Hôm nay,  

Vui Buồn Nghề Nail: Aên Cắp Nghề Day Spa

23/11/200200:00:00(Xem: 6951)
Bửa nay Loan đi ăn cắp nghề. Lúc nầy nghề dưỡng da đang lên người ta bỏ Nails qua học dưỡng da rần rần thấy mà nôn. Nghe đồn tiệm nầy nôỉ tiếng, Loan hẹn tới làm Body Wrap. Xong xuôi cũng mất cả nửa ngày. Trở về tiệm vừa bước vô cửa cả nhóm thợ ồn ào hỏi:
- Xời ơi đi sao mà đi lâu dử vậy" Sao" Thấy ừm sao"
Loan ngồi xuống bàn, cầm tấm kiếng lên xây qua xây lại săm soi, lấy tay vuốt vuốt gò má:
- Hơơơơ.... Khỏe dể sợ. Đúng là tiền nào của nấy. Da mát lạnh như cẩm thạch!
Chị Ngà nóng ruột:
- Trời cái bà nầy. Nói gì nói đại ra đi cứ ở đó mà ve với vuốt lạnh với nóng.
Loan cười:
- Haaaà... Đáng đồng tiền. Để tui kể thủng thỉnh cho nghe mà học thêm cái hay của người khác. Cái tiệm gì mà mới bước vô tưởng như Lưu Nguyễn lạc động tiên! Sáng trưng. Tường màu hồng lợt thiệt là lợt hơi hơi ngã qua màu cam, Mỹ nó kêu là màu peach đó mấy bà, những người thợ đi như gió lướt, nói năng nhẹ như sương, người toát ra mùi thơm dìu dịu, đưa tui cái áo choàng cũng màu hồng đào rồi dẩn tui vô phòng trong thay áo. Nó lấy cái túi xách của tui cất trong tủ xong dẩn tui qua phòng kế bên. Phòng nầy ngộ lắm. Mấy cái ghế dài trải ra trắng tinh. Cho mình nằm lên thoải mái xong nó mới quấn tóc tui lên. Kỷ càng lắm, hổng một sợi lọt ra ngoài. Bàn tay thơm tho chớ hổng phải như mấy bà đó nghe, vừa bóc xôi ăn, xôi lạp xưởng tôm khô! thấy khách vô là nhào tới làm liền quên rửa tay, tội nghiệp cho lổ mủi của khách!
Xong rồi tới cái màn thoa kem chùi da lên khắp mình mẫy. Mới đầu tui cũng mắc cở nhột nhột làm sao đó rồi lần lần cũng quen tại vì cô thợ nhà nghề quá đi. Hai bàn tay cổ xoa với nhau một lúc làm cho chất kem ấm lên trước khi thoa lên da của mình bởi vậy mình mới chịu được chớ. Tui nhớ có người khi múc kem từ hủ ra lạnh ngắt trét đại lên mặt khách làm bà khách tóc gáy dựng đứng lên hết... Thoa kem chùi da xong cổ lấy khăn thấm nước ấm lau sạch bon. Trời ơi mấy nường ơi, cảm giác phê phê làm sao đó.
Da dẻ sạch xong rồi cổ mới quậy cho một thau bùn non xanh dờn...
Thu kêu lên:
- Ửa, sao lại bùn"
Trang ăn cơm hớt:
- Thì dượng da bằng bùn. Chị nì đã đi học nghề dượng da sao không biệt gì hệt thệ"
Thu cải:
- Thì cũng có loại dưởng da bằng sáp, trái cây, rau cải hóa chất vân vân và vân vân chớ bộ...
Xây qua Loan Thu hỏi:
- Vậy chớ bùn làm bằng chất gì chị Loan"
Loan nói:
- Thì bùn làm bằng bùn chớ bằng gì. Bửa hổm coi trên TiVi chương trình về mấy cái Day Spa nổi tiếng xài một loại để phết lên cho khách đó, bả nói họ xài chất mình hổng thể ngờ được là... là... đố mấy người biết họ xài chất gì"
Chị Ngà nóng ruột:
- Thôi còn ở đó mà đố với đoán, nói đại ra đi cho rồi.
Mấy chị em cũng nhao nhao lên ừa ừa nói đi nói đi chị Loan. Loan cười:
- Nó xài chất Cat litter đó. Lấy trộn với nước thành sền sệt đắp lên mình khách dưỡng da tốt lắm. (Thấy ai nấy làm thinh ngó Loan nói thêm) Ai hổng tin về làm thử coi.
Thu hỏi:
- Cat litter là giống gì chị Loan"
Loan trả lời:
- Là loại bán trong chợ giống như đất khô để trong chậu cho con mèo nó ị vô đó mấy bà
Ai nấy cùng ủa, thiệt vậy sao trời xài chất gì mà gớm quá hén...
Thanh trề môi:
- Mèo Mỹ ... shang trọng, rồi sao nữa hả chị Loan"
Loan nói;
- Bởi vậy đừng có tưởng chổ sang trọng họ phải xài đồ mắc tiền, lầm chết.
Có lẽ Thu chưa học tới bài dưỡng da bằng bùn chớ gì" nghe kể tiếp nè, rồi cổ mới lấy cây cọ bự trét bùn lên cùng mình từ mặt xuống tới chân. Chất bùn non ấm ấm làm cho mình có cảm giác dể chịu lắm. Xong phần bùn tới phần wrap. Cổ lấy cuộn giấy nylông ra, bó gọn từ ngực xuống mông giống như là bó xác ướp vậy đó mấy bà, nó quấn vòng hai cánh tay, vòng quanh cái mình, vòng hai cái chân chặt chẻ lắm. Rồi nó để nhạc nhỏ nhỏ cho mình nằm đó phê phê chừng nó tới kêu mình dậy thì thấy cả người cứng ngắt hông cục cựa gì được. Bùn nó khô nó siết bắp thịt của mình lại.
Chị Ngà nói:
- Ạ.. hèn gì. Bởi vậy người ta mới quảng cáo là làm mặt nạ bằng bùn có kết quả săn da là đúng quá há chị Loan . Mà nè, chị có phải cuổng chời hông"
Loan cười:

- Ai thì hổng biết chớ tui thì còn nguyên hai mảnh. Săn hay không thì chưa biết chắc chắn tại vì mới làm lần đầu mờ. Tui nghỉ cái cảm giác săn da là như vầy nè, bùn còn ướt thì da thịt mình cũng nhão nhẹt, bó cứng thân thể của mình lại, chừng bùn khô rồi cảm giác thân thể săn lại là chuyện dỉ nhiên, hiện giờ tui thấy thân thể bắt đầu... bung trở ra nè. Để đi thêm vài lần nữa coi... Dầu sao đi nữa, da mặt thân thể móng tay móng chân có săn sóc dỉ nhiên phải tốt đẹp hơn là bỏ lúng chớơớ... phải hông mấy bà"

Kim cười:
- Đúng là cái chắc. Hổng những bỏ lúng còn xực mổi ngày hai ba ly chè, huởn huởn là ăn vặt cái miệng nhai nhóp nhép tối ngày còn than sao tui hổng thấy đói bụng!!!..
Hừmhhhh... da tay em mà hổng thoa kem dưỡng thì có nước thành bàn tay cùi da đóng vẩy như da kỳ đà vậy đó. Mình vô nước nóng nước lạnh hàng ngày, làn da mất hết chất dầu tự nhiên thì mình phải hoàn trả bằng chất kem nhân tạo chớ.
Thanh chen vô:
- Nghe Kim cắt nghĩa đả cái lổ tai. Sao Kim biết hay quá vậy"
Nãy giờ đứng lắng nghe mấy chị bàn chuyện Vinh nghe có người nói tên người vợ yêu dấu, cục vàng của chàng, chàng liền ra miệng trả lời thế:
- Thì có đi học mới biết. Tụi nầy học ngành thẩm mỹ, học đủ thứ mà. Học trần ai khoai củ mới lấy được cái bằng cosmetology chớ phải chuyện chơi đâu.
Láng cười:
- Ái da chị Loan sướng tổ mẹ đi làm da mặt dưỡng da thân, xe củ sơn phết lại cũng thành như xe mới ta, càng ngày bả càng trẻ càng gọn đẹp như Tây Thi gái giặt lụa bên Tàu phải hông mấy chế"
Ai nấy cùng ừ ừ ừ.
Loan cười:
- Cám ơn cám ơn mấy nường sao tử tế quá... Nè, Tây Thi là gái nước Việt người yêu của Phạm Lãi, cổ dệt lụa chớ hổng phải giặt lụa nghe hổng thanh cao thơ mộng chút nào.
Hai ba cô cười rần rần:
- Nhớ lộn nói lại mấy hồi, giặt với dệt mấy thứ" dệt rồi cũng phải đem xuống suối giặt cho sạch mới bán được chớ" Gái Tàu hay gái Việt cũng từa tựa nhau, Việt chánh gốc hay Tàu Việt cũng chung một nhà mờ. Chị sao hay rắc rối phân chia kỳ thị....
Loan nói:
- Rắc rối gì, chuyện sử phải nói cho đúng mấy mụ!
Hồi sáng tui đi một công hai chuyện. Vừa đi săn sóc sắc đẹp vừa học lóm nghề của người ta. Núi cao có núi cao hơn. Nghề nào cũng phải trau dồi sửa chửa hoài hoài mới hay thêm chớ. Nói thí dụ đi, nội cái vụ làm facial thường thôi nè, ai vô đây muốn làm facial mà dòm cái mặt của cô thợ esthetician mụn cám mọc đầy, có khi sưng đỏ ung mủ thì khách nào dám đưa mặt cho mình dưỡng"
Ngẩm nghĩ một hơi Loan tiếp:
- Làm sao lột mặt nạ cái tiệm của mình mới được. Mình phải chuyển từ từ qua nghề dưỡng da kèm chung với nghề Nails thì mới giử vửng được đó vì nghề nails bây giờ xuống giá quá trời. Mình già rồi đâu có xách valy đi xuống đi lên tiếu ngạo giang hồ như mấy người trẻ trẻ nữa. Tui thấy ai mà có vốn mạnh mạnh một chút mở cái tiệm Day Spa là ăn tiền.
Thu hỏi:
- Em nghe nói mở cái Day Spa phải mướn thêm người làm nghề Massage Therapy nữa phải hông chị Loan.
Thanh nhăn nhăn cái mặt đẹp, tay vuốt vuốt tóc mai làm điệu, thắc mắc hỏi:
- Day Spa là cái gì mấy chị"
Thu ăn cơm hớt:
- Uở" nghe nói đi học trường Mỹ mà hổng biết day spa là cái giống gì hả" Day spa là mấy chổ họ vừa làm nghề dưỡng da toàn diện thêm phần đấm bóp thân thể kéo giản gân cốt có thợ chuyên môn đàng hoàng.
Loan tiếp:
- Ừa tui thấy tiệm hồi sáng tui đi cũng có phòng massage, nghề hồi ở bên mình kêu là nghề đấm bóp đó bà con, bây giờ đang thịnh hành, hốt bạc. Tui nhớ hồi còn nhỏ ban đêm hay nghe tiếng gỏ cốc cốc cốc rồi tiếng rao.. Tẩm... Quất, kêu vô là một ông già, đứng đấm bóp cả nửa tiếng đồng hồ mà có được bao nhiêu tiền đâu. Ở đây nghề nầy ngon lắm, ngoài mấy cái Mall họ làm quảng cáo sơ sơ nửa tiếng căn bản thôi cũng bỏ túi 35 đô gọn hơ . Hẹn tới tiệm đàng hoàng làm kỹ hơn ăn bạc trăm ngon ơ. Cũng có thợ họ tới tận mấy cái hãng lớn của Mỹ, tẩm quất khách thường xuyên là mấy ông mấy bà giám đốc nầy nọ, tiền công cao hơn lương kỷ sư!
Cũng có vài trường thẩm mỹ dạy thêm môn massage therapy nầy. Có trường còn mời bác sỷ về dạy nửa chớ phải chuyện chơi đâu.
Chị Ngà nói:
- Tui chỉ mong người mình bắt đầu bước vô nghề dưỡng da đừng có cạnh tranh phá giá nhau, chỉ có hại cho mình mà thôi. Với lại nghề nào củng có giá trị riêng của nghề đó, mong thiên hạ đừng có làm theo kiểu quọt quẹt lấy có mà cần phải tôn trọng nghề nghiệp thì mình mới nắm chắc thêm một nghề mới nửa. Mấy ông mấy bà thấy có phải hông nà"

Trương Phú Lâm

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
DB Rick Miller thuộc Đảng Cộng Hòa, đại diện khu vực Sugar Land, đã bị phản ứng gay gắt sau khi ông chụp mũ các đối thủ tranh ghế ông chỉ vì họ là người Mỹ gốc Á trong địa hạt đông ngưởi gốc Á.
Ai quyết tâm đi tìm chân lý và hướng thượng cuộc đời trong tinh thần – Tu là cõi phúc – đều hưởng được sự bình an trong tâm hồn, tức là hưởng được hạnh phúc, Thiên đàng, Niết bàn, Cõi phúc ở trần gian
nữ tài tử Julia Roberts và cựu đệ nhất phu nhân Michelle Obama sẽ có chuyến đi đặc biệt thăm Việt Nam trước khi sang Malaysia dự chương trình "Leaders: Asia-Pacific"
ông có tập Thơ Lửa, cùng làm với Đoàn Văn Cừ, gồm những bài thơ đề cao cuộc kháng chiến chống Pháp, do Cơ quan Kháng chiến Liên khu III xuất bản, được in ở Thái Nguyên năm 1948
James Nguyen Fernandes, 43 tuổi, bị buộc tội 6 vụ tấn công, gồm 2 tội tấn công cố ý sát hại, và 6 tội phạm tội liên quan súng, theo hồ sơ tòa án cho biết.
Cục Cảnh sát Hình sự của Bộ Công an mới đây thừa nhận Việt Nam là một “điểm nóng” của nạn buôn người và di cư bất hợp pháp, với lợi nhuận hàng năm lên đến hàng chục tỉ đôla.
Khi chưa thấy ánh mặt trời, Tôi đã cảm nhận được muôn ngàn đau khổ, Của mẹ cha, Của bà con và của muôn triệu người dân gần xa trong nước, Lúc mẹ ôm bụng bầu chạy từ chỗ nầy sang chỗ khác,
Theo bản tin từ đài KUSI, Dân biểu Cộng Hòa Duncan D. Hunter cho biết ông sẽ nhận một tội sử dụng sai trái quỹ vận động khi ra tòa vào hôm Thứ Ba ngày 3 tháng 12/2019 trước Chánh án Thomas J. Whelan.
Mùa cháy rừng hiện nay nêu bật việc cần phải nhanh chóng đạt được các mục tiêu loại bỏ carbon đầy tham vọng của California, và bản báo cáo ‘Lộ Trình 2045’ đặt ra sơ đồ định hướng để đạt được mục tiêu đó
Tổng Thống Hoa Kỳ Donald Trump hôm Thứ Hai, 2 tháng 12, lên án các nhà Dân Chủ tại Hạ Viện về việc tổ chức điều trần luận tội trong khi ông đang dự hội nghị thượng đỉnh NATO tại London


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.