người ăn cắp nhạc của người kia và tòa án quốc tế sẽ xử. Không phải là tiền bạc mà còn là vấn đề danh dự của người nhạc sỹ.
Xin kể lại câu chuyện cũ là bài hát nổi tiếng thế giới Feelings năm 1975 của tác giả người Ba Tây là Morris Kaiserman tức là Morris Albert sáng tác năm 1973. Trước đó vào năm 1956, Louis Gaste, một người Pháp đã sáng tác bản Pour Toi có một phần giai điệu giống bản Feelings. Vào năm 1988, tháng 10, tòa án ở New York đã xét xử đơn của Gaste kiện Morris Kaiserman đạo nhạc của ông ta. Kết quả vào ngày 01 tháng 12 cùng năm, tòa xử Louis Gaste thắng và bên kia phải bồi thường mấy trăm ngàn đô la. Quý vị có thể vào Internet dò tìm bản sao kết quả vụ xử.
Câu chuyện giữa Bảo Chấn và Keiko Matsui có thể sẽ do tòa Mỹ xét nếu hai bên không tự thỏa thuận với nhau, có nghĩa là người nhạc sỹ VN phải xin lỗi theo lời yêu cầu của phía bên kia. Thiên hạ đang chờ xem.
Bằng sự suy luận, không người nhạc sỹ nào sáng tác mà lại đi bắt chước người khác một cách có ý thức, vì ai cũng muốn đứa con tinh thần của mình xinh đẹp khác người. Trừ trường hợp giống nhau một cách vô ý thức thì đành chịu. Mà nếu có bắt chước thì cũng khéo léo ráp nối chứ không ai bê nguyên xi cả một câu nhạc dài như vậy vào tác phẩm của mình. Có lẽ những năm trước, những nhạc sỹ trong nước không biết là có ngày VN sẽ hòa nhập vào cộng đồng thế giới, nên đạo nhạc của nước ngoài một cách thỏai mái để mau nổi tiếng kiếm sống. Nào ngờ, bây giờ Internet phổ biến, giới trẻ mau chóng tìm hiểu mọi vấn đề dễ dàng.
Ở trong nước, bây giờ thính giả phát hiện ra nhiều bài hát nổi tiếng lại là bản sao của nhạc nước ngòai. Thật là nhục nhã cho giới sáng tác VN. Vấn đề của Bảo Chấn không còn là cá nhân nữa mà là của dân tộc. Hãy tưởng tượng người Nhật bỉu môi chê một nhạc sỹ nổi tiếng VN đi ăn cắp nhạc của họ.
Nhìn vào tình trạng âm nhạc của trong nước bây giờ để thấy hình ảnh của cả xã hội là tòan lai căng, ăn cắp, lừa dối, thiếu sáng tạo, xuống cấp mọi thứ. Ngay cả giới lãnh đạo chóp bu cũng chỉ là những tên tôn thờ chủ nghĩa cộng sản ngoại lai, bắt chước mù quáng những chính sách đường lối của các đàn anh từ Nga sô rồi bây giờ tới Trung Cộng. Bảo Chấn dùng nguyên xi dòng nhạc Nhật thì cũng làhọc theo các tên trong bộ chính trị ở Hà Nội vọng ngoại lai căng mà thôi.
San Jose 9-4-04

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
tác giả Đinh Xuân Quân sinh trong một gia tộc Miền Bắc theo Công Giáo từ vài thế kỷ, qua các thời kỳ Quốc-Cộng đảng tranh, Hoàng Đế Bảo Đại, TT Ngô Đình Diệm, Đệ Nhị Cộng Hòa, du học, về VN làm việc, vào tù cải tạo sau 1975, vượt biên, làm một số dự án LHQ giúp các nước nghèo (kể cả tại VN)
Một chiếc máy bay rớt tại South Dakota hôm Thứ Bảy làm thiệt mạng ít nhất 9 người, gồm phi công và 2 trẻ em.
Cảnh sát lập hồ sơ khởi tố Nguyen về tội bạo lực gia đình, say, và 2 tội gây nguy hiểm cho trẻ em. Nguyen được tạm rời nhà tù quận Polk County Jail vào sáng Thứ Sáu 29/11/2019.
Mười người đã bị bắn tại Khu Phố Pháp ở thành phố New Orleans vào sáng Chủ Nhật, 1 tháng 12, theo cảnh sát cho biết.
Diễn cẩn thận từng bước, hết sức chậm rãi đi xuống đồi do bờ triền dốc đứng. Hân đi sau tay phải ôm chặt tay trái Diễn và nửa thân xô nghiêng ép vào người anh.
Như chúng ta biết, đảng SPD (Đảng Dân chủ Xã hội Đức) đã tìm kiếm lãnh đạo mới từ sáu tháng nay. Vào mùa hè 2019, nhà lãnh đạo đảng trước đó Nahles đã từ chức sau các cuộc tranh giành quyền lực nội bộ. Có nhiều ứng cử viên nhưng sau cuộc bầu cử sơ bộ chỉ còn hai cặp vào chung kết.
Hàng triệu người nghèo có thể bị mất phiếu thực phẩm (food stamps) quan trọng theo những thay đổi luật lệ được đề nghị bởi chính phủ Trump.
Con sông Hoàng Hạ chảy xuyên qua trấn Hoàng Hoa quanh năm xanh biếc, nước từ miền tuyết lãnh tan ra nên tinh khiết vô cùng.
Lý do để viết bài này là vì bản thân người viết có sai lầm cần bày tỏ. Tuy rằng sai lầm đã hiệu đính, nhưng cũng cần nói ra, vì Đức Phật đã dạy rằng hễ sai thì nên tự mình bày tỏ.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.